Tác giả: Hoàng Nhất Thiên
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341315
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1315 lượt.
ấm cúng một cách lạ thường. Trời cũng đã về khuya mọi người ra về, Tử là người ra về sau cùng vì còn đứng trò chuyện với cậu một lúc:
- Cảm ơn anh vì bữa tối ngày hôm nay – cậu nói.
- Ờ, không có gì đâu em, anh vẫn còn chưa thực hiện lời hứa của mình – Tử nhắc nhở.
- Trời bỏ cái lời hứa đó đi, em coi như hôm nay anh thực hiện lời hứa rồi – cậu nói vui vẻ, nở nụ cười.
- Không, cái này khác, hôm nay là anh chỉ mới dùng có một chút xíu công sức sao mà xứng đáng với công sức người mẫu của em – Tử quả quyết là như vậy.
- Rồi rồi anh khó khăn quá – cậu cười để lộ chiếc răng khểnh có duyên.
- Khi nào em rãnh anh sẽ mới em một bữa thịnh soạn – Tử nở nụ cười chết người.
- Không cần tốn kém đâu anh – cậu từ chối.
- Quyết định vậy đi, anh về, hẹn gặp em vào một ngày không xa – Tử tạm biệt.
- Chào anh, chúc anh có buổi tối ngon giấc – cậu vẫy tay chào khi anh quay ra xe.
- You too – anh nói vẫy tay chào lại.
Thế là xe lăng bánh mất hút trong màn đêm. Đóng cửa lại và cậu đi lên phòng và tắt đèn đi ngủ, trong giấc ngủ cậu mơ màng bắt gặp lại nụ cười của Khương người làm cho trái tim cậu rĩ máu. Một khung cảnh huy nga tráng lệ người người xếp hàng thẳng lối, một chàng trai áo quần bảnh bao khoác trên người bộ com-lê đen sang trọng, một bài thánh ca vang lên “tèn ten ten ten tèn tén tèn ten…”, một người với bộ sa-rê trắng tinh khôi đang nước lên khoát tay chàng trai ấy, hai người nhìn nhau cười hạnh phúc. Vị mục sư hỏi chàng trai:
- Con có bằng lòng lấy người đứng bên cạnh con làm vợ dù cho có đau yếu bệnh tật hay không?
- Con đồng ý – chàng trai nhìn người kế bên nở nụ cười hạnh phúc.
Vị mục sư nhìn người kế bên hỏi:
- Con có bằng lòng lấy người con trai đứng kế bên con làm chồng dù cho có đâu yếu bệnh tật hay không?
- … – người đó thẹn thùng.
Người đó đỏ mặt tính nói câu “con đồng ý” thì có một cô gái mặc nguyên bộ váy cưới màu trắng chạy tới tán vào mặt người đó một cái thật mạnh khiến khóe môi bật máu. Người con gái đó mắng:
- Mày là thằng biến thái hãy tránh xa chồng tao, Khương chỉ thuộc về con Vy này, mày không có cửa đâu thằng bệnh hoạn biến thái kia – nụ cười mang rợ.
Nhìn người con trai đang tay trong tay Vy người đó không ai khác là Khương như cầu xin nhưng nhận lại chỉ là cái nhìn lạnh buốt cùng nụ cười điểu cùng lời nói cay độc:
- Anh xin lỗi Nhân à, người anh yêu là Vy chứ không phải em, em là một thằng bệnh hoạn, anh không muốn lấy một thằng bệnh hoạn làm vợ đâu.
Cả kháng phòng ngập tràn tiếng cười khinh bỉ, nước mắt giàn dụa cứ không ngừng cùng nhau rơi, cậu đứng dậy vụt chạy nhanh khỏi phòng và trước khi khuất bóng cậu còn nghe lời nói vang dội của Vy:
- “Con bằng lòng lấy anh Khương làm chồng hợp pháp và sẽ yêu anh ấy trọn đời.”
Tim cậu như hàng ngàn mũi tên đâm vào nó rách nát, cứ chạy chạy lên đến một mỗm đá nhô ra ngồi biển, không suy nghĩ gì nhiều cậu lao xuống biển kết thúc cuộc đời tuổi nhục của mình. Vừa lúc sóng biển đập vào mặt là lúc cậu giật mình tỉnh giấc, vẫn còn cái cảm giác ê buốt trên khuôn mặt và lăng tăng những giọt nước mắt còn chưa kịp khô trên má.
Giấc ngủ đã không trở lại được với cậu, trên tay cầm bức hình của Khương mà tim cậu đau nhói, cậu nói với bức hình:
- Đến khi nào em mới thôi nhớ về anh, đến khi nào em mới có thể quên được sự hiện diện của anh trong tâm trí em. Phải chi chúng ta đừng gặp nhau và em đừng nói em yêu anh thì giờ đây có lẽ sẽ khác phải không anh, phải chi anh đừng nói những lời cay nghiệt kia thì tim em sẽ không đau nhói đến dường này.
- Em đã hứa với chính mình sẽ cố quên được anh, ngày mai em sẽ quên anh nhưng giờ thì hãy cho em được nhớ về anh, chỉ một lần duy nhất này thôi, một lần cuối này thôi anh nhé. Khương à, em yêu anh.
Ôm bức hình Khương vào lòng, cố ngăn dòng nước mắt rơi và thế rồi cậu một lần nữa chìm vào giấc ngủ, một giấc ngủ không mộng mị và không còn hình ảnh của Khương.
Ở một phương trời xa ấy Khương cũng đang nằm suy nghĩ về những chuyện đã xãy ra với mình. Khương tìm kiếm cậu suốt mấy tháng nay nhưng đều bạc vô âm tính, cố liên lạc với Hân và Tú nhưng hoàn toàn không thể được. Buồn là một chuyện nhưng bây giờ trong Khương đang nổi lên một cảm xúc mới đó là có chúc tình cảm với Vy. Khương không biết đó có thể gọi là tình yêu hay không hay chỉ là sự kín trọng của một người đầy nghị lực và mạnh mẽ quyết kiên trì theo đuổi lí tưởng của mình như Vy, anh không thể phân biệt đâu là đúng đâu là sai, mọi thứ như một đóng hỗn độn đang đợi anh sắp xếp lại. Còn với cậu thì vẫn nhớ như in cái bóng dáng cao cao nhỏ nhỏ, nước da trăng trắng, nụ cười tỏa sáng với chiếc răng khểnh có duyên. Rồi một đôi mắt nhìn anh buồn sâu thẩm nó cứ ám ảnh anh.
- Nhân à, hiện giờ em ở đâu, em có biết anh nhớ em rất nhiều không, anh xin lỗi vì là không nói cho em biết sự thật sớm hơn, anh thật đáng trách. Em hãy xuất hiện trước mắt anh một lần đi, hãy để cho anh xác định lại tình cảm của mình là anh yêu em hay là yêu Vy hay chỉ là những rung động hời hợt cho những điều mới mẻ, anh xin em