Vương Gia, Nhà Của Em Chính Là Phủ Của Anh
Tác giả: Minh Hiểu Khê
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 134585
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/585 lượt.
chỉ cần Liệt Minh Kính tự tay giết chết Chiến Phi Thiên, y có thể buông tha cho Liệt Hỏa Sơn Trang.”
Chiến Phong trầm mặc. Y biết đây là tính cách của Ám Dạ La, không chỉ muốn cho kẻ khác chết, hơn nữa còn muốn kẻ đó phải chết trong tay người mình tin cậy nhất, cái chết này mới khiến người ta càng thêm đau khổ.
“Ngay sau đó, Liệt Minh Kính giết chết Chiến Phi Thiên?”
“Đúng vậy.”
“Chiến Phi Thiên tự nguyện chịu chết sao?”
“Không ai biết.” Duệ Lãng nói: “Lúc đó ta còn nhỏ, chỉ nhớ Chiến Phi Thiên nói với Liệt Minh Kính: ‘chiếu cố tốt cho đứa nhỏ’, có lẽ y đã sớm biết, chỉ cần mình chết đi Ám Dạ Minh cũng sẽ không sống một mình.”
“Về sau thì sao?”
“Một đêm đó đã xảy ra rất nhiều chuyện. Chiến Phi Thiên vừa chết, ám Dạ Minh và Vũ Cơ cũng đồng thời sinh con, Liệt Minh Kính đánh tráo ngay sau khi Ám Dạ La tới. Ám Dạ Minh đâm bị thương Ám Dạ La, hơn nữa bắt hắn thề trong mười chín năm không được hiện thân. Đợi sau khi Ám Dạ La rời khỏi, Ám Dạ Minh cũng buông tay rời khỏi nhân gian.”
Chiến phong rốt cuộc nói không nên lời.
Y bỗng thấy mọi thứ đều thật nực cười.
Viên ngọc bích bên tai phát ra quang mang điên cuồng, khóe mắt u lam của y như sóng biển gầm lên giận dữ, cơn mưa tầm tã thấm đẫm xiêm y, dán chặt lên người y như một con rắn độc. Mưa thấm ướt mái tóc, lũ lượt như một dòng song chảy xuống khuôn mặt lạnh lùng của y.
Chiến Phong từ từ run rẩy.
Bụng y như bị ngàn vạn thanh đao dày xéo, nỗi đau đớn kịch liệt khiến sống lưng y cong lại, y bắt đầu nôn mửa.
Cơn mưa tầm tã.
Trên con đường núi mọc đầy cỏ dại, Chiến Phong sắc mặt trắng bệch, thân thể y run rẩy như ocn tôm trước lúc chết, nôn ra cũng chỉ có mật.
Duệ Lãng nhìn y, khuôn mặt thoáng hiện một vẻ kỳ lạ, như là thống hận, lại như khuây khỏa, còn có chút đố kị.
“Liệt Minh Kính là cha ruột của ngươi. Còn ngươi, lại tự tay giết y.”
Y cố ý nói rất từ từ, khiến cho mỗi lời nói như một mũi đao đâm vào xương cốt Chiến Phong.
Một đao đó…
Đâm vào sâu trong ngực Liệt Minh Kính.
Máu tươi điên cuồng bắn ra!
Liệt Minh Kính hai mắt mở to!
Trong mắt dường như có lệ…
Một khắc đó, Chiến Phong quay đầu đi, nhưng y lại vĩnh viễn không quên được đôi mắt Liệt Minh Kính.
Có nước mắt......
Có thống khổ......
Nhưng, lại không chút oán hận đối với y.
Cơn mưa như không có điểm cuối, rả rich suốt một ngày một đêm.
Lá cây được nước mưa cọ rưa phát ra ánh sáng ẩm ướt, một màu xanh biếc tươi mới, những đóa hoa vốn đang nở rộ bị vùi dập, cánh hoa phiêu tán trong những hạt mưa, bầu không khí mang theo hương cỏ xanh thanh mát.
Vì cơn mưa này.
Ngày xuân bỗng trở nên giá lạnh.
Như Ca ôm đầu gối ngồi dưới mái hiên. Nước mưa thuận theo mái hiên từng dòng từng dòng chảy xuống, mưa rơi tầm tã, tiếng sấm đùng đoàng, một thế giới trắng xóa hỗn độn.
“Cũng yêu, cho nên hắn mới hy vọng ngươi có thể thành thân với Chiến Phong.”
Như Ca trong lòng đau xót.
Nàng biết, cha đã từng cố gắng làm như vậy, nhưng, oán hận trong lòng Chiến Phong đã vượt qua hết thảy.
“Vì sao lại không nói cho Chiến Phong chân tướng cơ chứ?” Vì sao lại muốn Chiến Phong báo thù trong đau khổ, khiến oán hận vặn xoắn trái tim y, khiến tất cả đều trở nên không thể thu xếp được nữa.
“Nếu Chiến Phong quả thực là con trai của Chiến Phi Thiên, vậy cừu hận của y đối với Liệt Minh Kính là đương nhiên. Chiến Phi Thiên thực sự bị Liệt Minh Kính tự tay giết chết.”
Như Ca nhắm mắt lại:
“Ta tin rằng, cha năm đó cũng là bất đắc dĩ mà thôi.”
“Không sai, Chiến Phi Thiên vì Liệt Hỏa Sơn Trang mà tự nguyện chết trong tay Liệt Minh Kính.”
“Cha đáng lẽ phải nói rõ cho Chiến Phong.”
“Liệt Minh Kính lo lắng, nếu Chiến Phong không hề oán hận hắn, Ám Dạ La sẽ hoài nghi thân phận thực của Chiến Phong. Ám Dạ La là kẻ cực kỳ cố chấp, một khi hắn phát hiện ngươi là con gái của Ám Dạ Minh, vậy chuyện gì hắn cũng dám làm. Hơn nữa, Liệt Minh Kính cũng cho rằng mình phải chịu trách nhiệm vì cái chết của Chiến Phi Thiên.”
“Là ngươi phong ấn ta ba năm?”
Tuyết mỉm cười: “Đúng vậy, ta cũng không muốn Ám Dạ La phát hiện ra ngươi.” Chỉ là, từ lần trước, công lực y đã hao tổn nhiều lắm, phong ấn trong cơ thể nàng đã từ từ biến mất, dung mạo nàng càng ngày càng giống Ám Dạ Minh, khí tức trong cơ thể cũng càng lúc càng mạnh mẽ.
Thân thể Như Ca bỗng lạnh như băng.
Nàng hiểu rồi, mọi người đều vì nàng. Hai người nàng và Chiến Phong, nàng được chọn để bảo vệ, còn Chiến Phong, lại bị chọn để hy sinh.
Mưa rả rích không ngừng.
Cả thế giới biến thành một màu trắng xóa, mọi thứ đều không thể nhìn rõ.
Ngọc Tự Hàn nhìn Chiến Phong.
Từ nhỏ, Chiến Phong đã là một đứa trẻ trầm mặc mà cao ngạo, tâm tư của y luôn luôn giấu tại nơi mà người khác không thể chạm tới. Chỉ có khi ở cùng Như Ca, Chiến Phong mới có thể cười, mới có thể luống cuống chân tay, mới có thể ngượng ngùng, ánh mắt cũng trở nên xanh thẳm như bầu trời.
Chiến Phong luyện công khắc khổ nhất, làm việc nghiêm t