Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lời Nguyền Của Người Bán Cá Thuần Chủng

Lời Nguyền Của Người Bán Cá Thuần Chủng

Tác giả: Hoàng Nhất Thiên

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341323

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1323 lượt.

còn lại đây nỗi đau. Thu hút mọi ánh mắt chính là sự phát sáng từ phía cậu, cụ thể là chiếc nhẫn trên tay cậu, ánh sáng ngày càng một mạnh dần chứng tỏ thuốc độc tình yêu ngày càng xâm chiếm lấy cơ thể cậu chính điều đó là điều mà Trường Giang mong muốn.
Ngoài kia trời bắt đầu nổi con giông, tiếng gió rào thét dữ dội, mây đen kéo tới, ngoài biển khơi từng đợt sóng cao cả chục thước đang dâng lên và sẵn sàng cuốn theo tất cả những gì nó đi qua, báo hiệu điều chẳng lành. Tiếng thét đau đớn của cậu vang lên của sự đau đớn thể xác và cả linh hồn. Chính tiếng hét đó làm cho Tử chợt tỉnh cơn mê, anh bàng hoàng nhận ra mình đang trong tình cảnh gì, vội vàng đứng dậy và kéo lại quần áo cho ngay thì quay qua thấy cậu đang nằm trong vòng tay của Hân, nước mắt vươn vãi đôi gò má, trên tay thì có vật gì đó phát sáng.
Cả thân người người cậu như tê cứng, máu bắt đầu xuất hiện trên đôi chân báo hiệu cậu chuẩn bị biến thành người cá. Hân và Tú hoảng hốt. Khi thấy máu bắt đầu xuất hiện thì mọi người tập trung lại gần cậu nhưng bị Tú can ngăn, Tử bị Tú đấm một đấm ngay mặt, miệng hột máu, té xuống đất nhưng vẫn cố bò lại phía cậu, anh muốn được ở gần cậu. Đôi chân đã bắt đầu dính chặt vào nhau, một vài chiếc vẫy đã bắt đầu xuất hiện điều đó làm Hân hoảng hốt liền vội vàng nói với Tú:
- Làm sao đây Brian…. – Hân nhớ điều gì đó – Hãy đưa ta về với cội nguồn của sự sống.
Hân đọc câu thần chú nhưng chẳng có điều gì xảy ra.
- Nó không còn linh nghiệm nữa Brian – Hân bắt đầu lo sợ.
- Để anh đưa nó về biển.
- Mọi người sẽ biết…..
- Không phải là lúc để nói chuyện này…
Tú vội vàng ôm lấy thân thể của cậu trên tay chuẩn bị biến thành thiên sứ mặc kệ có sự có mặt của tất cả mọi người, thì từ trong không gian có một vòng tròn hiện ra và lớn dần, rồi từ đó một người bước ra khiến cho Phương và Lan phải xửng xốt tột cùng.






Một vòng tròn màu đen xuất hiện nó như một cái lỗ đen của vũ trụ, những luồng không khí cuộn xoắn vào nhau và rồi một người bước ra với khuôn mặt không chút cảm xúc chỉ có nụ cười nửa miệng. Lúc đó Phương và Lan chợt sững người khi thấy người này, miệng lắp bắp không nói nên lời:
- Trường…Giang sao cậu….
- Rất vui được gặp hai bạn ở đây, kaka – giọng cười làm cho người đối diện lạnh óc cụt.
Như ngửi thấy mùi nguy hiểm liền thúc dục Tú mang cậu đi thật nhanh, nàng sợ chậm một chút nữa sẽ nguy mất cho cậu. Tú nghe theo liền nhanh biến hình, những tia sáng màu trắng từ không gian xuất hiện xoáy quanh người Tú và chốc lát từ phía sau lưng một đôi cánh trắng xuất hiện, những chiếc lông cũng xuất hiện trên vành tai, tay vẫn đang ôm cậu trong lòng đôi cánh vươn ra chuẩn bị vỗ cánh bay đi. Lúc đó ai cũng chú ý tới Tú nên không ai để ý tới ánh mắt đỏ quét ngang mắt Giang và giọng nói lạnh:
- Đâu có dễ trốn thế dậy.
- Với cái sức cỏn con ấy mà đòi đấu với ta à, nể tình chúng ta có huyết thống với nhau nên ta nương tay một chút – giọng nói mĩa mai.
- Mày nói cái gì????
- Ta quên là nàng chưa biết…kaka…rồi từ từ cũng biết thôi, không sớm cũng muộn – quay sang phía trên cao đó là Tú – ta cần chiếc lông vàng, cái mà ngươi đang giữ.
- Không bao giờ – Tú trả lời dứt khoát.
- Ta hỏi lại lần nữa có đưa hay không – giọng vẫn bình thản.
- Không.
- Mạnh mẽ lắm, cũng phải thôi chúng ta cùng chung huyết thống mà, kaka – lại giọng cười chế nhạo – nếu không đưa thì cũng được thôi, xem ta sẽ làm gì với cô nàng mỹ nhân ngư bé bỗng này đây.
Dứt lời hắn đưa tay về phía Hân, rồi một đoạn dây leo xong tới quấn chặn lấy cơ thể của nàng, miệng nàng thét to đau đớn. Hắn tiến lại trên tay cầm một lọ thủy tinh màu xanh lam rồi nhẹ nhàng đổ lên đôi chân đó, tít tắc một vùng sáng hiện ra dưới đôi chân ấy và nó biến mất thay vào đó là thân hình của một mỹ nhân ngư xuất hiện. Nụ cười nở rộ nhìn về phía Tú khi trên tay cầm một con dao sáng bóng:
- Ta hỏi lần cuối có đưa chiếc lông vàng hay không.
- Đừng đưa cho hắn – dù đau đớn nhưng Hân vẫn cố nói.
- Đưa hay muốn ta dùng dao này gỡ từng chiếc vẫy trên mình người yêu bé bỗng của ngươi.
- Đừng đưa cho hắn – vẫn giọng của Hân nói.
- … – Tú phân vân không biết làm gì.
Từ lúc mọi chuyện xảy ra như thế này cả Lan và Phương như không tin vào mắt mình, nào là người cá nào là thiên sứ xuất hiện trước mắt họ như một giấc mơ ấy, nhưng nhìn vẻ mặt đau đớn và máu không ngừng úa ra trên đôi chân của cậu, cùng với sự khiếp sợ về hắn khi hắn cho hai đoạn dây leo quấn họ lại. Còn Toàn thì chỉ biết ngồi đó chứng kiến toàn bộ sự việc mà khiếp sợ sau khi bừng tỉnh khỏi cơn mê mụi mà hắn tạo ra.
Chỉ có Tử là ngồi đó ôm lấy thân hình bé nhỏ của người yêu mình, bỏ mặt sự xuất hiện của những điều không tưởng đang diễn ra xung quanh. Cái mà anh quan tâm hiện giờ chỉ có cậu mà thôi, một suy nghĩ chợt đến “nếu em có mệnh hệ gì anh sẽ không sống nổi, anh sẽ chết theo em mất thôi”. Cậu đau đớn trong cơn đọa đầy của chất độc mang tên tình yêu, còn anh thì đau đớn trong lội lỗi của chí


Ring ring