Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lời Nguyền Của Người Bán Cá Thuần Chủng

Lời Nguyền Của Người Bán Cá Thuần Chủng

Tác giả: Hoàng Nhất Thiên

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341301

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1301 lượt.

n bên một bờ cát trắng với sóng biển rì rào như thì thầm to nhỏ cộng thêm tiếng gió vi vu thỏi vào mặt làm cho cậu ấy thoải mái vô cùng nhưng một cảm giác khó chịu nổi lên là chưa tìm được cảm xúc. Đang rất thất vọng thì có một hình ảnh chợt loạt vào đôi mắt cậu ấy thì một cảm xúc nổi lên bất chợt đó là một hình ảnh của một người đang bước thông thả trên bờ biển hai tay vòng lấy nhau, đôi mắt buồn nhìn ra phía biển xa xăm , rồi ngước lên trời cao như đang thỏ thẻ gì đó. Sóng thì cứ thế xô dạt vào bờ, những dấu chân in trên nền cát trắng rồi sẽ nhẹ dàng được sóng xóa đi như chưa từng xuất hiện, dáng người cô độc lạnh lẽo cứ bước những bước chân mệt nhoài xa dần và xa dần rồi mất hút sau tản đá to lớn.
- Nghe nói vậy chắc bạn là họa sĩ.
- Có thể nói vậy, mình là họa sĩ nghiệp dư, mình thích vẽ tranh vào lúc rãnh rồi – Tử trả lời.
- Thế à bạn giỏi thế – người ấy đáp nhưng không cười.
- Bạn quá khen, hôm nay cũng nhờ bạn làm người mẫu mình mới có thể vẽ một bức tranh hoàn hảo như vậy, rất cảm ơn bạn – Tử cười một nụ cười tươi tắn.
- Vậy là tôi đã làm người mẫu không công cho bạn – người đó hỏi cắt cớ.
- Không công đâu bạn, vậy bạn muốn gì để mình trả coi như công bạn làm người mẫu – Tử trả lời có phần ngượng ngùng.
- Không đâu tôi chỉ hỏi cho vui vậy thôi, hihi, chứ đó giờ tôi chưa làm người mẫu cho ai bao giờ – người đó nói hơi mĩm cười.
- Như vậy thật là vinh dự cho tôi quá, vậy bạn có thể cho tôi mời bạn một bữa không coi như trả công bạn làm người mẫu cho tôi – Tử nói lời thành thật.
- Cái này à, hihi, tôi cũng hơi đói bụng – người đó hơi cười cười.
- Bạn có đi xe không hay để tôi chở, tôi biết chỗ này bán ăn rất ngon – Tử dụ dỗ.
- Tôi không có đi xe – người đó nói.
- Vậy lên tôi chở đi luôn – Tử nở nụ cười với người đó.
- Ừ – người đó cũng cười để lộ chiếc răng khểnh có duyên.
Tử gần như bị thu hút hoàn toàn bởi nụ cười ấy. Thế là cả hai vừa dẫn xe ra khỏi bãi cát thì điện thoại của người đó vang lên. Người đó bắt máy và trong vòng vài giây sau thì một chiếc xe máy chạy đến có vẻ hơi hấp tấp. Quay qua nói với Tử:
- Xin lỗi bạn nhe, nhà mình có chuyện gấp không đi với bạn được.
Nói xong người đó quay lưng chạy ngay có vẻ rất vội, Tử còn đứng đó còn ngơ ngác không biết chuyện gì xảy ra và chỉ ú ớ nói vọng theo:
- Bạn tên gì có thể cho mình biết được không ?
- Trúc Nhân…Trúc Nhân.
Người đó nói khi leo lên xe, quay mặt lại cười rồi vẫy tay chào, tích tắc chiếc xe đã mất hút. Tử đứng đó mà lảm nhảm một mình:
- Trúc Nhân cái tên cũng hay đấy, quên xin số điện thoại cậu ta nữa để còn liên lạc. Không biết có còn gặp lại không.
Mặt trời tắt nắng nhường cho ánh sao chiếu gọi, Tử cũng lặng lẽ về nhà nhưng có điều tâm trạng cực kì hưng phấn vì đã hoàn thành bức tranh, một bức tranh Tử cho là hài lòng nhất và ấn tượng để lại trong Tử đó là nụ cười cùng chiếc răng khểnh của người tên Trúc Nhân.
Sau chuyến thực tập ngắn ngày để làm tiểu luận cuối cùng thì Khương cũng về nhà và nghĩ thông suốt cho cái quyết định của mình đó là sẽ nói rõ mọi chuyện với cậu, về tới nhà vội bỏ hành lí đem theo món quà mua từ chuyến thực tập để sang tặng cậu nhưng vừa bước tới thì thấy trên cửa đề chữ “Bán nhà” Khương hoàn toàn bất ngờ và gần như chết đứng tại chỗ, lòng luôn tự hỏi tại sao cậu lại ra đi đột ngột như thế, chẳng lẽ cậu muốn tránh mặt anh, nhưng anh chưa có trả lời, vẫn chưa nói lời yêu với cậu hay là sự im lặng của anh làm cậu đau lòng nên mới ra đi như vậy anh thật có lỗi, anh sẽ tìm và giải thích mọi chuyện. Cầm điện thoại lên và bắt đầu liên lạc với cậu rồi tới Hân và Tú nhưng đầu dây bên kia điều hiện lên một giọng nói quen thuộc:
- Thuê bao quý khách hiện không liên lạc được xin quý khách vui lòng gọi lại sao.
Rồi hàng chục cú điện thoại khác cũng như vậy vẫn không liên lạc được cuối cùng Khương cũng về nhà với tâm trạng bực không được vui vẻ lắm. Qua ngày thứ hai anh quay lại trường tìm tới lớp của cậu thì hay tin cậu đã chuyển trường khác, anh vô cùng thất vọng. Những ngày tiếp theo không có ngày nào khuôn mặt của Khương vui vẻ cả, đôi mắt thăm quằn và có chút sưng bởi vì mỗi khi nằm xuống thì hình ảnh của cậu chợt hiện về, từng đừng nét từng cử chỉ từng nụ cười tất cả làm cho tim của Khương thổn thức. Anh tự trách bản thân mình sau không chịu nói sớm hơn biết đâu bây giờ anh đã có một tình yêu đẹp dù không biết tương lai sẽ đi về đâu nhưng anh sẽ cố gắng để giữ gìn tình yêu đó. Cộng thêm với việc sự hối thúc của mẹ và sự tấn công mạnh liệt của Vy cũng làm anh mệt mõi. Khương cảm thấy hơi có lỗi với Vy, Vy đối xử với anh rất tốt nhiều lúc hai người đi chơi Vy chỉ lặng lẽ ngồi phía sau ôm eo, đầu tựa vào vai mà không nói lời nào, sẵn sàng ngồi đợi cả tiếng đồng hồ mà không than vãn một lời nào. Những điều đó làm cho Khương càng thấy có lỗi với Vy hơn. Khương nghĩ với một vẻ ngoài trong sáng như thế thì “Vy là một người con gái tốt rất đáng để yêu thương và quý mến”. Nhưng có một điều là trong tim Khương không có bóng hình của Vy mà chỉ có mỗi mình cậ