Sếp Ta Chuyên Ngành Là Đào Bẫy
Tác giả: Lam Tiểu Miết
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341839
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1839 lượt.
làm bẩn, làm hư, “Thực sự là quá đẹp”. Hơn nữa lại có thể vừa vặn như thế.
Tạ Tử Tu cười: “Thích là được rồi”.
Nhan Miêu cảm thấy Tạ Tử Tu như thế này đẹp trai tới quá đáng, nhất thời không biết mình nên nói gì mới hợp, đành kiếm cớ bắt chuyện: “Quần áo của anh lấy ở đâu thế, đi thuê à?”.
Tạ Tử Tu cười: “Đây là quân phục thật đấy”. Rồi kéo tay cô đặt lên vạt áo, “Cô sờ thử xem”.
Trong chớp mắt, Nhan Miêu chỉ thấy không thể cử động được, cảm giác chạm vào chất liệu dày dặn hơi thô ráp, độ ấm trên ngón tay Tạ Tử Tu, thân hình cao lớn được quân phục bao lại, phối hợp với gương mặt có chút hơi hướng xã hội đen và nụ cười như có như không.
Không ổn, cô thật sự choáng rồi.
Thời kì phá đất
Ngày X tháng X. Trời nhiều mây chuyển gió lớn, thỉnh thoảng có chớp, đôi khi có mưa nhỏ, lại có lúc có cầu vồng.
Hôm nay mình, ừm, nhảy với Tạ Tử Tu…
Nói thật thì, ừm, lồng ngực anh ta thực sự rất rắn chắc, cánh tay cũng rất mạnh mẽ, mùi hương cũng rất dễ chịu…
Thực ra anh ta nhìn đẹp trai thật, có thể được xem là người đàn ông rất có sức quyến
rũ…
…Rốt cuộc nói chuyện này có liên quan gì tới mình đâu chứ // (hf) (11 Lật bàn này!)
Xe dừng lại, qua cửa sổ xe có thể nhìn thấy hàng ngô đồng ven đường đang trút lá,
sắc lá vàng nhạt phủ trên mặt đường từ từ trải rộng.
Những căn nhà mang hơi thở những năm năm mươi, sáu mươi của thế kỷ trước vây quanh một khoảng sân, qua công, thảm cỏ trong vườn hoa vẫn xanh mướt như cũ, kết hợp với biệt thự kiểu u, tràn ngập phong cách phương Tây, nhưng không hề thiếu phong vị của Trung Quốc, nhàn tản mà tao nhã.
Tạ Tử Tu xuống xe, gọn gàng nhanh nhẹn cong cánh tay lên hướng về phía cô, mỉm cười: “Nào”.
Tư thế thản nhiên tùy ý.
Nhan Miêu cố gắng giữ yẻ bình tĩnh, thế nhưng vừa khoác lên cánh tay của anh ta, mặt đã lập tức nóng lên.
Tạ Tử Tu đi cạnh, cao hơn cô gần một cái đầu. Đây là lần đầu tiên vai kề vai như thế, cô khoác tay anh ta, cảm giác chất lụa trơn bóng của xường xám khe cọ vào chất vải thô ráp của bộ quân phuc, còn có mùi hương dễ chịu khó tả bằng lời tỏa ra từ người Tạ Tử Tu, khiến trái tim người ta phải đập gấp gáp.
Thời khắc này cô cũng không thể không thừa nhận, dù Tạ Tử Tu co đáng ghét bao nhiêu, tướng mạo quả thực là rất anh tuấn.
Bởi làn da quá trắng mà mặt mày của anh đặc biệt rõ ràng sáng sủa, thế nên mỗi nét mặt đều vô cùng sinh động nhưng không hề có nét nữ tính, thậm chí còn lộ ra đôi chút lạnh lùng, khiến người ta không dám lại gần.
Được rồi, cuối cùng thì cô thực sự ý thức được rằng Tạ Tử Tu là người đàn ông rất quyến rũ.
Trước đây dù đã biết cấp trên đẹp trai, nhưng cái biết này cũng như nhìn thấy cảnh đẹp trên tấm bưu thiếp phong cảnh, chỉ là “tôi biết” chung chung, chẳng có cảm nghĩ gì thêm nữa.
Ngay cả vẻ “đẹp trai” này cũng giống mấy ngôi sao thần tượng, đẹp trai là lẽ đương nhiên, khoảng cách xa xôi, chẳng can hệ gì tới cô cả.
Thế mà giờ bản thân cô lại bước vào trong phong cảnh kia, đang tự lĩnh hội cái đẹp như được chứng kiến tận mắt, tới ngôn ngữ cũng không cách nào miêu tả hết được. Ngoài việc há miệng tròn mắt, cũng không biết nên làm gì.
Tạ Tử Tu đột nhiên nghiêng mặt sang, cười với cô: “Thế nào, tôi quá đẹp trai hả?”.
“…”
Cô không hề ý thức được rằng dọc đường đi mình cứ nhìn chằm chằm vào Tạ Tử Tu.
“Đâu, đâu có!”.
Thảm rồi, rốt cuộc là sợi gân nào của cô ở nhầm chỗ chứ? Người này dù có đẹp trai hơn nữa thì cũng là Tạ Tử Tu, là gã tư bản vạn ác, là tình địch của anh trai cô, là phần tử nguy hiểm lúc nào cũng có thể bạo phát mà đè bẹp cô để trút giận.
Đại sảnh party trong nhà được trang trí theo phong cách xa hoa mang hơi hướng cố xưa, đèn chùm thủy tinh, gạch lát sàn màu trắng, song cửa sổ đỏ thẫm, các đồ dùng cổ theo kiểu Tây bằng gỗ cùng những món đồ chơi nhỏ sặc sỡ đều toát ra phong thái thời xưa.
Trong không khí thoang thoảng mùi thơm của hoa dành dành, chất giọng hơi khàn khàn đang hát bản nhạc Jazz cũ tràn ra từ chiếc máy hát. Khách khứa trong những bộ quần áo cầu kỳ đều say mê đắm chìm, lắng nghe giai điệu nhẹ nhàng chậm rãi. Ánh đèn say lòng người, tất cả đều rất mơ hồ hoài niệm.
Mà không đợi Nhan Miêu tìm được thứ gì đó để ăn, dàn nhạc Jazz đã bắt đầu chơi những bản tình ca cũ từ thế kỉ trước, Tạ Tử Tu lại vươn tay về phía cô như lẽ đương nhiên, mỉm cười nói: “Nào, khiêu vũ”.
“…”
Có cần phải sốt ruột mở màn như thế không, tốt xấu gì cũng phải lót dạ chút chứ. Cô đã thấy cá xông khói trong đĩa rồi, lẽ nào dạ dày của Tạ Tử Tu không cần lót tí gì sao?
Nhưng nhìn nụ cười mê hoặc lòng người kia, Nhan Miêu vẫn không thể không vươn tay ra được.
Ầy, tới mắt cô cũng phản bội lại dạ dày. Chịu sao được đây?
Tuy mũi chân chưa rời khỏi mặt sàn, nhưng sức nặng của cả cơ thể đã không còn dồn vào chân, mà đặt lên cánh tay của Tạ Tử Tu.
Tạ Tử Tu cười nói: “Nhảy xong điệu này tôi đỡ thành tàn tật”.
Đúng vậy, thế này thì cô không thể lấy gót giày đóng đinh chân anh ta lên sàn được nữa.