XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Liệt Hỏa Như Ca

Liệt Hỏa Như Ca

Tác giả: Minh Hiểu Khê

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 134509

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/509 lượt.

hong Nhi, chư vị bằng hữu đều có mặt, ta tuyên bố…” Ông nhìn về phía Như Ca, cười sảng khoái rồi nói tiếp: “Con gái Như Ca của ta sẽ kế thừa chức vị trang chủ của Liệt Hỏa sơn trang! Tuổi đời của nó còn trẻ, tính tình lại nóng nảy, mong mọi người bỏ quá cho! Chút phiền phức trong buổi tiệc hôm nay hãy giao cho Ca Nhi xử lý! Mọi người không nên mất hứng như thế! Tiếp tục uống rượu đi nào! Tấu nhạc!”.
Sự tình chẳng ngờ lại diễn ra ngoài ý liệu của mọi người như vậy.
Ngừơi thừa kế tương lai của Liệt Hỏa sơn trang lại không phải là Chiến Phong.
Mọi người cố ghìm sự kinh ngạc của mình xuống, cùng Liệt Minh Kính uống rượu nói cười. Tiếng chúc tụng nổi lên vang khắp mọi ngõ ngách trong sân đình…
Ở bên này…
Như Ca ôm lấy Oánh Y đã ngất xỉu, xoay người rời khỏi, cả Chiến Phong và buổi tiệc cưới đều bị nàng bỏ lại sau lưng.
Chỉ có Ngọc Tự Hàn đi cùng, bầu bạn với nàng.
Buổi đêm cô tịch.
Thanh âm kết thúc buổi hôn lễ từ xa xa vọng lại
Như Ca đột nhiên cảm thấy thật lạnh lẽo.
Sơn trang dần yên tĩnh trở lại.
Đèn lồng đỏ vẫn mắc đầy trên những mái hiên, ngọn cây tỏa ánh sáng rực rỡ. Chữ “Hỷ” màu đỏ tươi vẫn lấp lánh chói mắt, tựa như nhắc nhở với mọi người rằng, đêm nay là đêm động phòng hoa chúc của Chiến Phong và Đao Liệt Hương.
Thế nhưng lại không có âm thanh huyên náo nào cả.
Chỉ có những cơn gió lặng lẽ.
Đêm cuối thu lạnh lẽo như ngày đông.
Ánh trăng thật sáng.
Sọi rọi trên trảng rừng đỏ thẫm sắc lá phong ngoài kia.
Như Ca đã mệt lắm rồi, nàng tựa vào cây phong, mắt dường như chẳng còn mở nổi. Người nàng từ từ tuột xuống, nàng ngồi trên mặt đất ngập tràn lá phong.
Dưới ánh trăng, sắc mặt nàng có chút nhợt nhạt.
Hai bên thái dương rịn mồ hôi.
Máu của Oánh Y thấm nhuộm lên y phục của nàng, một mảng áo đã hóa màu nâu sậm, dường như mùi máu tanh hôi vẫn còn lẫn khuất đâu đây.
Nàng đã mệt lắm rồi.
Nàng không muốn trở về nữa.
Tại rừng phong này, nàng muốn yên tĩnh ngủ một giấc.
Trong rừng như có tiếng côn trùng rả rích, còn có ánh đom đóm lập lòe thoắt ẩn thoắt hiện.
Như Ca lặng lẽ thiếp đi.
Màu đỏ của xiêm y trong cái lạnh của buổi đêm như có vẻ mỏng manh…
Lạnh quá…
Nàng co rúm người, dần dần ôm chặt lấy thân mình, chân mày khẽ chau lại.
Một vầng sáng trong suốt, tràn ngập, chầm chậm từ trong lòng nàng thoát ra.
Nếu như quan sát kỹ…
Vầng sáng dường như xuất phát từ một đóa hoa băng trong lòng nàng…
Vầng sáng như tuyết trên đỉnh Thiên Sơn.
Phản chiếu tia nắng ấm áp của ngày xuân.
Ánh sáng đã dần mạnh lên…
Như mang lại hơi ấm cho cô gái đang say giấc kia…
Khóe môi của nàng thóang ké cười.
Trong giấc mộng, nàng có thể trở về những ngày tháng vô lo vô nghĩ xa xưa.
Trong rừng phong.
Như Ca đang mơ một giấc mộng êm đềm.
Bên ao sen.
Đáy mắt Chiến Phong như một dòng sông băng lạnh lẽo.
Nơi ấy đã không còn là ao sen nữa rồi.
Chẳng có hoa.
Không có lá.
Nước cũng cạn khô.
Một bờ ao hoang vu.
Chiến Phong khoác áo vải xanh, tay phải nắm chặt đao. Y nhìn xuống khoảng ao ấy, chẳng biết đang suy nghĩ điều gì, mái tóc xoăn màu lam sẫm khẽ phất phơ.
Đột nhiên, y bật cười.
Một tia sáng màu lam hiện lên trong ánh mắt lạnh lùng của y.

Ngày hạ ấy, cũng bên ao sen này.
Lá xanh phủ kín.
Những đóa hoa phấn hồng nở rộ.
Giây phút bất chợt ấy, nàng và y đều lúng túng đến mức không biết để tay chân vào đâu, đôi bờ má ưng ửng dường như có thể nhuộm hồng cả một khoảng trời xanh. Bộ áo đỏ xinh đẹp của nàng bị y ghì vào lòng, hơi thở hồi hộp gấp gáp vang lên bên tai y.
Nàng vô cùng căng thẳng.
Thật ra, y cũng hồi hộp không kém. Chẳng biết rằng nàng có phát hiện ra hay không.
Tim y đập mạnh như muốn văng khỏi lồng ngực.
Chẳng rõ khi ấy nàng đã ở trong lòng y bao lâu nữa.
Chỉ nhớ rằng y tham lam như một đứa bé, mong muốn thời gian ngừng trôi, mong muốn thời khắc ấy mãi mãi ngưng đọng lại.

Trong rừng phong.
Như Ca bất chợt bị thứ gì đó quấy nhiễu, thân mình giật nhẹ, giấc mộng êm đềm kia nhất thời tan biến mất.
Ánh sáng chói lọi của đóa băng hoa trong vạt áo nàng cũng biến mất.
Biến mất như chưa từng xuất hiện.
Nàng mở mắt ra, còn chưa kịp nhớ lại mình đã mơ điều gì thì chợt trông thấy một bóng lưng lam sậm nơi ao sen ngoài bìa rừng phong.
Ánh trăng sáng ngời trải bóng của y dài đến tận ao sen hoang vu.
Bóng lưng cô độc và lạnh lùng.
Áo vải lam sậm.
Chiến Phong.
Và thanh đao của y.
Y xoay lưng về phía nàng.
Nàng không biết y đã dứng ở đó bao lâu rồi.
Nàng đã tỉnh rồi ư?
Lòng bàn tay đầy vết chai sạn của Chiến Phong đột nhiên nóng ran lên.
Như Ca đứng dậy, những chiếc lá đỏ xao xác rơi khỏi vạt áo của nàng. Nàng muốn lặng lẽ rời khỏi, coi như chưa từng trông thấy y. Thế nhưng, mặt trăng cong cong soi sáng nơi chân trời cùng bóng lưng thấm đẫm hơi lạnh của y chợt khiến nàng buột miệng thốt: “Ngươi không nên ở đây”.
Chiến Phong không xoay đầu lại.
Một lúc sau, khi nàng cho rằng y sẽ không hồi đáp nữa, thì giọng nói trầm thấp của