Tác giả: Minh Hiểu Khê
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 134507
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/507 lượt.
Chẳng lẽ Phong sư huynh trong lòng cha lại quan trọng như vậy sao?”.
Liệt Minh Kính nhướng mày nói: “Ca Nhi, con đang ghen tỵ đó sao?” Vị chua chát trong lời nàng mới đậm đà làm sao.
Như Ca nũng nịu: “Phải đó! Con muốn trong lòng cha chỉ có một mình con mà thôi! Phong sư huynh thành thân lại khiến người vui vẻ như vậy, con không làm được như vậy nên ghen tỵ đấy!”.
Ánh mắt Ngọc Tự Hàn dịu dàng như nước hồ mùa xuân.
Y hiểu rõ Như Ca. Chiến Phong thành thân tuy có thể khiến cho sư phụ yêu con gái như sinh mạng này vui vẻ, nhưng ông không thể quên những vướng mắc trong lòng nàng. Dáng điệu làm nũng của Như Ca đã khiến Liệt sư phụ nhận ra, hình ảnh Chiến Phong trong lòng nàng đã nhạt nhòa rồi.
Liệt Minh Kính bật cười ha hả, vỗ vỗ mu bàn tay nàng nói: “Ca Nhi ngoan, con là bảo bối yêu quý nhất của ta, ta sẽ đem mọi thứ tốt đẹp nhất trên đời này trao cả cho con!”.
Như Ca cười đáp: “Con cảm ơn cha!”.
Đúng lúc này.
“Tân nương đến!”
Tiếng hô truyền hoan hỉ vang dậy, đẩy không khí của buổi dạ tiệc lên đến cao trào.
Đèn lồng trên những mái hiên, ngọn cây chiếu sáng đỏ rực cả một khoảng trời.
Những tán phong cuối thu cũng như đang ngất ngây trong sắc đỏ ấy.
Trên con đường đỏ rực lá phong.
Chiến Phong và Đao Liệt Hương vận bộ hỷ phục màu đỏ thẫm.
Xiêm y của Đao Liệt Hương có thêu hình một con phượng hoàng lấp lánh đang dang cánh chực bay, những sợi tua đính đầy châu ngọc trên chiếc mũ phượng lúc ẩn lúc hiện, che phủ dung mạo anh tú của cô.
Chiến Phong cũng mặc bộ hỷ phục màu đỏ. Làn tóc xoăn đen nhánh lập lè sắc xanh, hờ hững tung bay trên bờ vai của y. Trong đôi mắt là một màu lam ảm đạm nhạt nhẽo. Viên bảo thạch đeo nơi tai phải dưới ánh đèn hồng phát ra ánh sáng xanh lạnh lùng. Sắc lam thăm thẵm giá lạnh đó cùng bộ hỷ phục màu đỏ của y xem ra chẳng phù hợp chút nào.
Vô số phù dâu, a hoàn, trẻ nhỏ vây quanh đôi tân lang, tân nương, bọn họ nói nói cười cười, tung những hạt gạo, hạt đường, đậu phộng, cánh hoa về phía đầu cô dâu…
Tiếng cười đùa chúc tụng trong sân đình vang dậy như thùy triều…
Liệt Minh Kính cất tiếng cười vang…
Đao Vô Hạ không giấu được vẻ đắc ý trong ánh mắt…
Như Ca cõi lòng tĩnh lặng.
Nàng trông thấy Chiến Phong và Đao Liệt Hương đang dắt theo dãi lụa đỏ ở giữa.
Ngay giữa dãi lụa ấy có thắt một đóa hoa.
Dải lụa đỏ nối kết Chiến Phong và Đao Liệt Hương, trong tiếng chúc mừng quang hỉ của mọi người, dưới những tán lá phong đang lắc lư reo múa, y và Đao Liệt Hương cứ chầm chậm bước đi.
…
Bên ao sen ngày hạ.
Lá sen xanh biếc, hoa nở khắp hồ.
Tiểu Chiến Phong áo lam hỏi Tiểu Như Ca áo đỏ: “Vì sao muội lại thích mặc áo màu đỏ thế?”.
Tiểu Như Ca mỉm cười thật điệu đà: “Bởi vì nó đẹp!”.
“Vì sao áo màu đỏ lại đẹp?”
“Ngốc!”
Tiểu Như Ca thẹn thùng lườm cậu bé.
Tiểu Chiến Phong tức giận nhìn lại nàng. Trên đời này chẳng ai dám bảo cậu ngốc cả! Thế nhưng, cô bé khúc khích bật cười, nụ cười còn mềm dịu và trong sáng hơn cả những đóa hoa sen trong hồ. Đôi má của Tiểu Chiến Phong ửng hồng.
Tiểu Như Ca cười nói: “Huynh thật là ngốc mà! Huynh quên rồi sao, lúc thành thân tân nương đều phải mặc áo đỏ đấy! Tân nương là người xinh đẹp nhất trên đời này, chắc chắn là bởi bọn họ khoác lên người tấm áo đỏ ấy! Hi hi…”.
“Nhưng muội đâu phải tân nương…”
Bàn chân của Tiểu Chiến Phong khuấy nghịch làn nước trong hồ sen.
“Đợi lớn lên thì muội sẽ biến thành tân nương thôi!” Nhưng khi ngẫm nghĩ lại, Tiểu Như Ca bỗng nhăn nhó. “Ôi, thế thì còn phải đợi lâu lắm, đến bao giờ thì muội mới có thể lớn lên đây?...”
Tiểu Chiến Phong hỏi vẻ kỳ quặc: “Muội muốn làm tân nương thật á?”.
“Phải đó!” Như Ca gật đầu lia lịa.
“Vậy…” Tiểu Chiến Phong bối rối thật lâu, cuối cùng cũng lên tiếng: “…Vậy muội làm tân nương của huynh là được…”.
“Hả??” Tiểu Như Ca hưng phấn nhảy bật dậy, suýt nữa ngã nhào xuống hồ, Tiểu Chiến Phong phải vội vàng đỡ lấy cô bé. Nàng sung sướng níu lấy tay áo cậu, lay lay. “Huynh nói rồi đó nhé. Không được nuốt lời đâu, nếu không muội sẽ không thèm chơi với huynh đâu!”
Tiểu Chiến Phong không đáp lời cô bé.
Trong hồ, những đóa sen màu phấn hồng lặng lẽ xòe cánh.
Hai đôi chân bé nhỏ đang khuấy nghịch tạo nên những vòng sóng nhấp nhô trong suốt.
Tiểu Như Ca nghiêng đầu, đột nhiên nghĩ ra một chuyện, liền thắc mắc: “Vì sao huynh lại muốn ta làm nương tử của huynh vậy?”.
Tiểu Chiến Phong chớp chớp đôi mắt màu lam thẫm đáp: “Bởi vì muội vốn đã mặc sẵn áo đỏ, ta có thể tiết kiệm được chút ngân lượng”.
Tiểu Như Ca sững người.
Sau đó, cô bé hất mạnh chân vào làn nước , bọt nước hất lên làm ướt Chiến Phong.
Tiếng cười thuở ấu thơ vang vọng bên bờ hồ ngập tràn hoa sen.
…
Ánh đèn lồng hất đỏ cả lá phong.
Lá phong rợp tán.
Tươi sáng như một ngọn lửa.
Chiến Phong và Đao Liệt Hương đã đi đến nơi treo đèn kết hoa huy hoàng nhất trong sân đình.
Một chiếc lá phong nhẹ nhàng rơi xuống.
Khẽ khàng đáp lên bờ vai y.
“Nhất bái thiên địa!”
Những sợi râu trắng của Liệt Minh Kính tung