Tác giả: Minh Hiểu Khê
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 134588
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/588 lượt.
hết!” Như Ca lau khô nước mắt, nói với bóng lưng y. “Ta là con gái của cha, chỉ có ta mới có tư cách báo thù cho cha!”
Khuôn mặt nàng kiên nghị, sống lưng ưỡn thẳng:
“Mặc dù ngươi hận cha, nhưng ta biết cha thương yêu ngươi nhường nào. Ngươi đã là con của cha, vậy trừ khi ta chết đi, nếu không ta sẽ không cho ngươi tự tìm tới cái chết!”
Mỗi người đều có nhược điểm.
Ám Dạ La cũng phải có nhược điểm.
Tuyết nhẹ nhàng khảy đàn: “Ám Dạ La không phải người, hắn là ma.”
“Người với ma có gì khác nhau?”
“Người có hỉ nộ ái nhạc, ma chỉ có tàn nhẫn và cay nghiệt. Vì không có cảm tình của nhân loại nên cũng không có nhược điểm của nhân loại.”
Như Ca lắc đầu: “Thế gian không có gì không có nhược điểm.”
Tiếng đàn như nước chảy vang lên từ ngón tay Tuyết.
“Ngươi là tiên, có nhược điểm không?” Nàng hỏi.
Tuyết liếc mắt nhìn nàng, ánh mắt mang theo chút u oán: “Ngươi cũng biết mà, nhược điểm duy nhất của ta chính là ngươi.”
Như ca yên lặng suy nghĩ: “Vậy, Ám Dạ La cũng nhất định có nhược điểm.”
Tuyết chỉ cười mà không nói.
“Vì cái gì mà Ám Dạ La lại trở thành ma?”
Tuyết nở nụ cười khen ngợi, quả nhiên là nha đầu thông minh, có thể nhanh chóng nắm bắt điểm mấu chốt: “Vì một người phụ nữ.”
“Một người phụ nữ?”
“Người hắn yêu, nhưng lại không thuộc về hắn.”
“Ngươi đang nói tới là … Ám Dạ Minh?”
“Đúng vậy.”
“Bà ấy và hắn không phải chị em sao?”
“Trong lòng Ám Dạ La chỉ có thích và muốn, không có luân lý trói buộc. Ám Dạ Minh lại bất đồng, dù nàng ta rất ôn nhu nhưng lại chưa bao giờ thỏa hiệp với Ám Dạ La ở điểm này. Bi kịch bắt đầu từ đó.”
Như Ca sững sờ.
Đó chẳng phải là mẹ ruột của nàng sao, sẽ là một nữ nhân ra sao? Là người ra sao mà khiến cho cả Ám Dạ La và Chiến Phi Thiên đều khuynh đảo.
“Ngươi đã từng gặp bà chưa?”
“Chưa từng. Lúc ta tới Liệt Hỏa Sơn Trang mới chỉ thấy ngươi được sinh ra. Ám Dạ Minh đã tự vẫn, nàng dùng một cây tram xuyên qua trái tim mình.”
Như Ca giật mình.
Nàng cũng biết Ám Dạ Minh đã chết, nhưng khi nghe được tình huống người chết đi, trong lòng nàng vẫn tràn ngập bi thương.
Chẳng biết cây trâm đó dùng chất liệu gì tạo thành, ẩn ẩn phát ra ánh sáng của kim loại. Hình dáng cũng chỉ là hình hoa mai tầm thường, nhưng được trạm khắc mượt mà tinh xảo. Giữa đóa hoa mai vốn có khảm một viên ngọc nhưng tới giờ chỉ có một chỗ lõm xuống.
Mũi nhọn của cây trâm hơi tối như một vệt máu năm chưa còn chưa phai.
Tuyết đưa nó cho Như ca: “Năm đó ta đã đồng ý với Liệt Minh Kính phong ấn ngươi ba năm, thù lao chính là cây trâm này. Ngươi đã biết thân thế của mình, vậy giờ nó là của ngươi.”
Ngón tay nàng run run, ngón trỏ chạm vào mũi châm. “A” một tiếng, một giọt máu chảy xuống.
Tuyết đau lòng ngậm ngón tay nàng vào môi, nói:
“Cẩn thận một chút! Cây trâm này oán khí quá nặng, đã là hung khí, không phải lúc vạn bất đắc dĩ thì đừng nên tiếp xúc với nó.
“Ừm.” Như Ca gật gật đầu.
Tuyết đã giúp ngón tay nàng ngừng chảy máu.
Như Ca bỗng nhiên nói: “Tiên lực của ngươi hình như thực sự giảm rồi. Không phải chỉ vung tay lên là khiến vết thương phục hồi ngay được sao?”
Tuyết nở nụ cười ngạc nhiên: “Thật hiếm thấy, không ngờ ngươi còn biết đùa.”
“Chiêu dùng nước mắt rửa mặt đối với kẻ địch không ích gì đâu.”
Như Ca đứng dậy, đi tới trước tấm gương đồng trong phòng.
Nàng nhìn người trong chiếc gương.
Khuôn mặt tinh khiết như ngọc, đôi mắt bồ câu ngời sáng, khóe môi mỏng ngây thơ, xiêm y đẹp như lửa làm nổi bật vẻ xinh xắn quật cường của nàng.
“Ta...... lớn lên rất giống người sao?”
Như Ca vỗ vỗ lên mặt mình.
Tuyết nhìn nàng: “Ám Dạ Minh khí chất nhu nhược như cỏ lau ven song, ngươi lại dũng cảm kiên nghị như tảng đá giữa dòng nước xiết, mặc dù hình dáng tương tự nhưng không ai nhầm ngươi với nàng ta được đâu.”
Như Ca cười khẽ: “Nếu người thực sự nhu nhược đã không có dũng khĩ đâm bị thương Ám Dạ La rồi tự vẫn. Nhu nhược chỉ là bề ngoài của người thôi.”
Là vậy sao?
Tuyết thầm nghĩ. Có lẽ cũng có đạo lý, có điều trong lòng y trước giờ chỉ có mình nàng, chưa bao giờ xem xét qua người con gái khác.
Ngày xuân, ánh sáng long lanh.
Trước đó vài ngày, trời vẫn mưa, con suối nhỏ dâng lên nửa thước. Khe suối trong xanh vẫn chảy trong núi, tràn qua những tảng đá ẩm ướt, trào lên từng gợn song bạc rồi sung sướng chảy xuôi xuống.
Bên khe suối nhỏ có một ngôi mộ.
Ngôi mộ là từ mười chín năm trước, nhưng hình như có người cẩn thận trông nom, không có cỏ dại mọc dày, cỏ mềm xanh tươi giống như một tầng đệm mỏng mềm mại, bảo vệ mộ khỏi gió thổi nắng chiếu, cỏ mềm không cao cũng không thấp, phi thường gọn gàng tươi tốt, người chăm sóc chúng nhất định rất cẩn thận.
Xung quanh một phần, hoa dại nở rộ.
Hương hoa dại thoang thoảng, thu hút ong bướm bay múa xung quanh.
Những đóa hoa dại màu sắc sặc sỡ, có màu hồng phấn, màu vàng nhạt, màu trắng, màu tím… Đủ loại màu sắc nhưng đều mang theo vẻ ôn nhu tao nhã.
Đây là mộ của Ám Dạ Minh.
Như Ca quỳ trước một, nhìn tấm bia bằng gỗ.
Ám Dạ Min