Tác giả: Minh Hiểu Khê
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 134506
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/506 lượt.
Như Ca nhận ra vẻ khác lạ của y bèn hỏi: “Huynh sao thế?”.
Đáy mắt Ngọc Tự Hàn phảng phất một nét u buồn.
“Có tin tức xấu ư?”.
Y nhìn xuống lá thư.
Lắc lắc đầu.
“Bảy ngày nữa Chiến Phong sẽ thành thân”, y nói với nàng.
Bất chợt, một làn gió thu thổi tới, cuốn đám lá rụng rơi trong sân đình xoáy tít.
Như Ca chớp chớp mắt, cười bảo: “Thế thì chúng ta phải mau chóng trở về Liệt Hỏa sơn trang rồi. Sư huynh, chúng ta nên tặng quà gì mới thích hợp đây nhỉ?”.
“Ca Nhi…” Ngọc Tự Hàn khẽ gọi.
“Sư huynh, huynh đang lo lắng hay sao?” Nàng rạp người trên đầu gối y, bờ má nhẵn bóng áp vào vạt áo xanh, cười bảo: “Mọi chuyện trước đây muội đều đã quên cả rồi, huynh ấy thành thân sẽ không phiền nhiễu gì đến muội đâu”.
Ngọc Tự Hàn khẽ vuốt ve mái đầu nàng.
Trong lòng y trỗi dậy một cảm giác thật lạ.
Như Ca bây giờ đã không còn là Như Ca trước đây nữa.
Một tháng trước, lúc tỉnh dậy sau ba ngày mê man, bắt gặp Như Ca, y có cảm giác như nàng xinh đẹp, trưởng thành hơn chỉ sau một đêm. Nàng vẫn mỉm cười và quan tâm đến y như trước , chỉ là nụ cười ấy y không còn thấu rõ nữa.
“Ca Nhi, nói cho huynh biết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Vì sao nàng không còn mỉm cười rạng rỡ, không còn cái vẻ hạnh phúc đơn thuần nữa.
“Có gì đâu chứ”, Như Ca tránh cái nhìn của y, cười nói: “Sư huynh hình như đã trở nên đa nghi rồi thì phải, huynh xem, mọi thứ chẳng phải rất tốt hay sao? Làm sao có chuyện gì xảy ra được.”
“Tuyết đâu?” Ngọc Tự Hàn cuối cùng cũng hỏi đến.
Hàn chú trong người y được Tuyết hút ra ngoài, thế nhưng Tuyết lại như bốc hơi khỏi cõi trần, bặt tăm bặt tích. Trong cung cũng chẳng còn tin tức về Tuyết Y Vương nữa.
Tuyết…
Trái tim Như Ca đập thình thịch.
Đêm ấy, thân thể của Tuyết dần trở nên trong suốt, hóa thành ngàn vạn điểm sáng, từng điểm từng điểm tan biến khỏi lòng nàng…
“Hắn đi rồi.” Tiếng của Như Ca thật nhẹ, nhẹ như hoa tuyết tháng Mười, chưa kịp rơi xuống đất đã vội hòa tan.
Nàng cười gượng nói: “Hắn đi rồi, muội không rõ hắn đi đâu nữa”.
“Ca Nhi…” Hàng mi của Ngọc Tự Hàn khẽ nhíu lại.
Như Ca mỉm cười thật dịu dàng, nhẹ nhàng nắm lấy tay y. “Sư huynh, huynh biết không? Muội hy vọng mọi người có thể sống vui vẻ. Cho dù đã xảy ra chuyện gì, chuyện qua rồi hãy để nó trôi qua, có thể thật nghiệt ngã, nhưng muội không muốn để sự việc của quá khứ phiền lụy đến những người mà muội yêu quý.”
Nàng mỉm cười ngước mắt nhìn y.
Ráng chiều dịu dàng chiếu lên đôi bàn tay của cả hai đang nắm lấy nhau.
Tà áo xanh của Ngọc Tự Hàn bị gió thổi phất lên.
Y nhè nhẹ vỗ đầu nàng, sau này quyết sẽ không đề cập đến vấn đề này nữa. Y biết nhất định đã xảy ra chuyện gì đó, tuy nhiên, nếu đây là mong muốn của nàng, y thà vĩnh viễn không biết thì hơn.
Nàng mỉm cười cúi đầu xuống.
Nước mắt khẽ đong đầy trong đôi mắt nàng.
Cuối thu, dưới tán hoa quế.
Hương hoa nhạt nhòa.
Như Ca trong bộ áo đỏ, yên ả nép đầu lên đầu gối Ngọc Tự Hàn.
… Nha đầu, không được quên ta đó…
Cổ họng Như Ca mặn chát, nghẹn ngào.
Xin lỗi, ta sẽ không cho phép bản thân nhớ đến ngươi nữa. Bởi nếu ta buồn, những người yêu thưong ta cũng sẽ buồn lắm.
Ngày đại hỷ.
Liệt Hỏa sơn trang giăng đèn kết hoa, khắp nơi đều trông thấy chữ “hỷ”, đèn lồng đỏ rực chiếu rọi khiến cho bầu trời đêm sáng như ban ngày.
Mùi rượu cùng mùi thức ăn theo gió đêm thổi tới, tỏa hương thơm đậm đà.
Những vị khách được mời đến từ khắp mọi nơi, dưới sự tiếp đón của đường chủ Kim Hỏa đường là Mộ Dung Nhất Chiêu, đều tự ngồi vào yến tiệc, khí thế hăng hái, cung kính chúc tụng, nói cười. Mỗi người ngồi ở một bàn rượu. Những ai ngồi bàn kế cận nhau, Mộ Dung Nhất Chiêu đều phải cân nhắc, chú ý sắp xếp. Nếu không, ví để những bằng hữu giang hồ trước nay vốn bất hòa ngồi cạnh nhau, cho dù có nể mặt Liệt Hỏa sơn trang mà không gây ra sự cố gì thì cũng mất vui.
Mộ Dung Nhất Chiêu mặt mày đỏ ửng vừa tiếp đón tân khách vừa thầm ngạc nhiên quan sát Liệt Minh Kính đang vô cùng cao hứng ngồi ở vị trí chủ tọa phía trước.
Đao Vô Hạ, Đao Vô Ngân của Thiên Hạ Vô Đao thành, Lưu Mi phương trượng của Thiếu Lâm, Tùng Nha Tử chân nhân của Võ Đang, Tịnh Vân sư thái của Nga Mi, tất thảy đều giật mình, theo tiếng cười nhìn về phía Liệt Minh Kính đang cười lớn.
Liệt Minh Kính xưng bá võ lâm đã mười mấy năm nay, ít khi ở trước mặt mọi người mà buông thả cảm xúc của bản thân như vậy.
Hôn sự của Chiến Phong, sao lại khiến ông hài lòng đến thế?
Chẳng lẽ đúng như lời đồn, sau khi Liệt Hỏa sơn trang kết thân với Thiên Hạ Vô Đao thành, Liệt Minh Kính sẽ truyền lại vị trí trang chủ cho Chiến Phong?
Đao Vô Hạ và Đao Vô Ngân đưa mắt nhìn nhau.
Mộ Dung Nhất Chiêu trầm ngâm suy tư.
Cơ Kinh Lôi vừa cười vừa bật nắp vò rượu, ngẩng đầu tu ừng ực.
Duệ Lãng mặc một bộ trang phục xám ngoét, đầu hạ thấp theo tràng cười của Liệt Minh Kính. Ánh mắt màu tro của y lóe lên cái nhìn u tối.
Như Ca khẽ than thở: “Cha, người có phần hơi quá thiên vị đó.