80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Liệt Hỏa Như Ca

Liệt Hỏa Như Ca

Tác giả: Minh Hiểu Khê

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 134545

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/545 lượt.




Đêm khuya.
Không có ánh trăng, sao giăng thưa thớt.
Vùng núi hoang phía đông trấn Miêu Hà tối tăm như mực.
Dưới chân núi, một căn nhà gỗ như lâu lắm không có người ở, trên song cửa mạng nhện giăng đầy, bụi bám dày trên cửa.
Nhưng bên trong lại có ánh đèn.
Như Ca nhìn y.
Hoàng Tông nghe y nói tiếp.
Lôi Kinh Hồng giễu cợt: “Sáu quả Kỳ Lân Hỏa Lôi, đồng thời dẫn nổ ở những chỗ khác nhau, có nghĩa là phải cần sáu người cùng giật chốt nổ. Thiên hạ đệ nhất Liệt Hỏa sơn trang, cạnh mật thất luyện công của Liệt Minh Kính không ngờ lại có thể cho phép đến sáu kẻ đồng thời giật dây kích nổ, chẳng phải hài hước lắm hay sao?”
Hoàng Tông nhíu mày nói: “Là do sơ hở thì sao?”
“Ha ha!” Lôi Kinh Hồng liếc xéo cô. “Cho dù có sơ hở, dựa vào lực phát nổ của Kỳ Lân Hỏa Lôi cũng không thể nào giết chết Liệt Minh Kính.”
Thân thể Như Ca chấn động. “Vì sao?”
Lôi Kinh Hồng lại cười lạnh lùng. “Nghe nói Kỳ Lân Hỏa Lôi được kích nổ bên ngoài mật thất phải không?”
“Không sai.”
“Trong vách mật thất của Liệt Minh Kính hẳn phải có tấm kim loại bao bọc…”
Như Ca đột nhiên không thốt nên lời.
Trong bức tường mật thất của cha không những có tấm kim loại, mà còn là kim loại dày đến ba tấc.
“Hừ, nếu như hỏa khí của Phích Lịch môn đủ sức xuyên qua tấm kim loại làm tan xác người, vậy thì danh hiệu thiên hạ đệ nhất còn xứng thuộc về Liệt Hỏa sơn trang các ngươi hay sao?”
Như Ca kinh ngạc nhìn y, sắc mặt có chút tái nhợt, nàng chầm chậm ngoảnh mặt đi, một chuỗi những lo âu lóe lên trong đáy mắt.
Lôi Kinh Hồng cười có chút tàn nhẫn. “Muốn làm cho thi thể của Liệt Minh Kính tan thành tro bụi, sợ rằng chỉ có một nguyên nhân…”
Hắn dừng lại, hệt như đang chơi trò mèo vờn chuột với kẻ đang run rẩy là Như Ca.
Nơi núi hoang.
Trong ngôi nhà gỗ hoang phế hắt ra ánh đèn leo lét.
Đệ tử của Giang Nam Phích Lịch môn ẩn mình trong bóng tối, chờ đợi mệnh lệnh của thiếu chủ.
Hoàng Tông cuối cùng cũng sốt ruột hỏi: “Là nguyên nhân gì?”
Lôi Kinh Hồng liếc nhìn cô nương áo vàng vừa ngắt lời mình, lạnh lùng cười bảo: “Nguyên nhân chính là, sợ vết sẹo đao trên người Liệt Minh Kính bị nhận ra”.
“Đao ư?” Hoàng Tông thất kinh.
“Liệt Hỏa sơn trang chỉ có đao của một kẻ hung ác tàn nhẫn nhất.”
“Ngươi nói Chiến Phong?” Hoàng Tông kinh hãi nói.
Lôi Kinh Hồng ghé sát vào khuôn mặt tái nhợt của Như Ca nói: “Như Ca muội muội, sao muội lại đột nhiên câm nín như vậy?”
Y khẽ lay lay vai nàng, nụ cười ẩn chứa ác ý. “Không phải ngươi muốn biết chân tướng ư? Thế nào? Sau khi biết rồi lại không chịu nổi à?”
Một luồng chân khí nóng rực như lửa đỏ từ cơ thể Như Ca tuôn ra.
Tay của Lôi Kinh Hồng lập tức bị hất văng khỏi vai nàng.
Lôi Kinh Hồng giật mình, cười to: “Không ngờ công lực của Như Ca muội muội lại mạnh như vậy, làm ta giật thót cả mình!” Đáng ghét, y âm thầm căm tức, chẳng ngờ lại bị một tiểu nha đầu như thế chấn cho văng tay, thật là quá mất mặt.
Như Ca đưa mắt nhìn lên, trắng đen phân rõ, trong sáng, quật cường. Nàng chăm chú nhìn y, lạnh nhạt nói: “Cảm tạ, cho dù lời ngươi nói là thật hay giả”.
Lôi Kinh Hồng bực bội gắt: “Thiếu gia ta lại đi nói dối hay sao?”
Như Ca đứng phắt dậy. “Ta sẽ điều tra rõ ràng mọi chuyện. Nếu quả không phải do Phích Lịch môn gây nên, tất sẽ trả lại công đạo cho Phích Lịch môn.”
“Dựa vào ngươi ư?” Lôi Kinh Hồng khinh khỉnh nói.
“Dựa vào ta.” Như Ca lẳng lặng nhìn y. “Ta là trang chủ của Liệt Hỏa sơn trang.”
Lôi Kinh Hồng ngây ra một hồi. Sau đó, y ngoái lỗ tai bên này, rồi lại ngoái lỗ tai bên kia, ánh mắt lơ đãng hỏi: “Ngươi là trang chủ ư? Vậy sao người trong thiên hạ ai cũng bảo Chiến Phong mới là trang chủ?”
Hoàng Tông cả giận bảo: “Chớ có suồng sã như vậy!”
Lôi Kinh Hồng cười to. “Cứ cho ngươi là trang chủ đi, thì cũng là trang chủ bất lực nhất thiên hạ.”
Như Ca quay sang Lôi Kinh Hồng, mỉm cười nói: “Ngươi khích bác ta như vậy, nói nhiều với ta đến thế, rốt cuộc cũng chẳng phải vì ta chỉ là một tiểu nha đầu làm bánh nướng”. Nàng lại mỉm cười, nụ cười thật đáng yêu. “Ta tự có cách hành sự của ta. Hiện tại ta chỉ muốn biết rằng, uy lực hỏa khí của Phích Lịch môn rốt cuộc là lớn đến mức nào.”
Nàng mỉm cười liếc nhìn Lôi Kinh Hồng.
Lôi Kinh Hồng quệt quệt mũi, cầm lấy Kỳ Lân Hỏa Lôi trên bàn bảo: “Chúng ta ra ngoài thử xem”.
Như Ca theo y bước ra.
Ngày hôm sau.
Thiên hạ quần hùng đều tề tựu về Liệt Hỏa sơn trang.
Thiếu Lâm, Võ Đang, Thiên Hạ Vô Đao thành, Tung Sơn, Thanh Thành, Không Động, Nga Mi… Các đại môn phái đó đều có chưởng môn hoặc trưởng lão đến tham dự.
Bầu không khí trong sảnh đường vô cùng căng thẳng.
Vị trí chủ tọa trong sảnh là một chiếc ghế bằng gỗ giáng hương, chổ dựa được phủ một tấm da bạch hổ tráng lệ. Như Ca trong bộ y phục trắng muốt, lông chồn trên viền áo choàng giúp cho làn da nàng bóng ngời sáng mịn, một đôi tay ngọc giấu trong ống tay áo trước ngực. Mắt nàng trong suốt, bình tĩnh, khuôn mặt xinh đẹp toát lên vẻ đăm chiêu.
Bên tay phải củ