Tác giả: Minh Hiểu Khê
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 134577
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/577 lượt.
br>Bầu trời ngoài song cửa sổ đã dần dần sáng.
Tiếng gà gáy từ xa xa truyền tới.
Như Ca trầm ngâm cả nửa ngày rồi sắc mặt ngưng trọng: “Tuyết, ngươi đã nói ngươi là tiên.”
“Đúng vậy.”
“Vậy ngươi có phải cái gì cũng biết không?”
“Ách…. Ngươi muốn biết điều gì?”
Nàng nhìn chằm chằm vào y:
“Cha ta bị Chiến Phong giết thật sao?”
Tuyết nhay nhay mũi, bất đắc dĩ nói:
“Đúng, Chiến Phong không lừa ngươi.”
Máu Như Ca như lạnh đi.”
“Vì sao không cho ta giết hắn.”
“Giết hắn, Liệt Minh Kính cũng không sống lại được.”
“Chẳng lẽ lại để cha ta chết đi như vậy sao?!” Nước mắt Như Ca chảy xuống: “Ta là con gái người, ta cũng nên báo thù cho người!”
Tuyết cười khổ.
“Vì sao phải báo thù? Nếu không có nhiều cừu hận như vậy hẳn đã tránh được rất nhiều bi kịch rồi.”
Như Ca giật mình, suy ngẫm lời y. Chiến Phong cũng nói là vì báo thù.
“Chiến thúc thúc… thật sự… là cha ta giết sao?”
Tuyết do dự.
Nàng chăm chú nhìn y: “Xin ngươi hãy nói cho ta hay.”
Tuyết nhẹ nhàng thở dài: “Đúng vậy, là Liệt Minh Kính giết.”
Như Ca kinh ngạc giật mình, một lúc lâu sau mới hỏi tiếp: “Vì sao chứ?!” Cha và Chiến thúc thúc là huynh đệ sinh tử tương giao, hơn nữa mỗi khi cha nhắc tới Chiến thúc thúc, loại tình cảm sâu sắc đó tuyệt đối không phải ra vẻ.
Giọng của Tuyết thật cổ quái: “Liệt Minh Kính có nguyên nhân của mình.”
Như Ca lại hỏi: “Không thể cho ta biết sao?”
Tuyết nhìn nàng, lắc đầu nói: “Mỗi ngươi đều có bí mật của mình. Ngươi không cần biết.”
Như Ca lại ngẩn ngơ: “Biết càng nhiều, thống khổ cũng sẽ càng nhiều. Ngươi muốn nói điều này phải không?”
Tuyết cười tươi như hoa: “Nha đầu thông minh.”
“Vậy chẳng lẽ ngươi không phải người đau khổ nhất sao? Dường như tất cả bí mật ngươi đều biết.”
Tuyết duỗi người ngáp dài nói: “Không phải, ta là người hạnh phúc nhất trên đời.”
“......?”
Tuyết hôn lén lên má nàng một cái: “Chỉ cần ở cùng nha đầu thối Như Ca, ta chính là người hạnh phúc nhất trên đời.”
Như Ca kinh ngạc nhìn y.
Tuyết cười khanh khác, đưa tay véo mũi nàng:
“Này, còn nhìn ta như vậy ta sẽ nghĩ là ngươi yêu ta rồi đấy.”
Như Ca kinh hãi kêu lên:
“Tay ngươi!”
Máu tươi thấm đẫm tấm vải trắng, từng giọt từng giọt chảy xuống.
Như Ca nắm lấy tay y, kinh hãi: “Sao lại như vậy, dùng nhiều thuốc bột như vậy, sao máu vẫn không ngừng chảy?”
Nụ cười của Tuyết có chút suy yếu: “Ngươi đúng là ngốc đến chết, khó trách bị ta lừa nhiều như vậy. Ta cố ý khiến ngươi đau lòng thôi.”
“Câm miệng!” Như Ca phẫn nộ nói: “Nói ta hay, tình huống hiện giờ của ngươi ra sao. Ngươi không phải là tiên sao? Là tiên sao còn chảy máu không ngừng? Không phải ngươi lại lừa ta đấy chứ?!”
Tuyết nở nụ cười ngọt như mật: “Được rồi, được rồi, ta không để cho máu chảy ra nữa là được chứ gì.” Y kéo một góc váy Như Ca, giật ra một mảnh vải đỏ tươi, thay cho tấm vải trắng giờ đã thấm đẫm máu: “Máu màu đỏ cho nên cũng phải dùng vải đỏ băng bó, cái này gọi là dùng đỏ khắc đỏ.”
Như Ca hoài nghi nói: “Lại đang gạt ta sao?”
Tuyết vỗ vỗ vai nàng, tựa như đang lừa một đứa trẻ: “Yên tâm đi, ta ngủ một giấc, ngày mai vết thương sẽ lập tức lành lại.”
Nhìn bóng lưng Tuyết đi vào trong buồng, đáy lòng Như Ca bỗng dâng lên một cảm giác bất an.
Vì sao, nàng cứ cảm thấy Tuyết dùng vải đỏ băng vết thương chỉ là để cho vết máu không lộ rõ ra thôi?
Trong căn nhà tối đen như mực.
Ngọc Tự Hàn hai tay nắm chặt chiếc xe lăn, máu nóng bốc lên khiến y mê muội:
“Nàng --”
Ám Dạ La ngửi ngửi hơi rượu, hạt chu sa giữa trán đỏ thắm đa tình: “nàng còn sống. Chỉ một khắc trước, nàng còn đang trong một ngõ nhỏ ở Phẩm Hoa Lâu tìm kiếm ngươi, khi tìm khắp xung quanh không thấy tung tích ngươi, nàng dựa vào vách tường lạnh như băng, nước mắt nhung nhớ trào dâng trên khuôn mặt xinh xắn ấy.”
Ngôn ngữ như thi nhân, thanh âm ưu mỹ như tiếng đàn cầm.
Thân thể Ngọc Tự Hàn từ rừ run rẩy, y bỗng nhiên muốn dùng tất cả thế gian đổi lấy một cơ hội được thấy nàng dù chỉ một lần.
Ám Dạ La liếc nhìn y.
Tình yêu ơi là tình yêu, ngay khi người đó chết đi, mọi thứ trên thế giới chẳng còn ý nghĩa, nhưng, nếu người đó còn sống, cho dù biến thành hồn phách ngươi cũng muốn ở bên nàng.
Năm đó chẳng phải bản thân mình cũng bị tình yêu hành hạ mà thành ma quỷ hay sao.
Ngọc Tự Hàn lại dần dần bình tĩnh trở lại. Y biết, cho dù chỉ một chút rối loạn hay một chút lòng tham cũng sẽ tạo thành cơ hội cho Ám Dạ La. Khuôn mặt y đã trấn tĩnh trở lại nhưng góc áo hơi rung rung lại cho thấy trong lòng y kích động ra sao.
Ám Dạ La cười nói: “Ngươi không muốn thấy nàng sao?”
Ngọc Tự Hàn nói: “Chỉ cần nàng còn sống là đủ rồi.”
Ám Dạ La vỗ tay cười lớn: “Không sai, cho dù thấy nàng thì sao? Ngươi vẫn chỉ là một kẻ tàn phế? Ngươi không thể nghe, không thể đi, nếu nàng lại gặp nguy hiểm, ngươi lại như trước chỉ có thể trơ mắt nhìn nàng mất đi.”
Ngọc Tự Hàn che miệng ho khan. Một cơn đau kịch liệt đâm sâu vào tim y, sau đó lan ra khiến thân thể y lạnh như băng.
Khóe mắt Ám Dạ La lóe lên