Tác giả: Minh Hiểu Khê
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 134490
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/490 lượt.
g kịp phòng bị, cổ tay cứng đờ, nhưng vẫn kịp thời đẩy mạnh Oánh Y yếu ớt ra ngoài!
“Ùm!”
Cả người Oánh Y chìm vào ánh nước lấp loáng trên sông!
Bọt nước thật lớn bắn lên vấy ướt xiêm y cả ba người Như Ca!
Mọi thứ đều phát sinh hoàn toàn bất ngờ!
Như Ca thậm chí còn không hiểu đầu đuôi ra sao thì Oánh Y đã bị nàng “đẩy” xuống sông mất rồi.
Liền ngay sau đó…
Một bóng hình màu lam sẫm hệt như tia chớp lao mình vào giữa dòng sông!
Bóng hình ấy mới thân thuộc làm sao. Như Ca lặng yên đứng bên sông, trong khoảnh khắc, nàng dường hiểu rõ tất cả, toàn thân nàng như bị nhốt chặt vào một khối băng buốt giá.
Trong rừng trúc. T ừ hướng bóng hình màu lam sẫm kia lao đi, một cổ xe lăn gỗ cũng chầm chậm được đẩy ra. Ngọc Tự Hàn cả người vận áo xanh, giữa hàng mi có chút lo lắng, y trầm tĩnh nhìn về phía nàng.
Huyền Hoàng đang ở đằng sau y.
Cái oi bức của buổi trưa mùa hạ như muốn hấp chín người ta.
Oánh Y hôn mê nằm trên mặt đất, cả người ướt sũng, sắc mặt trắng nhợt, tràn đầy bọt nước.
Chiến Phong lần dò hơi thở của cô, ánh mắt khẽ nheo lại, sau đó y đứng dậy, lạnh lùng nhìn xoáy vào đôi môi trắng bệch của Như Ca.
Như Ca ưỡn ngực lên, nhìn lại y.
Không một lời thốt ra.
Điệp Y cấp bách giẫm giẫm chân:
- Phong thiếu gia, là Oánh Y tự mình rơi xuống, không liên quan đến tiểu thư!
“Chát!”
Không ai thấy Chiến Phong ra tay thế nào, chỉ thấy trên mặt Điệp Y bỗng hiện lên một dấu tay đỏ tươi, khóe môi cô ứa máu, ngã oạch ra đất hôn mê đi.
Huân y ngồi xoạc xuống, kê đầu của Điệp Y lên đùi mình, lau đi vết máu trên miệng cô.
Đôi đồng tử của Như Ca co rút thật nhanh, nàng trừng trừng nhìn vào ánh mắt lạnh lẽo của Chiến Phong:
- Huynh dám đánh tỳ nữ của ta? Tay trái nàng si ết chặt, tiếng gió xé không rít lên, vụt về phía mặt Chiến Phong. Một chiêu này không theo bài bản nào, chỉ chất chứa cơn phẫn nộ ngập đầy mà đánh đến!
L ớp áo vải của Chiến Phong thấm đẫm nước, những giọt nước khiến nó quện chặt lên thân thể hoàn mỹ của y. Mắt thấy một quyền của nàng vung tới, y cũng không thèm né tránh, dường như đã sẵn sàng chờ đợi để nàng đánh.
Nắm tay vạch trời lao đến…
Bất chợt dừng lại!
Không phải Như Ca đột nhiên mềm lòng, mà là một nhành liễu xuân!
Một nhành liễu xuân mảnh mai và xanh tươi.
Nhành liễu cuốn giữ lấy nắm tay phẫn nộ của nàng, ngăn trở cơn ấm ức trào dâng.
Như Ca đương nhiên nhận ra đó chính là binh khí tùy thân của Ngọc Tự Hàn…
Roi mềm ba trượng - “Xuân Phong Lục Liễu” Ng ọc Tự Hàn trên cổ xe lăn chặn lấy một quyền của nàng đánh về phía Chiến Phong, lại hướng về nàng lắc lắc đầu. Y dùng đôi tròng mắt nói cho nàng biết, điều cần nhất lúc này chính là tỉnh táo, không được để cơn xúc động khiến cho tình hình trở nên nghiêm trọng hơn.
Như Ca hít sâu một hơi.
Nàng nới lỏng nắm tay, nhìn thẳng vào ánh mắt u ám của Chiến Phong:
- Cô ấy không phải do ta đẩy xuống.
Chiến Phong cười lạnh:
- Thế, cô bảo là ai nào?
Nàng vội đáp:
- Có kẻ đánh trúng huyệt đạo của ta nên ta mới…
Chiến Phong dường như nghe đó làm trò cười:
-Đại tiểu thư của Liệt Hỏa sơn trang, một đôi Liệt Hỏa quyền được sư phụ chân truyền, lại dễ dàng bị kẻ khác đánh trúng huyệt đạo hay sao?
Như Ca miệng mồm há hốc, vừa giận vừa tức. Dù cho trong lòng nàng hi ểu rõ chuyện gì xảy ra đi nữa, nhưng có giải thích bao nhiêu thì cũng chỉ khiến cho danh tiếng của nàng thêm phần ngỗ ngược và xấu xa mà thôi. Nàng cố nuốt ngược cơn giận, ván này xem như nàng đã thua.
Nàng nhìn Chiến Phong, thấp giọng nói:
-Được, cho dù là ta đẩy xuống thì cũng chẳng can hệ tới tỳ nữ của ta, huynh đả thương nàng ấy thật là không có đạo lý mà.
Chiến Phong khom người ôm lấy Oánh Y còn đương hôn mê, lạnh lùng ném cho nàng một câu nói:
- Cô cũng đả thương người của ta, như thế không phải là rất công bình sao.
Nói xong, y kiên quyết bỏ đi, mái tóc bồng bềnh màu lam sẫm tán phát ra một thứ ánh sáng vô tình.
Nhìn bóng lưng của y. Cõi lòng Nh ư Ca dường đang xáo động dữ dội, ánh nắng chói chang thiêu đốt khiến nàng như muốn ngất lịm đi, nhưng vì bản tính quật cường, nàng không muốn tỏ ra bất cứ vẻ gì yếu đuối cả.
oOo
Bên ao sen.
Như Ca trầm tư nhìn xuống mặt hồ từ lâu đã trở nên hoang phế, suốt ba canh giờ vẫn không thốt một lời nào.
Ngọc Tự Hàn lặng yên ngồi trên cổ xe lăng bên cạnh nàng.
Đêm đã dần buông.
Ánh tịch dương biến mặt hồ trở thành một mảng đỏ lựng, Như Ca vẫn lặng lẽ xuất thần.
Dường như hai năm về trước, bao nhiêu cánh sen trong hồ này bỗng nhiên bị rút hết linh hồn chỉ trong một đêm, đã quên mất thế nào là khai trổ.
Nàng từng dùng đủ loại biện pháp, tìm đến rất nhiều thợ hoa, thế nhưng rốt cuộc vẫn không thể làm cho những đóa hoa sen trong hồ nở lại.
Khung cảnh những đóa sen cười đong đưa khắp hồ kia không cách nào phục hồi.
Giống như vị thiếu niên vào một sớm hôm nao trao gởi cho nàng những cánh sen hồng, cũng không bao giờ mỉm cười với nàng nữa.
Người thợ hoa bảo phải đem tất cả rễ sen nhổ đi, đem tất cả bùn đất đào lên,