Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Liệt Hỏa Như Ca

Liệt Hỏa Như Ca

Tác giả: Minh Hiểu Khê

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 134535

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/535 lượt.

Chiến Phong và y có quan hệ gì? Lòng nàng chợt rối bời.Cái chết của cha lẽ nào lại có lien quan tới y?
“Trang chủ” Chung Ly Vô Lệ khẽ gọi Như Ca đang trầm tư.
Như Ca quay đầu lại mĩm cười nói: “Có chuyện gì vậy?”
Trong sân chỉ có Như Ca và Chung Ly Vô Lệ.
Gã tập trung tinh thần để lắng nghe động tĩnh xung quanh,đợi khi xác định rằng không có ai rồi mới trầm giọng nói: “Sáng nay ở trấn Miêu Hà phát hiện ra một người.Diện mạo của y tuy hơi khác thường ngày nhưng thuộc hạ nắm chăc bảy phần y chính là thiếu chủ Lôi Kinh Hồng của Giang Nam Phích Lịch môn”
Như Ca chau mày nhìn Chung Ly Vô Lệ: “Chuyện này có bao nhiêu người biết?”
“Ba người”.Do thám,nàng và gã.
“Tốt lắm”. Nàng mĩm cười. “Có điều,sao ngươi lại nói với ta chuyện này chứ?”
Chung Ly Vô Lệ trầm mặc một lúc lâu.
Cuối cùng gã cũng đáp: “Thuộc hạ luôn cảm thấy cái chết của lão trang chủ có điều gì đó kì lạ”.Gã từ nhỏ đã mồ côi,lưu lạc đầu đường xó chợ,cũng nhờ Liệt Minh Kính thu nhận vào sơn trang,truyền thụ cho võ nghệ.Lão trang chủ tuy nay đã khuất bóng nhưng trong tâm thức của gã,chỉ có Như Ca tiểu thư do chính đích thân lão trang chủ chỉ định là xứng đáng là chủ nhân.
Như Ca lặng lẽ hít vào một hơi: “Chung Ly Vô Lệ chắc ngươi cũng biết lời nói vừa rồi sẽ phát sinh ra nhiều chuyện?”
“Thuộc hạ biết”. Thần thái gã quật cường. “Thuộc hạ sẽ không nhắc việc này trước mặt người khác,nhưng thuộc hạ không muốn lão trang chủ chết không nhắm mắt được”
Như Ca đứng dậy: “Cha luôn phái ngươi giám sát hành tung của Chiến Phong sao?”
Khuôn mặt của Chung Ly Vô Lệ lại đỏ lên.Đối với một người nhiệt huyết như gã,công việc nội ứng luôn khiến gã cảm thấy không được quang minh chính đại.
“Vâng”
“Vậy,trước khi cha qua đời,rốt cục ngươi đã phát hiện ra điều gì?”
Như Ca chăm chú nhìn y.
Ngày đông bên bờ biển.
Nước biển vẫn mênh mông một màu lam sẫm.
Con song khi thì ôn hòa,lúc lại dữ dội.
Đại quân của triều đình trú tại Ngu Bình,cách bờ biển hơn một dặm.
Mười vạn Uy viễn quân dưới sự thống lĩnh của Tĩnh Uyên Vương,kĩ luật nghiêm ngặt,tuyệt đối không quấy nhiễu đến dân chúng,dần dần cũng khiến cho bách tính ở Ngư Bình an tâm hơn.Trong vòng một tháng,Uy viễn quân đã ba lần khai chiến với Oa quốc.Mặc dù hai bên đều có thương vong,nhưng việc đại quân của triều đình rõ ràng đang thắng thế khiến cho quân nhân vô cùng phấn khởi,chỉ chờ một trận quyết chiến là có thể dẹp tan toàn bộ lực lượng tinh nhuệ của Oa quốc.
Thế nhưng Oa quốc lúc này bỗng nhiên lại rụt đầu như rùa đen.
Chiến cuộc đột ngột ngừng trệ
Tại doanh trại của chủ soái.
Bọn phó tướng,thống lĩnh vừa thương nghị chiến sự xong đang đứng dật ra ngoài.
Ngọc Tự Hàn ngồi trên xe lăn,nhấc lấy chén trà bên cạnh,hương trà thơm ngát thấm đượm lên đôi mày thanh tú của y,dáng vẻ điềm nhiên.
Bạch hổ đứng phắt dậy,sốt ruột nói: “Bọn chó Oa quốc muốn trốn đến năm nào tháng nào chứ?!Chẳng lẽ cứ muốn bọn ta chơi đùa mãi với chúng hay sao?”
Xích Chương nhíu mày nói: “Tiểu tử,đây là chiến trận,không như chốn giang hồ,chỉ một chiêu nữa thức là có thể phân định thắng thua.Oa quốc trước đây vẫn xem thường chúng ta,nghĩ chúng ta vô dụng như hạng giá áo túi cơm nên mới dám nghênh ngang ra nghênh chiến.Đến khi bọn chúng nếm vài trận thất bại,cảm thấy sợ hãi rồi thì đương nhiên không dám chui ra chịu chết nữa.”
Bạch Hổ trợn mắt nhìn y. “Chẳng lẽ chúng ta cứ đợi mãi ở đây?”
Xích Chương nói: “Trước mắt không có cách nào khác”
Ngọc Tự Hàn ung dung thưởng trà.Cuộc chiến với Oa quốc,nếu như muốn làm tiêu hao sinh lực quân tinh nhuệ của bọn chúng,e rằng phải thật sự tốn một khoảng thời gian dài nữa.
Đúng lúc này tấm màn trướng được vén lên.
Huyền Hoàng đưa tay cầm hai ống trúc cỡ ngón út đi đến bên cạnh Ngọc Tự Hàn,cúi người nói: “Hoàng Tông,Thương Bích đều có thư tới”.
Ngọc Tự Hàn đặt chén trà xuống.
Y rút bức thư của Hoàng Tông ra trước.Tấm giấy mông tang kep giữa những ngón tay của y,chữ bên trong thư không nhiều nhưng y cứ đọc đi đọc lại,khóe môi thoáng nở một nụ cười.
Bạch Hổ,Huyền Hoàng và Xích Chương nhìn nhau cười.
Người đó ắt hẳn đã khá hơn nhiều,nếu không nụ cười của Vương gia sẽ không ấm áp như vậy.Nhớ lại mấy ngày trước đây,mỗi khi nhận được thư phi ưng truyền của Hoàng Tông,Vương gia thường cả đêm u sầu không ngủ,hơn mười ngày sau mới trở về.
Ngọc Tự Hàn đặt bức thư của Hoàng Tông sang bên cạnh, lại nhấc lấy thư tín của Thương Bích
Chân mày y dần chau lại.
Vẻ mặt càng trở nên nghiêm tọng.
Bạch Hổ nhìn Ngọc Tự Hàn,y hỏi: “Vương gia,sao vậy? Có chuyện gì ư?”
Ngọc Tự Hàn đưa bức thư cho y.
Bạch Hổ trong lòng ấm áp.Tuy bọn họ chỉ thị vệ của Vương gia,nhưng Vương gia trước nay luôn coi bọn họ như bằng hữu đáng tin nhất.Bạch Hổ đọc xong lập tức ngẩn đầu lên,thấp giọng kinh ngạc: “Cái chết của Liệt Minh Kính chẳng lẽ không phải do Giang Nam Phích Lịch môn gây ra sao?Thế thì…”.Y nghĩ một lúc rồi sợ hãi nói: “Chẳng lẽ là….”
Xích Chương trầm ngâm bảo: “Nói như vậy,tình thế của Liệt tiểu thư lúc này chẳng phải đang rất


XtGem Forum catalog