Tác giả: Hoàng Nhất Thiên
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341312
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1312 lượt.
ậu nghĩ nó không đẹp bằng người cậu yêu.
- Tại sao tôi lại ở đây – cậu hỏi bâng quơ – nơi này là đâu.
- Vì cậu là người được chọn bởi quyển sách tiên tri, và đây là một nơi không ai biết đến sự tồn tại của nó – hắn trả lời khi đang ngửa mình bơi vòng quanh cậu.
- Người được chọn? Quyển sách tiên tri? – cậu hỏi lại.
- Bởi vì cậu là người có thể giúp nữ hoàng phục phù và là người sẽ thay đổi cả thế giới.
- Làm sao có thể như thế được, tôi chỉ là một người cá bán thuần chủng thôi mà. Vậy nơi này là đâu.
- Là nơi không bị đau đớn khi vào thời kì mặt trăng máu và những lần biến đổi hình dạng, nơi này cậu sẽ an toàn giống như bao người ở đây.
Hắn như bị cậu cuốn hút mà quên đi nét mặt ánh mắt lạnh lùng vốn có, trò chuyện với cậu hắn thấy có một niềm vui nho nhỏ. Cả 2 luyên thuyên đủ thứ cho tới khi một cơn gió lạ xuất hiện thì hắn lập tức lấy lại bộ mặt lạnh lùng vốn có, điều đó làm cậu hết sức ngạc nhiên. Cơn gió lạ đó mang theo một người con gái, cô ta đứng lơ lững trên không trung, đầu tóc xõa dài, trên đầu có đội một chiếc vương miệng màu bạc với nhiều viên kim cương chiếu sáng, thu hút cậu chính là viên ngọc màu đỏ nằm giữa vương miệng, nó thật đẹp và thật kiêu xa. Cô ta khoát trên người một một váy lộng lẫy, đôi vai trần gợi cảm lấp ló sau cổ áo được khoét hơi sâu và cô ta có đeo một sợi dây chuyền rất đẹp, điều đó làm cậu nhớ đến sợi dây chuyền bạc mà của cha.
Cô ta nhẹ nhàng đáp xuống mặt nước đẹp như một nàng tiên, cậu nghĩ chỉ có tiên mới đẹp được như vậy thôi, ngơ ngác quan sát cô ta thì bị tiếng của hắn làm giật mình:
- Nữ hoàng.
Cậu như không tin vào tay mình, cái gì “nữ hoàng” cô ta trẻ thế mà là nữ hoàng sau, không thể tinh được, nét đẹp của một tuyệt thế giai nhân chính là đây, cậu thầm phán.
- Đây là người nữ hoàng cần – hắn nói giọng lạnh băng.
- Giỏi lắm con trai của ta – nữ hoàng lên tiếng.
Lần này cậu thật sự bất ngờ, cô ta kêu hắn là con trai vậy đồng nghĩa Trường Giang là …. không thể nào trông còn trẻ quá sao có con lớn như thế được.
Nữ hoàng tiếp tục lên tiếng:
- Chỉ còn một chút nữa thôi ngày phục thù sẽ tới, ta sẽ là người trị vì muôn loài, ta xem những kẽ dám nhẫn tâm đặt ra cái bản giao ước và lời nguyền chết tiệt ấy sẽ như thế nào?
- Vâng thưa nữ hoàng.
- Người phụ nữ đó con bắt được chưa.
- Đã nhốt trong ngục, chỉ chờ đến ngày tế.
- Được, ta rất hài lòng về con. Vậy hắn ta… – bà ta nhắc đến một người.
- Sẽ đông đủ hết không thiếu một ai.
Một tràng cười diễn ra trên khuôn mặt đẹp. Từ khi xuất hiện nữ hoàng đã trò chuyện với hắn và giờ thì đã quay qua nói chuyện với cậu:
- Rất vui được gặp cậu – bà lại mĩm cười.
- Chào nữ hoàng – cậu đáp.
- Cậu rất giống con trai của kẻ thù ta. Nhưng không phủ nhận một điều cậu rất đẹp.
Dứt lời thì một dòng nước bay đến quấn lấy cổ và kéo cậu lên khỏi mặt nước ngang tầm mắt bà ta, dòng nước ấy như một sợi dây thừng ngày càng siết chặt làm cậu khó thở vô cùng.
- Con trai của Jack, cháu trai của vua thủy tề, kaka.
- ….
- Để ta xem lão già ấy sẽ làm gì được ta, khi chính mắt thấy đứa cháu của mình sẽ chính tay giết chết ông ấy.
- …
- Ngươi có biết là ta chờ ngày này lâu lắm rồi không, ta muốn lão già đó phải ân hận, à không còn tên khốn Lucian và con khốn Waston nữa, chúng sẽ phải lãnh đủ những gì chúng đã gây ra trong quá khứ.
Mỗi lời nói là sự đay nghiến, tức giận, đôi mắt đã chuyển sang màu đỏ phẩn nộ. Thấy cậu giẫy dụa hắn liền lên tiếng cang ngăn:
- Nếu nữ hoàng tiếp tục thì cậu ấy chết mất.
- … – hắn nói mà không dám nhìn vào mắt nữ hoàng.
Rồi bà ta buông cậu ra, cơ thể cậu rơi xuống nước, nước bắn tung tóe. Bà ta nhoẻn miệng cười thích thú:
- Xem chừng nó kỉ vào.
- Vâng thưa nữ hoàng.
Nói xong bà biến mất cùng con gió lạ ấy. Hắn bơi đến bên cậu, sờ vào đôi vai vẫn thấy sự sợ hãi, đôi mắt ngấn lệ khiến hắn phải động lòng.
Lúc ấy sau khi Brian đưa Chritiana tới biển chàng nhẹ nhàng đưa thân thể nàng cho vua thủy tề như sợ nếu mạnh tay quá thì thân thể ấy sẽ tan ra mất, Ngài ấy ôm lấy đứa con đang bị thương tội nghiệp của mình vào lòng rồi quay sang cười với chàng, sau đó mất hút trong lòng biển mênh mong rộng lớn. Còn về phía anh thì vẫn đứng đó trơ trọi một mình, từng cơn gió xuyên tạc qua khuôn mặt anh, làm tóc tai rối bời, lòng anh lúc này đầy căm phẫn khi nhớ lại cái giọng hét lên đau đớn của Hân, nó như bót nghẹn tim anh, anh biết mọi chuyện sẽ không đơn giản như thế, sẽ không dừng lại ở đây và đây mới chỉ là màn mở đầu cho những tấm bi kịch chuẩn bị được diễn ra. Anh hét lên rằng:
- Dù mày là gì đi nữa tao sẽ bắt mày trả giá gấp trăm lần những gì mày đã gây ra đối với nàng ấy, nhất định là như thế.
Nói xong Tú vụt cánh bay đi để lại đằng sau là một sự im lặng đáng sợ, chỉ có tiếng gió và sóng biển thay nhau rào thét cho những điều bất hạnh chuẩn bị diễn ra. Màn đêm luôn khiến con người chúng ta phải suy ngẫm về nhiều điều.
Tại thủy cung nơi mà vua thủy tề đ