Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Liệt Hỏa Như Ca

Liệt Hỏa Như Ca

Tác giả: Minh Hiểu Khê

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 134539

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/539 lượt.

nguy hiểm hay sao?”
Tình báo của Thương Bích chắc chắn không có nhiều sai sót.
Ngọc Tự Hàn nhắm mắt lại.
Hắn,vốn dĩ sẽ không làm hại nàng đâu…
Dù sao hắn cũng đã từng yêu thương nàng.
Huyền Hoàng lại nói: “Vương gia,lần trước người rời doanh trại đã có người dị nghị.Sau này cho dù Liệt Hỏa sơn trang có xảy ra chuyện gì,xin người hãy giao cho bọn thuộc hạ đi thu xếp”
Bạch Hổ,Xích Chương đều ngẩn ra.
Bọn họ cùng nhìn về phía Ngọc Tự Hàn.
Ngọc Tự Hàn không “nghe” thấy
Đôi hàng mi trên gương mặt sáng trong của y khẽ rung động,tâm trí đã bay đến nơi xa xôi nào đó.

Trong võ lâm nhắc tới trấn Miêu Hà,người ta nghĩ ngay đến Liệt Hỏa sơn trang.
Trấn Miêu Hà nằm ngay kế cận Liệt Hỏa sơn trang.
Đi từ khách điếm lớn của nhất trấn đến cổng chính của Liệt Hỏa sơn trang chỉ mất nữa canh giờ.
Buổi chiều.
Phiên chợ trong trấn thật náo nhiệt.
Có người lắc trống bỏi rao son phấn,có người khua chiêng hò hét mãi nghệ trên đường kiếm bán thuốc đại bổ,có hương bánh gạo thơm phức,có tiếng trẻ con đùa nghịch vui vẻ,có đường hồ lô nóng bỏng khiến người ta phải chảy nước bọt, có các bà,các cô tụm năm tụm ba tút tít nói chuyện con cà con kê.
Khách điếm Thuận Ý là một trong những khách điếm bình dân nhất trấn Miêu Hà
Khách ra vào đều là những người bình thường,tuy chưa đến mức cao sang quyền quý nhưng cũng không đến nỗi ê chề thẩm hại.
Cho nên khách điếm Thuận Ý chẳng có chỗ nào bắt mắt cả.
Tuy nhiên,ở bên phải cổng khách điếm có một quầy hoành thánh. “Hoành thánh Miêu lão nhị” nức tiếng gần xa,khói trắng trong nồi bóc lên nghi ngút,hương tỏa khắp nơi mời gọi bước chân của mọi người.Hoành thánh vừa rẻ lại vừa được đựng trong bát lớn,mỗi ngày đều có rấthiều người tới tìm mua.
Lúc này trong quầy hoành thánh có một vị cô nương vận áo trắng đang ngồi
Nàng ăn rất chậm,cẩn thận nhai từng chiếc hoành thánh đến nữa ngày mới trôi.
Hoành thánh có vẻ ngon thật,nàng ăn mà đôi mắt sáng lên,hai má đỏ hây hây như trát phấn.
Một cô nương thật xinh đẹp!
Người đi đường đều phải ngắm nhìn nàng.
Trông dáng vẻ hài lòng của nàng,có vẻ như hoành thánh là thứ đồ ăn ngon nhất trên đời này vậy.
Khi nàng ăn tới chiếc hoành thánh thứ mười hai.
Một thiếu niên ao vải ngồi xuống cạnh nàng.
Người này thoạt trông rất xấu xí,mặt mũi vàng ệch,bên má phải có một vết nám to như ngón tay cái.Thế nhưng,đôi môi của y lại căng mọng,hơi vểnh lên,hệt như một quả quýt mộng mùa hè vừa được bóc vỏ,tạo cho người ta cảm giác nhẹ nhàng khoan thái.
“Hoánh thánh nguội cả rồi,còn ngon lành gì nữa chứ?”.Thiếu niên bước tới gần cười hì hì nói.
Thiếu nữ áo trắng liếc y một cái,thở dài bảo: “Nếu ngươi không đến muộn như vậy,hoành thánh sẽ nguội sao?”
Thiếu niên kinh ngạc nói: “Ngươi đang đợi ta sao?”
Thiếu nữ áo trắng ăn tiếp hoành thánh thứ mười ba,vừa ăn vừa đáp: “Phải”
Thiếu niên khẽ cau mày.
Thiếu nữ chậm rãi buông đũa xuống,mĩm cười: “Từ dạo chia ly ở trấn Bình An,Lôi thiếu gi có khỏe không?”
Chu đình nằm ở giữa hồ.
Rèm xanh buông rũ xung quanh.
Mặt nước đã kết thành băng
Ánh mặt trời phản chiếu lên lớp băng mỏng tạo cảm giác chói mắt.
Xuyên qua tấm màn trúc,ánh sáng đã nhạt đi đôi chút.
Ám Dạ La đứng trong bong tối,tà áo đỏ bị cơn gió lạnh trên hồ thổi thốc lên,đôi chân trần đẹp đến mức không chút tì vết.
Chiến Phong đứng bên cạnh y.
Y trầm mặc không nói gì,nhưng viên bảo thạch bên tai phải lóe sáng dị thường.
Ám Dạ La thong dong đùa nghịch với chén hoàng kim trên tay,liếc xéo Chiến Phong hỏi: “Tiến triển thế nào rồi?”
Chiến Phong đáp: “Có ba mươi bảy môn phái ủng hộ chúng ta,mười chính môn phái ủng hộ Phích Lịch môn,còn hai mươi môn phái khác đứng ngoài quan sát.Cơ Kinh Lôi và Quách Dương Nhạn dẫn theo đệ tử trong trang và đệ tử Thiên Hạ Vô Đao thành đã san bằng và tiếp quản hơn nửa số phân đà và sản nghiệp Phích Lịch môn.Có điều,thương vong cảu đệ tử chúng ta cũng rất nhiều”.
Ám Dạ La nở một nụ cười đẹp đến đáng sợ.
“Giỏi lắm! Phong Nhi quả nhiên xuất sắc,không hổ là cháu của Ám Dạ La ta!”. Y vỗ vỗ vai Chiến Phong,lực vỗ rất mạnh nhưng cũng rất êm dịu,tựa như một làn nước ấm áp,thoắt cái đã tràn vào người Chiến Phong.
Sắc lam hỗn loạn nơi đáp mắt khiến y trông bối rối như một đứa trẻ.
Viên bảo thạch bên tai phải phát sáng lập lòe.
Nụ cười của Ám Dạ La tắt.
Y sờ nhẹ lên khối bảo thạch xanh sẫm nơi vành tai phải ấy lẩm bẩm: “Phong nhi,con cũng biết,đây là thứ mà khi con sinh ra ta đã tự tay phong ấn vào”
Bảo thạch màu xanh.
Ngón tay trắng bệch của Ám Dạ La đột nhiên như tràn đầy sức sống trở lại.
Ánh sáng xanh thẫm nhấp nháy.
Viên bảo thạch mĩ lệ ấy đẹp như đại dương sâu thẳm nhất
Ám Dạ La thở dài: “Viên bảo thạch này là của mẹ con”.
Thân thể Chiến Phong chấn động. “Mẹ của ta?” Y từ nhỏ đã không cha không mẹ…Mẹ…không biết cảm giác có mẹ sẽ ra sao…
Ám Dạ La thở dài,tình cảm chan chứa như biển cả. “Mẹ con là người phụ nữ đẹp nhất,tốt nhất trên đời này”
Ánh sáng xanh của viên bảo thạch hắt lên hạt chu sa đỏ thẫm


Pair of Vintage Old School Fru