pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lời Nguyền Của Người Bán Cá Thuần Chủng

Lời Nguyền Của Người Bán Cá Thuần Chủng

Tác giả: Hoàng Nhất Thiên

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341302

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1302 lượt.

phận cả hai bị bại lội, những trái tim khao khác yêu nhau đã tìm đến với nhau dù bất chấp luật lệ được đặt ra, họ biết sẽ còn nhiều khó khăn đang ở phía trước nhưng vẫn cùng nhau bước vì những trái tim đang khao khát yêu đương cháy bỏng.
Tại một quán cà phê gần trường Đại học cậu đang học:
- Ê mấy đứa có tin vui nè muốn nghe không – con Phương lên tiếng khi cả đám ngồi uống nước – Cuối tuần này chú tao có tổ chức cuộc triển lãm tranh kèm một buổi party tụi bây muốn đi không.
- Triễn lãm tranh á, chán phèo – thằng Toàn phán.
- Bởi vậy con người mày không có một chút gì gọi là thưởng thức nghệ thuật, thôi về nhà với mẹ đi cưng ơi – Lan nhỏ có mái tóc đuôi ngựa lên tiếng chữi thằng Toàn.
- Mấy tụi bây nhôi quá, im hết coi, để cho thằng Nhân nói thử coi – Phương nạt.
- Lâu lâu tụi mình đổi không khí một chút chắc không sao đâu hé Phương, cuối tuần này rãnh nó không đi thì tụi mình đi – cậu im lặng nghe và bây giờ lên tiếng.
- Rồi ý kiến hay đó Nhân, Toàn mày không đi thì ở nhà với mẹ đi – Phương chọt tức.
- Đi, tao đi nữa đừng bỏ rơi tao – Toàn nịt nọt vang xin.
- Chị đổi ý rồi, cưng ở nhà đi – Phương vẫn thái độ chọt tức.
- Đi mà tao năn nỉ đó, nói lời nào giúp tui đi Nhân – quay sang nhờ cậu vì biết cậu sẽ binh mình.
- Thôi Phương ơi, Toàn nó biết lỗi rồi thôi cho nó đi chung với, bỏ nó tội nghiệp một mình, nó hông đi lấy đâu xe chở tui – cậu nói giúp – với một điều kiện.
- Cái gì cũng được, đi chung là được rồi – mắt Toàn chớp chớp.
- Trả tiền chầu nước – cậu phán làm cho Lan và Phương cười hố hố còn Toàn thì xụ mặt.
- Rồi, đồng ý, cậu chơi ác với tui đó nhe Nhân, hic – Toàn buồn bả mà nói.
- Ok, quyết định vậy – Lan hồ hởn.
Sau đó tất cả lần lượt ra về, cậu thì đang rất háo hức muốn biết xem triễn lãm tranh là như thế nào vì đó giờ cậu trưa từng được đi xem. Cái sự háo hức đó kéo dài đến cuối tuần. Tất cả mọi người chuẩn bị xong xuôi và đến chỗ hẹn của Phương. Cậu và 2 người còn lại vô cùng choáng ngợp với không gian của buổi triễn lãm, phóng viên trong nước và ngoài nước tấp nập ra vào ngược xuôi, còn có những nhà họa sĩ từng danh trên thế giới cũng tụ họp về đây. Các khách khứa ăn mặc sang trọng thể hiện tầm vóc của các doanh nhân thành đạt, nhân viên thì áo quần tơm tất bóng bẫy, các anh vệ sĩ thì đứng xếp hàng nghiêm trang, tất cả những thứ đó thể hiện đẳng cấp của dòng họ Lâm, và mai mắn cho cậu cùng 2 người kia được quen biết dòng dõi họ Lâm đó là Lâm Nhã Phương cháu gái của họa sĩ nỗi tiếng là Lâm Phong. Đã được biết trước buỗi lễ triễn lãm tranh rất là trang trọng nên cậu cùng hai người kia ăn mặc rất lịch sự.






Lan thì mặc một một chiếc váy trắng tinh khôi, Phương thì màu hồng phấn nhẹ nhàng, cả hai trong thật nữ tính khác xa với thường ngày dữ dằng và đanh đá. Toàn khoát trên chiếc áo sơ mi trắng, cái quần âu màu đen cùng kết hợp với chiếc áo gi-lê cách tân trong thật hiện đại còn cậu thì với chiếc áo sơ mi màu hồng nhạt kết hợp cùng chiếc quần âu và áo ghi-lê màu bạc sang trọng và điểm nhấn tổng thể trên trang phục của cậu là chiếc nơ bướm trên cổ áo. Đầu tóc và giầy được chọn cho phù hợp nhất. Phương ra đón các bạn rồi khoát tay lên cậu, còn Lan thì khoát tay lên Toàn cả 4 làm nên 2 cặp đôi đẹp nhất của buổi triển lãm. Khi 4 người họ bước vào thì hàng ngàn con mắt phải trầm trò khen lên khiến cho cậu vô cùng ngượng ngùng.
Buổi triễn lãm được bắt đầu, cậu và những người bạn cùng nhau đi xung quanh xem các tác phẩm tranh nghệ thuật, những bức tranh tuyệt đẹp và giá những bức tranh cũng trên trời. Rồi một bức tranh loạt vào mắt cậu khiến tâm trạng cậu dâng lên một cảm xúc khó tả và từ đâu có một người đụng vào cậu khiến cậu giật mình. Người đó mặc nguyên một bộ vest màu trắng trong thật hiện đại và trẻ trung, người đó nhìn cậu một lúc rồi nói:
- Hình như chúng ta đã từng gặp nhau.
- … – cậu nhìn người con trai.
- Bờ biển… Trúc Nhân/là bạn – cả hai đồng loạt hô lên rồi một tràng cười sản khoái.
- Cậu thấy bức tranh đó không, đấy là bức tranh tôi vẽ hôm bữa – Tử chỉ.
- Rất có hồn và rất đẹp – cậu nói.
- Cũng nhờ vào người mẫu nên bức tranh mới có hồn và sống động như thật – Tử ngợi khen cậu.
Bấy giờ Lan đứng bên ngoài ngơ ngác mà theo dõi cuộc đối thoại của cậu và Dương Tử mà không hiểu gì hết, có cảm giác bị bỏ rơi nên Lan nhanh chóng nhảy vào:
- Hai người quen nhau à. 
- Ừ, tui với anh Tử quen nhau trước rồi – cậu nhìn Lan nói mà cười với Tử.
- Trời ơi à, sao không nói sớm làm người ta hố hàng – Lan than vãn – ủa mà sao hai người quen nhau khi nào sao tui hổng có biết gì hết trơn vậy, sao chưa nghe cậu nói vậy Nhân.
- Chuyện dài lắm gái ơi, để khi nào rãnh rồi anh nói cho nghe – Tử an ủi Lan.
- Hai đứa đi đâu vậy làm tụi này kiếm muốn chết – Toàn và Phương ở đâu xuất hiện.
- Giới thiệu với hai tụi bây đây là anh Tử anh họ của tui – Lan nhìn Toàn và Phương – giới thiệu với anh đây là Toàn và nhỏ Phương bạn em, bốn tụi em học chung và chơi thâ