Tác giả: Hoàng Nhất Thiên
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341297
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1297 lượt.
nữa đi – giọng Tử có vẻ dỗi hờn.
Vừa nhắc tới cậu liền choàng tỉnh dậy, tí nữa là cậu quên mất tiêu, nghe trong điện thoại có mùi thuốc sung cậu liền dụ ngọt để cho nó đừng khai hỏa:
- Anh yêu à, em đâu có quên tại em ngủ quên chứ bộ, thôi thông cảm cho em tí nha cục cưng, tí xíu nữa qua rước em đi nhanh lắm, em yêu anh lắm đó, moa moa, hihi – cậu nói giọng ngọt như mật ong kèm theo là tiếng hôn trong điện thoại.
- Rước cái gì nữa anh đang ở trước nhà em nà, còn không ra mở cửa cho anh, muốn anh chết khô ngoài đường luôn sao, chết là không ai yêu em nữa cho coi, nhanh… – Tử hơi cằn nhằn.
- Yêu anh muốn chết, chưa hưởng thụ được gì sao dễ cho anh chết được chứ, kaka….em xuống liền.
Cúp máy cậu liền bay xuống nhà mở cửa cho Tử với đầu tóc rối bù, miệng còn xay ke, áo thun ba lỗ kết hợp với quần đùi một bộ đồ ngủ quá hợp lí. Bước ra mở cửa thì thấy cái mặt hầm hầm của Tử là cậu biết mình có lỗi, để cho dẫn xe vào trong xong thì cậu mới đi lại phía sao lưng ôm anh vào lòng bắt đầu buôn ra những câu đường mật dụ dỗ anh chàng người yêu của mình:
- Thôi nha anh đừng có giận em mà, tại em quên chứ bộ, thông cảm cho em lần này nữa đi em hứa lần sao không vậy nữa.
- Em hứa bao nhiêu lần rồi?
- Thì lần này là lần cuối cùng, tại không có ai đánh thức em chứ bộ – cậu ngụy biện cho hành động ham ngủ của mình.
- Sao không biết dặn đồng hồ – kéo cậu ra phía trước mặt mình mà nói nhưng mặt vẫn còn hâm hâm – em muốn có người đánh thức à?
- … – gật gật mà không hiểu hành động của mình ngu ngốc tới cỡ nào.
- Được vậy từ nay anh sẽ là người đánh thức em dậy, như vậy có được không – nụ cười bí hiểm chợt nỡ trên gương mặt đẹp trai của Tử.
- Vậy hay quá còn gì – cậu vui mừng liền ôm hôn vào má anh một cái, rồi hỏi tiếp – nhưng bằng cách nào?
- Bằng cách anh sẽ dọn qua đây ở chung với em – anh cười mà nhéo hai bên má của cậu.
- Không được – cậu bỗng hét lớn khi phát hiện ra ý đồ đen tối của Tử.
- Tại sao không được hả cục cưng – Tử cười, hết nhéo giờ tới ôm eo cậu.
- Tại vì em ở một mình quen rồi có người khác vào thấy hơi bất tiện…với lại hai bác ở nhà cũng không đồng ý cho anh ở đâu, thôi anh dẹp cái ý nghĩ đó lại đi – cậu nghĩ lí do hết sức chính đáng.
- Em hãy tập quen sống có người khác đi là vừa. Nói cho em nghe nè ba mẹ anh đi nước ngoài và định cư ở bển luôn rồi, ba mẹ có kêu nhưng anh không chịu vì anh còn một cục nợ nên không thể đi được, với lại em nghĩ coi, em ở một mình anh không có yên tâm gì hết lỡ có chuyện gì xảy ra thì sao, không ai chăm sóc em anh sót lắm đó biết không, đối với anh em như một kho báo vô cùng quý giá nên vì thế anh phải hết sức giữ gìn, sơ hở không khéo bị người khác cướp mất thì sao, lúc đó biết đường đâu lấy lại – Tử chơi lại chiêu dụ dỗ của mình đánh vào tâm lý của cậu.
- Nhưng…sao em không nghe anh nói ba mẹ anh định cư ở bển.
- Anh mới biết hồi sáng này khi ba mẹ điện thoại về, anh cũng bất ngờ nhưng cũng hết sức là vui mừng vì việc đó – ánh mắt nụ cười của anh có phần gian xảo.
- Em đâu phải là con nít đâu cần người chăm sóc, em lớn rồi.
- Con nít lâu năm thì có, em ở một mình, anh ở một mình vậy sao hai chúng ta không về chung một nhà sống cho vui, chi cho khổ mõi người một nhà, lúc nhớ gặp phải điện thoại tốn tiền, muốn gặp mặt thì phải tốn tiền xăng chạy qua, bất tiện vô cùng. Hay em dọn qua sống cùng với anh đi – tiếp tục tung chiêu dụ dỗ và anh biết con mồi của mình chuẩn bị xa lưới.
- Không, em không về nhà ở cùng anh đâu.
- Được – anh nhìn thẳng mặt cậu mà nói – vậy thì anh sẽ dọn qua ở chung với em – Tử lại cười.
- Không.
- Hết thời gian, quyết định đã được thông qua, anh sẽ về với em ngay ngày hôm nay – con mồi đã cắn câu.
- Cái gì….làm gì mà gấp dữ vậy với lại em có đồng ý hồi nào đâu?
- Nếu em không chịu thì thôi anh về đi định cư bên nước ngoài cùng với ba mẹ luôn – buông cậu ra tỏ vẻ khuôn mặt buồn bả.
- Cái này là do em nói đó, anh không có ép em.
- Em tự nói – vẻ mặt đưa đám vô cùng.
- Cảm ơn cục cưng.
Quay cậu quay lại hôn lấy bờ môi ngọt ngào ấy, chiếc lưỡi tham lam còn tiến vào khoang miệng bên trong để không ngừng chọc phá, tay thì không yên luồng vào cái áo thun 3 lỗ mà cậu đang mặc để khám phá từng ngốc nhách. Cậu như bị cứng đơ vì nó quá ngọt ngào và phấn khích, nó làm cho đầu óc cậu trở nên ngu ngốc không kiểm soát được nhưng rồi một hồi đầu ốc còn xót lại một chút lí trí mà đẩy Tử ra:
- Em chưa xút miệng.
- Hèn chi nghe mùi…
- Nghe mùi mà còn xàm xở người ta.
- Em có thấy anh xàm xỡ em không?
- Có thấy.
- Có sao không né mà để anh xàm xỡ, hay em muốn như vậy – Tử tiến xát lại gần cậu.
- Anh…..
Ép cậu lại xát tường và tiếp tục trao nhau những nụ hôn ngọt ngào và nồng nàn mà quên cả trời đất, cậu phản kháng lại:
- Chúng ta phải đi chơi, không khéo muộn mất.
- Anh không gấp em gấp làm gì, chúng ta đang giang dỡ giữa chừng.
- KHÔNG…..em đói bụng – cậu than vãng.
- Vậy em vào đán