Tác giả: Minh Hiểu Khê
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 134586
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/586 lượt.
úc nhất. Trong ba huynh đệ bọn họ, sư phụ coi trọng nhất cũng là y. Ngọc Tự Hàn thỉnh thoảng thấy vẻ mặt sư phụ nhìn Chiến Phong, hắn vốn nghĩ đó là vẻ ân cần trìu mến đối với đệ tử, giờ nhớ lại ánh mắt đó, lại không khỏi thở dài.
Bên ngoài, mưa vẫn rơi tầm tã.
Trong căn phong yên ắng như chết lặng.
Chiến Phong dùng khăn nhẹ nhàng lau sạch Thiên Mệnh Đao, lưỡi đao u lam, mỏng như cánh ve, tản mát ra sát khí sắc bén.
Ngọc Tự Hàn nói: “Ngươi không thể thắng Ám Dạ La.” Công lực của Ám Dạ La đã không phải con người có thể tưởng tượng, y như một quỷ hồn, phảng phất có thể tùy thời mà biến mất trong thiên địa, lại tùy thời mà ngưng tụ xuất hiện
Chiến Phong thu chiếc khăn vào trong lòng.
Y dường như không nghe thấy Ngọc Tự hàn nói chuyện, ánh mắt trống rỗng âm u, tay phải nắm thanh đao, đi về phía cửa phòng.
Cửa phòng mở ra.
Ngoài cửa, dưới mái hiên là hai người, một người áo trắng chói mắt, một người áo đỏ tươi đẹp.
Như Ca xoay người lại.
Nhìn thấy Chiến Phong, thấy thanh đao của y, nàng hỏi:
“Muốn đi đâu?”
Chiến Phong không trả lời, đi thẳng qua người nàng.
Như Ca chắn trước mặt y, nhìn thẳng vào đôi mắt y, tròng mắt tối đen: “Muốn đi ám sát Ám Dạ La sao?”
Giọng nói của Chiến Phong lạnh như băng: “Đúng.”
“Ngươi không phải đối thủ của Ám Dạ La.” Nếu cha và Chiến Phi Thiên đều không thể thắng Ám Dạ La, chỉ bằng lực lượng một mình Chiến Phong, làm vậy có khác gì chịu chết?
Chiến Phong băng qua người nàng, sống lưng thẳng tắp giữa cơn mưa ngọn gió.
Như Ca lại ngăn trước mặt y: “Ngươi không thể đi!”
Chiến Phong nhìn Như Ca bị cơn mưa xối xả thấm ướt, cười lạnh nói: “Ngươi có tư cách gì mà ra lệnh cho ta? Cho dù ta có thể giết chết Ám Dạ La hay không, cho dù kẻ chết đi là ta, vậy có liên quan gì tới ngươi?”
“Ngươi là con trai của cha.” Như Ca hít một hơi. “Ngươi đã là con trai của cha, ta lại càng không thể để ngươi đi tìm cái chết.”
Chiến Phong như nghe được chuyện buồn cười nhất.
Y ngửa mặt lên trời cười lớn.
Tiếng cười khàn khàn bị tiếng mưa rơi cắt đứt.
“Ta không phải con hắn! Hắn cũng không phải cha ta! Trên đời nào có người cha tàn nhẫn như vậy! Nào có người cha tàn nhẫn để con trai gánh tội thay mình?!”
Ánh mắt Chiến Phong điên cuồng:
“Hắn là cha ngươi! Vì ngươi, hắn có thể bỏ qua mọi thứ! Ta trong lòng hắn chẳng qua cũng chỉ là một đống phân chó mà thôi!”
“Bốp…”
Như Ca cắn môi, tát y một cái!
Chiến Phong sắc mặt trắng bệch.
“Câm mồm!” Như Ca cả giận nói: “Ngươi dám nói ngươi chưa bao giờ cảm nhận được tình thương của cha dành cho ngươi sao? Liệt Hỏa Sơn Trang từ trên xuống dưới chẳng ai không biết trong các sư huynh cha thương nhất là ngươi! Khi còn bé, ngươi ngã bệnh, cha mua đủ loại đồ chơi cho ngươi vui, ngươi không ăn cơm, cha tự tay làm bún cho ngươi. Mỗi lần ngươi ra ngoài làm nhiệm vụ đều là cha tiễn ngươi tới tận cửa, rồi lại đón ở cửa khi ngươi trở về!”
Vết tay hiện rõ trên khuôn mặt Chiến Phong, một màu đỏ tươi mang theo tia máu.
Chiến Phong cười thảm: “Đó là tình thương của hắn sao? Để cho ta giết nhưng lại không hoàn thủ, đó cũng là tình thương của hắn dành cho ta sao?”
Như Ca cảm thấy hít thở không thông:
“Cha có lẽ không đúng nhưng ngươi không có tư cách chỉ trích người.”
Khóe mắt Chiến Phong băng lãnh thấu xương: “Vì sao ta không có tư cách chỉ trích hẳn! Hắn giết Chiến Phi Thiên, lại nói cho ta Chiến Phi Thien mới là cha ta. Thù giết cha sao lại không báo?! Là hắn, tự tay hắn đẩy ta xuống địa ngục!”
Như Ca khổ sở nói: “Thù giết cha… Luôn miệng nói thù giết cha… Chiến Phong, ngươi từng gặp Chiến Phi Thiên chưa?”
Chiến Phong trầm mặc.
Nàng buồn bã nói: “Ngươi chưa từng gặp Chiến Phi Thiên, chưa từng gặp Ám Dạ Minh, cha mẹ đối với ngươi chỉ là những cái tên, ngươi rốt cuộc có bao nhiêu tình cảm đối với họ. Nhưng, ngươi từ nhỏ đã sống cùng nha, nguyên tắc đối nhân xử thế của người, người bảo vệ ngươi, chiếu cố cho ngươi, người rốt cuộc là loại người gì, có thể vì tư lợi bản thân mà bán đứng bằng hữu như vậy không? Ngươi theo người bao lâu như vậy mà còn không biết sao?”
“Thù giết cha… Từ khi ngươi vừa sinh ra cha đã làm tất cả những chuyện mà một người cha phải làm, chỉ có điều, người không gọi ngươi là con mà thôi.” Nước mắt chảy xuống trên khuôn mặt Như Ca: “Người nuôi dưỡng ngươi, bảo vệ ngươi, chiếu cố cho ngươi, nhưng ngươi lại chỉ vì ba chữ thù giết cha mà vứt bỏ tất cả sao?”
Thân thể Chiến Phong run rẩy.
Cơn mưa rả rích, mưa lạnh, gió cũng lạnh.
Tuyết ngước mắt nhìn cơn mưa bụi, dung nhan tuyệt mỹ như nhẹ nhàng thở dài. Ngọc Tự Hàn vươn người đứng thẳng nhìn hai người trong cơn mưa, hai hàng mi khẽ nhíu.
“Chiến Phong, ngươi đúng là một tên ngu ngốc.”
Như Ca rơi lệ nói:
Nàng hận y, hận y ngu xuẩn, hận y giết cha, hận y tự khiến bản thân lâm vào cảnh vạn kiếp bất phục.
Chiến Phong nhắm mắt lại.
Cái lạnh vô cùng khiến thân thể y cứng rắn như sắt thép.
“Kẻ ngu ngốc phải tự đi tìm chết.”
Hắn tiếp tục bước đi.
“Ngươi không có tư cách để tự tìm tới cái c