Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Liên Minh Phe Thất Tình

Liên Minh Phe Thất Tình

Tác giả: Lam Tiểu Miết

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341834

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1834 lượt.

hồi: “Thư kí Nhan, tôi hy vọng cô nghiêm túc một chút, đứng cạnh tôi không được dưới mức tiêu chuẩn quá đáng”.
“…”
“Đứng thẳng lên, vốn đã chẳng có dáng rồi, còn gù lưng!”.
“…”
“Được rồi, hôm nay cho cô tan làm sớm, đi chăm sóc sắc đẹp, tối nay trang điểm cho ra dáng chút”.
Nhan Miêu uể oải về nhà, bắt đầu cố gắng chăm chút cho mình theo chỉ thị của sếp.
Lúc nào cũng bị Tạ Tử Tu chê khó nghe như thế, lúc soi gương, máu trong người cô trào lên, phải nghiên cứu mặt mũi mình cẩn thận rõ ràng.
Thực ra theo quan điểm truyền thống mà nói, ít nhiều gì thì cô cũng được xem là thanh tú đáng yêu. Khuôn mặt nhỏ, miệng nhỏ, mũi nhỏ, mắt đen, da vừa mỏng lại mịn màng, còn có mái tóc đen dày, lần nào búi tóc trước khi đi làm cũng phải tốn rất nhiều công sức.
Nhưng đây là vẻ đẹp phương Đông truyền thống, chẳng chỗ nào giống vẻ đẹp quốc tế hóa lộng lẫy như Đỗ Duy Duy.
Tạ Tử Tu quen nhìn người đẹp châu u rồi, khẩu vị đã Tây hóa triệt để, chẳng trách thấy cô rất xấu, cả ngày moi móc cô cũng coi như hợp lý.
Giờ nhớ tới lời dặn dò của Tạ Tử Tu, Nhan Miêu đành cắn răng mang một tấm mặt nạ dưỡng da cao cấp Thư Cán tặng vẫn chưa dùng tới ra đắp. Vừa đắp vừa đau lòng, dù sao đắp rồi cũng không với tới tiêu chuẩn của Tạ Tử Tu, tội gì phải lãng phí như thế chứ, mặt nạ này cũng là tiền mà, lại không được thanh toán cho.






Rồi Nhan Miêu lại lục tung tủ quần áo lên một hồi, kết quả là vẫn không tìm được bộ nào thích hợp.
Quần áo giá rẻ cô chọn rất có tính toán, bình thường mấy bộ quần áo công sở nhìn chín chắn nghiêm túc kia của cô đều là mua một thành hai, mua trên mạng, cả tủ quần áo chẳng bộ nào đáng giá.
Mấy bộ quần áo đáp ứng được cuộc sống thường nhật là đủ rồi, phối hợp tốt với nhau cũng không nhìn ra khuyết điểm. Nhưng nếu để thay cho lễ phục, ra vào những nơi trang trọng, cảm nhận thật ít nhiều cũng có chút miễn cưỡng.
Nếu cô dám mặc mấy bộ rẻ tiền lượn tới đó, Tạ Tử Tu nhất định không tha cho cô, không biết chừng lát sau sẽ trừ sạch phí trang phục của cô.
Đang phiền não thì chuông cửa vang lên. Nhan Miêu đi mở cửa, ngoài cửa là cậu thanh niên mặc đồng phục công ty chuyển phát nhanh: “Cô Nhan Miêu phải không ạ, phiền cô kí nhận”.
Nhưng tay nghề truyền thống không thể bắt bẻ và tâm huyết của người thợ này khiến cô cảm động hơn bất cứ bộ quần áo mốt mới hàng hiệu nào.
Lần đầu tiên Nhan Miêu được thấy thứ trầm lắng mà có thần như thế, cầm trong tay thấy trĩu nặng, đẹp một cách tinh tế.
Đây không phải thứ hàng may sẵn tùy tiện một nhát cắt ra, ào ào cắt rập trên dây chuyền sản xuất, mà là hàng thủ công ngàn vạn mũi kim dùng chỉ mười màu mới có thể thêu được một con bướm, một đóa mẫu đơn, chỉ cầm trong tay thôi mà như cảm nhận được tâm tư tình cảm và sự tỉ mẩn của người thợ gửi gắm lên tấm vải.
Nhan Miêu tần ngần ngắm nghía một hồi mới cấn thận mặc vào.
Vì không có khóa kéo mà toàn là nút cài rắc rối, cúc ẩn phía trong còn chia ra loại móc và loại bấm, mặc vào đúng phải tốn sức của cô một hồi.
Rồi lại tự chải búi tóc cho hợp, trang điểm nhạt theo kiểu Thượng Hải cũ. Nhan Miêu nhìn mình trong gương, từ đầu tới chân thực sự rất hợp với tướng mạo của cô.
Nói là xinh đẹp, chi bằng nói là có vẻ hấp dẫn. Lần đầu tiên cô mới biết mặc xường xám vào có thể cao ráo xinh đẹp như thế, cổ cao, tay áo lửng, vừa với dáng người, trang nhã mà tinh tế, chỉ một thoáng đã cảm giác khúc nào ra khúc ấy, ngực ra ngực, eo ra eo cùng đường cong quyến rũ.
Không còn là người đẹp vì lụa nữa, mà lụa đang tôn cô lên, cho cô thứ thần thái mà ngay cả cô cũng chưa dám nghĩ tới, tựa như mỹ nữ nổi danh thời xưa.
Nhan Miêu đứng trước gương, bắt đầu thấy hơi hơi xấu hổ, lần đầu tiên trong cuộc đời cô có cảm giác viên mãn thập toàn thập mỹ này.
Tới khi nhận được điện thoại của Tạ Tử Tu, Nhan Miêu mới ngắm lại mình trong gương một lần nữa, rồi đeo chiếc dây chuyền ngọc bích “mua” nợ vào, tựa như hồi nhỏ mặc quần áo mới vào dịp tết, đi chơi còn mang chút tâm trạng tự hào, vừa thấp thỏm vừa rộn ràng.
Không biết Tạ Tử Tu sẽ mặc gì nhỉ, hóa trang thành đại ca xã hội đen thời xưa sao?
Xe chờ ở dưới nhà, tài xế mở cửa xe cho cô, Nhan Miêu lấy một tay đè lại vạt xường xám, cấn thận khom người ngồi vào trong xe.
Người đàn ông anh tuấn mặc bộ quân phục Quốc dân Đảng cấp cao, uể oải dựa vào lưng ghế, dưới cặp chân dài lạ thường là đôi giày quân đội bóng lộn, mũ mềm quân đội đặt trên đầu gối, ngón tay nhẹ đặt lên trên, nghe tiếng động thì quay đầu lại nhìn cô.
Trong nháy mắt Nhan Miêu cảm giác mình mất hẳn khả năng ngôn ngữ, trái tim trong lồng ngực nhảy nhót, tay chân luống cuống.
Thảm, thảm rồi, cô không biết mình lại có ngày thấy sắc đẹp là mê đi thế này.
Ta Tử Tu nhìn cô một lát, mới cười nói: “May mà cô mặc vào trông không như phục vụ trong quán rượu”.
“…”. Chẳng nói được câu nào hay cả.
“Có thích bộ váy không?”.
“Có”, Nhan Miêu cẩn thận vuốt lên hình thêu con bướm trên vạt xường xám, hơi mạnh tay thôi cũng sợ