Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Liệt Hỏa Như Ca

Liệt Hỏa Như Ca

Tác giả: Minh Hiểu Khê

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 134510

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/510 lượt.

bay, khóe miệng ông khẽ nở nụ cười, hệt như một người cha hiền từ. Đao Vô Hạ phe phẩy quạt mỉm cười, Đao Vô Ngân uống cạn một chung rượu. Ngọc Tự Hàn nhẹ nhàng đỡ lấy tay Như Ca, nụ cười thấp thoáng như núi xa bên khóe môi hướng về Chiến Phong mà chúc phúc cho y.
Tiếng cười của những vị khách, tiếng đùa của lũ trẻ nhỏ khiến cho buổi đêm bỗng trở nên huyên náo.
Lúc Chiến Phong hành lễ, y trông thấy một người.
Nàng đứng tại nơi tràn ngập ánh sáng.
Cách y chỉ khoảng năm bước chân.
Chiến Phong cảm nhận được sự thay đổi của nàng.
Nàng đã lớn rồi, nét thơ ngây và hồn nhiên ngày ấy đã giảm đi nhiều, vóc dáng giờ cũng đổi khác, dung mạo tăng thêm vài phần tuyệt mỹ. Nàng chỉ lặng lẽ đứng yên ở đó, nhưng lại trông như một ngọn lửa đang tỏa ánh sáng chói chang khiến người ta không tài nào mở mắt ra được.
“Nhị bái cao đường!”
Chiến Phong và Đao Liệt Hương cùng bái lạy Liệt Minh Kính.
Liệt trang chủ cười lớn khoát tay, thái độ khoan khoái và hài lòng của ông khiến cho mọi người nơi đây đều có chút giật mình.
Nàng, đứng phía sau Liệt Minh Kính.
Nàng, đang mỉm cười.
Nàng vẫn mặc bộ quần áo đỏ thắm, màu đỏ khiến cho sắc đỏ của lá phong cuối thu phải hổ thẹn. Đôi mắt của nàng vẫn sáng trong, sáng trong như nắng sớm lấp lánh nơi khe suối. Nụ cười hiền dịu của nàng dường như đã thấm đượm vào lòng y, khiến y nhớ về tuổi thơ xa xăm, một câu chuyện thuở xưa thật đẹp.
Nụ cười của nàng điềm tĩnh và xinh đẹp, tựa như chẳng chuyện gì có thể thay đổi được lòng nàng.
Đôi đồng tử của Chiến Phong dần co lại.
Một cơn đau giá buốt chầm chậm lướt qua lòng y.
“Phu thê giao bái!”
Bọn trẻ con càng la hét tợn hơn, đám bạo gan còn vươn cả tay ra muốn đẩy Chiến Phong về phía tân nương.
Bầu không khí thật lạnh lùng!
Tay của đám trẻ bị đao khí giá rét ngăn trở, thân thể như bị sa vào hố băng, một đứa bé bị dọa đến bật khóc…
Đứa bé vừa sụt sịt ấy lập tức được ôm đi.
Lũ trẻ còn lại sợ đến toàn thân run lẩy bẩy.
Không khí tiệc cưới nhất thời trở nên bất thường.
Mọi thứ vốn đang huyên náo chợt chuyển sang im ắng đến khác lạ.
Lá phong rơi rớt đầy trời.
Ánh đèn lồng trong sân đình bỗng mờ tối đi.
Một tia sáng sắc bén lóe lên!
Một ánh dao sáng loáng như nước thu vụt đến sát ngực Đao Liệt Hương!
Trong khoảnh khắc ấy.
Có bóng người áo trắng toát lao về phía tân nương Đao Liệt Hương như quỉ mị!
Người ấy xuất hiện vô cùng đột ngột…
Mọi người có mặt ở đó đều không kịp phản ứng.
Như Ca sửng sốt!
Tiếp đó, cảm giác nặng nề, lạnh lẽo chầm chậm phủ xuống người nàng.
Dù chưa trông thấy rõ ràng bóng trắng ấy nhưng nàng đã có thể đoán ra được người đó là ai!
Nàng hít vào một hơi lạnh.
Khắp người nàng lúc này đều là hàn khí thấu xương.
Hành động thật ngốc nghếch! Đây đúng ra phải là phản ứng duy nhất của cô ta, nhưng nàng chợt cảm thấy mủi lòng. Cảm giác mủi lòng này không chỉ vì Oánh Y mà dường như còn là vì bản thân nàng nữa. Giây phút này, nàng đột nhiên có thể cảm nhận được nỗi lòng của cô ta.
Con dao nhỏ rơi xuống nền đá đánh choang một tiếng.
Cánh tay phải của Chiến Phong ứa ra một vệt máu.
Người áo trắng ngã nhoài bên dưới chân Chiến Phong! Bóng hình yếu ớt và mỏng manh ấy như một giọt sương thấm đẫm hơi lạnh trong đêm. Bộ y phục trắng phủ lên tấm thân yêu kiều của cô, phảng phất trông như một đóa hoa trắng non nớt vậy.
Cô cựa quậy ngẩng đầu lên, lệ tuôn rơi, dưới ánh đèn lồng đỏ rực toát lên một dáng vẻ vô cùng yếu đuối.
Ánh mắt của Chiến Phong vô cùng cay nghiệt.
“Là cô?”
Nước mắt lăn qua cằm, Oánh Y đau đớn nói: “Trong lòng chàng chẳng phải chỉ có mình ta thôi ư?”.
Tiếng khóc trầm bổng, hệt như lời thê thiết của chim quyên.
Trong sân đình.
Không khí tĩnh mịch lạ thường.
Những chiếc lá phong đỏ như lửa theo gió đêm bay múa.
Ánh đèn lồng cũng theo đó mà lắt lay.
Ngọn lửa trong buổi tiệc thoắt sáng thoắt tối.
Liệt Minh Kính nhíu mày thật sâu.
Duệ Lãng ra dấu cho đệ tử sơn trang mang kẻ phá rối là Oánh Y đi nơi khác.
Oánh Y cười thảm, đột nhiên chụp lấy con dao trên mặt đất, chĩa vào ngực mình quát: “Ai mà bước lên, ta tự sát ngay tại đây!”.
Duệ Lãng cười lạnh, phất tay lệnh cho đệ tử sơn trang tiếp tục. Ả đàn bà ngu ngốc, nếu không phải vì tiệc cưới hôm nay thì cô ta đã là một xác chết rồi. Cho dù máu của cô ta có đẫm ướt nơi đó thì đối với những người trong giang hồ vốn quen cảnh giết chóc, có lẽ đến cả một cái chớp mắt cũng không có.
Đệ tử sơn trang ép đến gần Oánh Y.
Oánh Y đột nhiên chua xót cười lớn. “Ta chết không hối tiếc! Thế nhưng, ta mà chết rồi, đứa bé trong bụng ta cũng sẽ theo chết!”
Mọi người xôn xao!
Đôi mắt Liệt Minh Kính mở lớn!
Đao Vô Hạ gấp mạnh quạt giấy, mắt khẽ nheo lại.
Chiến Phong thì tựa như không hề nghe thấy, khóe môi ngạo nghễ của y ngầm lộ ra một vẻ kỳ quái.
Đôi mắt Oánh Y đẫm lệ, cô tha thiết van cầu Đao Liệt Hương đầu đang đội mũ phượng rực rỡ: “Đao tiểu thư, xin cô tác thành cho Phong thiếu gia và ta có được không? Phong thiếu gia là tất cả đối với


Ring ring