Tác giả: Minh Hiểu Khê
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 134512
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/512 lượt.
y bỗng cất lên: “Ao sen là do cô sai người lấp đi?”.
“Phải”.
“Sao lại lấp nó?”.
Y đứng bên ao sen, nàng ở trong rừng phong, ánh trăng chầm chậm tỏa bóng xuống hai người.
“Đêm nay là đêm động phòng của ngươi.” Tiếng của nàng nhạt như ánh trăng.
“Cô sợ ta sao?” Chiến Phong bất ngờ xoay đầu lại, nhìn xoáy vào nàng, đáy mắt lướt qua một tia u ám.
“Đao cô nương đang đợi ngươi.”
Y nở nụ cười lạnh lùng. “Không ngờ cô lại nhát gan như vậy, có phải sợ khi đến gần ta rồi thì không thể rời khỏi ta nữa, phải không?”
Như Ca sững người, rồi đáp: “Không cần khích ta, nếu muốn ta đi theo ngươi thì cứ nói thẳng ra là xong”.
Đôi đồng tử của Chiến Phong co lại, thật lâu sau y nói: “Cô đi đi”.
Vẫn là một Chiến Phong quật cường như thuở nào.
Chiến Phong ngày ấy, nàng đã từng thân thuộc xiết bao…
Màn đêm như thế, rừng phong đỏ thẫm, ao sen hoang vu, rất nhiều việc nàng muốn quên đi nhưng chúng lại chầm chậm hiện ra trong đầu nàng.
Nàng ngồi xuống bên cạnh y.
Nhìn xuống mặt ao đã bị lấp đầy, lòng nàng cũng chợt nghẹn ngào.
“Nói cho ta biết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Là chuyện gì đã khiến cho Chiến Phong mà nàng quen thuộc biến mất, là chuyện gì đã khiến cho y trở thành một ác ma lạnh lùng tàn nhẫn như vậy.
Y im lặng.
Thanh đao Thiên Mệnh dưới ánh trăng sáng lập lòe.
“Vì quyền thế ư?” Nàng hỏi. “Nếu như vì quyền thế ngươi có thể lấy ta, cần gì phải đem Oánh Y ra để bức ta đi.”
Y vẫn một mực im lặng.
“Vì sao ngươi lại cưới Đao Liệt Hương? Là vì chuyện gì Liệt Hỏa sơn trang mang lại cho ngươi mà ngươi phải thông qua Thiên Hạ Vô Đao thành?” Nàng tiếp tục truy hỏi.
“Chẳng lẽ.. Ngươi đang hận cha ta…”
Thân thể Chiến Phong chấn động, ánh mắt phát ra cái nhìn dữ dội! “Cô nói cái gì?!”
“Ngươi hận cha ta có đúng không?” Nàng cười gượng. “Dường như từ hai năm trước, ánh mắt nhìn cha ta của ngươi đã có ít nhiều đổi khác.”
“Ta không có.” Lời nói của y tỏ ý lạnh lùng.
Nàng mỉm cười: “Không có thì tốt”.
Ánh trăng như nước.
Nụ cười Như Ca dần se sắt lại.
“Vậy thì, Chiến Phong, xin ngươi hãy nói cho ta biết, vì sao ngươi lại trở thành loài ma quỷ như vậy?” Lời nói của nàng hệt như tuyết bay mùa đông, khiến cho thân thể của Chiến Phong trở nên lạnh cứng . “Có thể bòp chết một thằng bé chỉ mới chín tuổi, có thể cầm dao đâm vào bụng người con gái đã mang cốt nhục của mình, ngươi rốt cuộc là kẻ tàn nhẫn đến mức nào đây?”.
Nàng chằm chằm nhìn y. Nhìn thật sâu vào đáy mắt y.
“Cốt nhục của ta?” Chiến Phong đột nhiên bật cười giễu cợt.
Nàng nhíu mày. “Sao chứ, không phải ư?”
“Trên đời này, vĩnh viễn không có cốt nhục của ta đâu. Ma quỷ chỉ cần có một mình là đủ rồi.”
Nàng nghe mà cảm thấy mơ hồ.
Chiến Phong đứng dậy, tay cầm lấy thanh đao.
Ánh trăng soi chiếu lên bộ y phục màu lam sẫm của y, mái tóc xoăn đen sậm phớt xanh khẽ phất phơ, viên bảo thạch màu lam nơi tai phải lập lòe tia sáng kỳ dị.
Ánh mắt của y đột nhiên xanh thẳm như biển lớn. “Nếu như có một ngày, ta thật sự hóa thành loài ma quỷ thì cô sẽ giết ta chứ?”.
Gió, thổi lạnh đến thấu xương.
Như Ca cả người vận áo đỏ, lá phong rợp cây reo múa đằng sau. Gương mặt nàng sáng trong , khóe môi khẽ mím, đôi mắt như có ngọn lửa bừng cháy.
“Đúng vậy.”
Ta sẽ giết ngươi.
Giọng nói dường như phát ra từ trong cơ thể Như Ca, mang mùi vị của sự tuyệt tình. Thanh âm này khiến cho chính bản thân nàng còn phải ngạc nhiên, nàng không ngờ mình lại có thể nói một cách lạnh lùng và bình thản đến vậy.
Chiến Phong tựa như đang mỉm cười.
Sau đó, y rời khỏi ao sen.
Ao sen hoang vu.
Trong bờ ao kia vùi chôn một đôi hài chưa nhiễm bụi trần. Đôi hài xanh đế trắng ấy được làm bằng chỉ gai, đường khâu rất khít, tuy không hoàn toàn tinh tế nhưng lại được khâu đi khâu lại đến hai lớp.
Ngày hôm sau.
“Òa! Tiểu thư sẽ là trang chủ của Liệt Hỏa sơn trang ư?”.Điệp Y ngạc nhiên mở tròn đôi mắt.
Huân Y cẩn thận trang điểm cho Như Ca, đáp lời: “ Trang chủ tuyên bố như vậy”
Điệp Y tỏ vẻ nghi hoặc nói: “Nhưng trước kia mọi người đều cho rằng Phong thiếu gia sẽ kế thừa Liệt Hỏa sơn trang kia mà...Hơn nũa, tiểu thư cũng chưa có chút kinh nghiệm nào,sẽ không có vấn đề gì xảy ra chứ...”
Huân Y cười khẽ: “Ngươi không tin vào năng lực của tiều thư sao?”
Điệp Y đỏ ửng mặt đáp: “Ta không có y đó...Ý ta là....”
Như Ca nhìn qua gương đồng,cười nói: “Có lẽ cha chỉ đùa thôi”
Huân Y dịu dàng chải chuốt mái tóc dài của Như Ca, cẩn thận không làm cong một sơi tóc nào , nhỏ giọng: “Trang chủ chưa bao giờ nói đùa trước mặt mọi người”
Như Ca giật mình: “Ý tỷ là cha nghiêm túc hay sao?”
“Trang chủ cố tình tuyên bố trước mặt quần hào trong giang hồ đương nhiên là vô cùng nghiêm túc rồi”. Huân Y đáp.
“Vậy ngươi nói xem, sao trang chủ không chọn Phong thiếu gia chứ?”.Điệp Y vò đầu bức tai hỏi: “Phong thiếu gia đã hy sinh bản thân mình vì mối quan hệ thông gia với Thiên Hạ Vô Đao thành, tại sao...”
“Nhưng chỉ có tiểu thư mới là cốt nhục của trang chủ...”
Huân Y tết mái tóc dài của N