Tác giả: Lam Tiểu Miết
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341837
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1837 lượt.
gương thân hình duyên dáng thướt tha, chất gấm lụa càng làm tôn lên mái tóc huyền óng mượt như ngọc đen, gương mặt cũng ửng hồng như hoa đào.
Căn bản đều không giống bản thân cô.
Tất cả những lời khen ngợi dành cho người trong gương đêm nay đều nhờ vào chiếc xường xám này. Một khi đã cởi nó xuống, cô lại là Nhan Miêu, là cô bé Lọ Lem sau mười hai giờ.
Hiểu rõ hiện thực, Nhan Miêu thả tóc ra, cởi nút xường xám, phép thuật trên người cô cũng theo đó mà tan đi.
Cô bé Lọ Lem đã thay bộ đồ ngủ hạ giá cẩn thận gấp chiếc xường xám lại, tính giặt sạch rồi mới trả lại cho Tạ Tử Tu.
Lúc sắp xếp đồ trong túi xách, Nhan Miêu lại thấy tấm ảnh chụp lấy ngay kia. Trên tấm ảnh tối màu là chàng quân phiệt trẻ tuổi mỉm cười ngồi trên sofa, cô thiếu nữ mặc xường xám dựa vào lòng anh, có chút thẹn thùng, vì căng thẳng mà nắm lấy một cánh tay của anh ta.
“…”
Xem ra hình ảnh này cũng rất giống với quân phiệt và vợ lẽ.
Nhưng sự thực thì bọn họ căn bản chỉ là quân phiệt ác bá và cô hầu nhẫn nhục chịu đựng ngậm đắng nuốt cay kiếm miếng ăn mà thôi. = =,,,
Đang “hồi tưởng” lại mấy việc xấu xa của Tạ Tử Tu, càng nghĩ càng thấy anh ta là kẻ xấu, thì di động trong túi đột nhiên vang lên. Đây là nhạc chuông được cài riêng cho Tạ Tử Tu, Nhan Miêu đành lôi di động ra, vội vàng ngừng oán giận nghe máy, thấp thỏm nói: “A lô, anh Tạ, có chuyện gì không ạ?”
Tạ Tử Tu ở bên kia cười đáp: “Không có gì, chỉ muốn hỏi cô xem, đêm nay chơi có vui không?”
“Ừm, rất vui”.
“Ăn no không?”
“…No ạ”. Cô tuyệt đối sẽ không thất thủ trong chuyện ăn uống.
Rồi lại một khoảng trầm lặng, dường như hai người đều không tìm được chủ đề nào thích hợp, Nhan Miêu vội vàng nói: “Đúng rồi, anh Tạ, mai tôi mang quần áo đi giặt, mấy hôm nữa sẽ trả anh…”
Tạ Tử Tu ngắt lời: “Cái ấy không cần trả, cho cô đấy”.
“Hả…”.
“Bộ đó đặt may theo số đo của cô, không lẽ tôi cầm về mặc?”.
Cuối cùng Nhan Miêu mới chậm chạp nhớ ra chuyện Tạ Tử Tu để ông thợ may kia lấy số đo của mình.
Bộ xường xám này hóa ra là đặt may cho cô.
Phản ứng “bừng tỉnh nhận ra” chậm như sên lần này khiến cô nhất thời á khẩu không nói nên lời, mãi lâu sau mới cắn rang hỏi với tâm trạng như chiến sĩ quyết tử: “Thế, bộ này bao nhiêu tiền, hôm nào tôi trả anh”.
Hình như Tạ Tử Tu khựng lại một lát, rồi mới đáp: “Không cần, là tôi yêu cầu cô tham gia, đây cũng tính là trang phục vì công việc, nên tôi trả tiền cho cô”.
Nhan Miêu vui mừng khôn xiết: “Thật sao? Không phải trừ lương gì gì nữa ạ?”.
Tạ Tử Tu ở đầu bên kia cười: “Không cần”. Rồi ngừng một lát, lại nói: “Mà, đêm nay cô rất đẹp”.
“…Cảm, cảm ơn”.
Ngay cả câu khen cũng giống nhau, không hổ là anh em nha.
Vì bộ xường sám ấy quả thực là quá đẹp, Nhan Miêu cẩn thận gấp nó lại, quyến luyến không nỡ rời tay, đặt vào trong chăn rồi ôm nó đi ngủ.
Lệnh của anh trai phải thực hiện ngay tức thì, Nhan Miêu lập tức bò dậy khỏi ổ chăn, buộc đại tóc lên, rồi mang tiền lẻ, xỏ dép lê xuống dưới nhà.
Muốn đọc báo đương nhiên là tới cửa hàng ăn sáng ở gần đây đọc miễn phí rồi, Nhan Tử Thanh cũng không nghĩ thử xem, cô làm gì có khả năng bỏ tiền đặt báo chứ.
Mua cốc trà sữa trong cửa hàng, Nhan Miêu vừa đưa mắt đã thấy ngay bức ảnh cô và Tạ Tử Tu trên Nhật báo thành phố T, trông hơi quen mắt, là trang phục của buổi party đêm qua.
Đang giở báo đọc, Nhan Tử Thanh lại gọi điện tới.
“Đọc báo chưa, em nghĩ chuyện này thế nào?”.
Nhan Miêu có phần tức giận: “Quá đáng lắm rồi”.
“Ừ. Đúng đấy”.
“Khó lắm mới đươc lên măt báo một lần, sao lại chụp em như thế này, mặt em làm gì to thế?!”.
Nhan Tử Thanh tức mình: “…Cái đó không quan trọng! Em hẹn hò với anh ta khi nào thế hả, sao không nói cho anh biết?”.
“Hả?”. Nhan Miêu vội vàng bỏ cốc trà sữa xuống, “Anh, bọn em hẹn hò gì chứ”.
“Thế anh ta đem em ra làm bia đỡ đạn rồi”.
“Hả… làm bia đỡ?”.
“Em đọc thử xem báo viết gì đi”.
Nhan Miêu bình tĩnh đọc một lượt, bên dưới chỉ viết mập mờ cô là người yêu mới của Tạ Tử Tu, sau khi Tạ Tử Tu bị từ hôn đã nhanh chóng tìm được mùa xuân thứ hai.
“y, cái này, cũng không liên quan gì chứ?”.
Tuy nội dung từ bé xé ra to, nhưng không xé ra to thì không gọi là trang lá cải, ai lại coi nó là thật chứ.
Hơn nữa cách chọn từ ngữ cả bài báo cũng coi như tích cực, nhà báo lại còn miêu tả cô xinh đẹp, thậm chí khen cô ngang tài ngang sắc với Đỗ Duy Duy, trét lên mặt cô không ít vàng, khách sáo bao nhiêu.
Nhưng Nhan Tử Thanh hoàn toàn không lạc quan như cô, nghiêm túc nói: “Miêu Miêu, em ngây thơ quá. Kiểu tin tức này được phương tiện truyền thông tung ra, một là có thể khiến anh phân tâm, chắc chắn anh phải lo lắng cho em; hai là cũng có thể khiến Duy Duy ghen, lung lạc cô ấy. Đây mới là dụng tâm của Tạ Tử Tu”.
“Hả? Không, không nghiêm trọng thế chứ?”. Nhan Miêu ngẫm nghĩ, “Không phải anh nói Đỗ Duy Duy không có tình cảm gì đáng nói với anh ta sao, không có tình cảm còn ghen gì được?”.
Anh trai cô chắc là mắc bệnh ngh