Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Lạnh Lùng
Tác giả: Hoàng Nhất Thiên
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341288
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1288 lượt.
nó lành lại thì nó sẽ khiến cho trái tim đau đớn mỗi khi nhớ lại, chỉ có cách giết chết nó thì mới có thể không làm tổn thương người mà em yêu.
- Nhưng….
- Chị biết em sẽ đau khổ khi phải đưa ra quyết định này nhưng em hãy nghĩ kỉ đi…..chị không phải không tán tình em yêu Khương, chị không ngăn cấm chị chỉ ra cho em thấy còn nhiều điều bắt cặp đang đến và sẽ đến đối với em, bây giờ em hãy sống cho những gì mà ba mẹ em đã hi sinh vì em mà hãy gán sống, lúc nào bên cạnh em cũng có chị, có mẹ em và những người luôn yêu thương em – đôi mắt Hân buồn xoa.
- Chị……- cậu nhóc nhức nở.
- Đừng khóc mọi chuyện rồi cũng qua thôi – Hân xoa đầu cậu.
Nhớ lại tim cậu bỗng đau nhói, cậu yêu Khương ư, thật sự là đã yêu rất nhiều. Cái tình yêu của cậu chưa được định hình thì lại giết chết, lòng cậu tê tái, tim thì vỡ òa trong nước mắt, phải làm sao khi đường đời trái ngang, màu hồng đã tắt đi nhường lại cho màu đen chiếm hữu.
Sáng hôm sao cậu thức vậy với đôi mắt xưng húp, khuôn mặt mệt mỏi vì thức suốt và khóc suốt. Mẹ cậu thấy mà thương nhưng trong tình cảnh này bà chỉ biết an ủi và động viên.
Từ hôm đó cậu bắt đầu tránh mặt Khương, cậu cố gắng ở trong nhà và trong phòng, khi Khương qua là cậu chạy vào phòng và khóa cửa lại, còn nếu không thì có mặt của Hân, Hân sẽ trực tiếp đuổi về. Mọi hành vi tiếp cận của Khương điều không có tác dụng.
Còn về phần Vy, cô ả tiếp tục tấn công hết sức mình có thể, gần như túc trực bên cạnh Khương. Vy tỏ ra là một người con gái thùy mị, đảm đang nên được mẹ Khương rất yêu thương bà luôn miệng gọi Vy là con dâu làm cho cô vui như mở hội.
- Ấy bác để đó cho con, bác lên nhà trước nghĩ.
Hay là:
- Bác để con mát-xa cho bác nha.
Mẹ Khương vô cùng hài lòng về Vy, nhìn Khương mà trách móc:
- Con làm sao làm đi nha, mẹ thấy Vy nó hiền diệu nết na, mẹ nói rồi ngoài con Vy mẹ không muốn đứa khác làm con dâu nhà này.
- Mẹ – Khương nhằn nhện.
- Không nói nhiều, vài tháng nữa con ra trường mẹ và ba sẽ tỏ chức đám cưới cho con với con Vy.
- Mẹ, sao lại thế, con với Vy chưa tới đâu hết mà, mẹ cho con suy nghĩ chút nữa đi.
- Mẹ và ba con đã bàn với nhau hết rồi, chưa thì từ từ có cũng chả sao – nói xong bà quay đi lên phòng.
Còn Khương thì chỉ biết ủ rũ, anh chưa thể xác định tình cảm của mình. Khi đi chung với Vy cũng vui cũng phấn khích nhưng anh lại nhớ cậu nhiều hơn. Lại thêm mấy ngày nay cậu lại tránh mặt anh làm cho anh khó chịu. Ngồi thẳng thơ trong phòng anh lấy sợi dây chuyền màu bạc ra ngắm, sợi dây vẫn sáng ngời và tới bây giờ anh vẫn chưa biết được người cứu mình. Đang ngồi trong phòng để nhìn ra cửa sổ thì thấy cậu đang lang thang đi ra khỏi nhà, Khương đoán chắc là đi bộ nên thừa cơ hội lập tức chạy muốn để đi theo cậu.
- Nhân nhân – Khương gọi í ớ.
Vừa nghe cậu lập tức bỏ chạy, cậu sợ khi gặp Khương tim lại đập loạn nhịp rồi hình ảnh của Khương sẽ ám ảnh cậu trong mỗi giấc mơ, nó sẽ khiến cậu nói yêu Khương mất, và thêm những hôm cậu thấy Khương tay trong tay với Vy cười nói vui vẻ thế là nước mắt cậu rơi, cậu mừng cho Khương nhưng lại cay đắng cho cuộc đời mình và thế là cậu chứ chạy nhưng không thể nào chạy nhanh bằng Khương nên chẳng mấy chốc thì đã bị đuổi kịp.
- Đứng lại coi Nhân, em sao vậy sao lại trách mặt anh – Khương nói không ra hơi.
- Em nghĩ chúng ta không có gì để nói – cậu cố bình thản mà nói.
- Ý em như vậy là sao, anh đã làm gì mà em phải giận anh – Khương nắm chặt bờ vai của cậu.
- Không gì hết, tại đơn giản là em cảm thấy không thích gần anh nữa, anh có chị Vy rồi – cậu nói mà ngăn dòng nước mắt.
- Trời, sao em vô lý quá vậy, em là em của anh, còn Vy là Vy sao có thể như vậy được, anh vẫn quan tâm em mà Nhân.
- Nhưng em không xem anh là anh trai, anh có hiểu không – cậu nói vì không muốn kiềm chế bản thân mình nữa.
- …..
- Em không muốn dối lừa bản thân mình nữa, phải từ lâu em đã không còn xem anh là anh trai nữa, không còn đơn giản là tình cảm anh em nữa mà thay vào đó là em yêu anh – cậu nói với cặp mắt ngấn nước.
Khương bất động trước những gì cậu nói, anh như không tin vào tai mình, cậu yêu anh. Đôi tay ôm vai cậu bỗng buôn xuống, lùi xa mấy bước, cậu vẫn tiếp tục nói:
- Có đáng kinh tỡn không anh, em là một thằng con trai mà lại đem lòng yêu một thằng con trai khác, thật là nực cười, em là một kẻ bệnh hoạn vì thế nên anh hãy tránh xa em đi.
- Làm sao có thể như thế được em yêu anh sao, đừng có đùa chứ Nhân.
- Em không đùa, những gì em nói là sự thật, em yêu anh Khương à – nước mắt cậu rơi ngày một nhiều.
- Không thể được Nhân à – Khương lấp bấp.
- Vì biết không thể nên em không muốn gần anh nữa, em sợ mình không thể kiểm soát tình cảm mình nên em phải tránh mặt anh. Bây giờ anh hiểu rồi chứ, anh sẽ kinh tởn em, vậy cũng tốt cho anh và em, em sẽ để cho tình cảm này được chôn vùi, kể từ bây giờ chúng ta hãy xem nhau như kẻ xa lạ, không còn anh em nữa.
- ….N..h..â..n…s..ao…em – Khương nói lấp lửng.
Nói xong cậu bỏ chạy mà nước mắt giàn dụa, cậu biết cậu không nên dố