Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lục Hoa Cấm Ái

Lục Hoa Cấm Ái

Tác giả: Nguyệt Lạc Tử San

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 134770

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/770 lượt.

lập tức hiện ra, lúc nàng phản ứng lại đã không còn kịp nữa. Đột nhiên, một cơn choáng váng chợt ập tới. Trong nháy mắt, ý thức của nàng bị hút ra, nàng theo quán tính muốn cắn lưỡi, Miểu Hiên lập tức giơ tay ngăn nàng lại.
Anh Lạc nhất thời không thể nhúc nhích, cố gắng mở to mắt nhưng vẫn bị nước mắt làm mơ hồ tầm mắt, nước mắt như một chuỗi hạt trân châu, đứt đoạn rơi xuống. Hắn lại muốn bỏ lại nàng, hắn muốn tự mình gánh vác tất cả, biết rõ không có phần thắng, biết rõ có lẽ sẽ có đi không có về, hắn vẫn muốn đi.
Nàng nên biết từ sớm, hắn sao có thể dễ dàng đáp ứng với nàng như thế, nàng nên sớm biết….
“Không, không cần….không cần…ca ca!” Nàng nắm chặt tay hắn, muốn kháng cự cảm giác choáng váng này, nhưng ngăn không được, sức lực trên tay cũng cạn dần “Không cần…bỏ lại muội!” Mí mắt cũng trải qua sự choáng váng kia, chậm rãi khép lại, điều duy nhất không thay đổi, chính là vẻ mặt tươi cười như hoa của Miểu Hiên.
Hắn đỡ lấy Anh Lạc đã ngất đi, ngưng mắt nhìn nàng thật lâu. Thương yêu lau đi nước mắt của nàng, ôm chặt nàng vào lòng, ghé sát vào tai nàng, biết rõ lúc này nàng không thể nghe thấy, hắn vẫn nhẹ giọng thì thầm: “Nếu như có thể, ta muốn…vì muội hóa ra Lục hoa tràn ngập núi non!”
Trong cơ thể lại truyền đến từng trận đau đớn, hắn mạnh mẽ ngăn chặn máu tanh đang dâng lên, khẽ thở dài, lúc này mới quay đầu nói: “Thanh Chi, ra đi!”
Một ánh sáng xanh hiện ra, nam tử áo xanh đã quỳ gối trước mặt, nhìn hắn lo lắng nói: “Tôn chủ!”
“Mang nàng đi đi!” Hắn giao Anh Lạc cho Thanh Chi, lưu luyến nhìn nàng rồi tiếp tục nói: “Việc còn lại, phong ấn toàn bộ trí nhớ của nàng, từ nay về sau…” hắn ngừng lại một lát, nhìn về phía Kiếm Vân “Nàng không có ca ca, cũng không có tỷ tỷ!”
Thanh Chi nhíu mày, nhìn vết thương đáng ngại trên người hắn “Tôn chủ, người…”
“Nhanh đi!” Miểu Hiên gằn giọng xen ngang.
Thanh Chi khẽ cắn răng, lo lắng nhìn hắn, xoay người, hóa thành một luồng khói xanh rồi biến mất.
Miểu Hiên đứng sừng sững một lúc lâu mới quay người lại, chỉnh áo lại để che đi vết thương trên người, chậm rãi đi vào Kiếm Vân, trên người hóa lên ánh sáng đỏ, khi vượt qua cửa đá to lớn kia, đã biến trở lại thành một thiếu nữ tuyệt sắc kiều diễm, trong trẻo mà lạnh lùng.
Bên trong Kiếm Vân, có vô số các loại kiếm và binh khí, tất cả đều mang tiên khí hoặc linh khí. Binh khí bên trong đều tự động bay múa, ánh lên tia sáng kì dị.
Thế nhưng, hắn chỉ cần liếc mắt về nơi cao nhất, đã thấy ngay một bóg dáng đang tản ra sát khí đen ngòm “Ma Quân hao hết tâm cơ muốn lấy được Thiên kiếm, đã đến được Kiếm Vân lại không đi tìm sao?”
Người phía trên quay đầu, toàn thân bị bao quanh bởi khí đen, không thấy rõ mặt mũi, chỉ có đôi mắt đang lóe ra ánh sáng đỏ dị thường, kẻ này….là ma!
“Ngươi là Nghiên Tịch?” Y hơi híp mắt, mang hơi thở của giết choc, hừ lạnh “Tới đúng lúc lắm, đến đưa Thiên kiếm cho ta sao?”
“Thiên kiếm há lại để cho loại vong ân phụ nghĩa, lang tâm cẩu phế* như ngươi nhúng chàm!” Hắn giận dữ nói.
(*lang tâm cẩu phế: tương tự như câu “lòng lang dạ sói”)
Đối phương lại đột nhiên cười to thành tiếng “Tốt, không hổ danh là con gái của Xích Cơ, ngay cả nói chuyện cũng giống ả tiện nhân kia như thế, ra vẻ đạo mạo, đúng lúc….Hôm nay ta cũng thuận tiện giải quyết luôn tiểu tạp chủng* ngươi!”
(*tiểu tạp chủng: đứa con hoang, mang ý nhục mạ)
Sắc mặt Miểu Hiên trầm xuống, chậm rãi vung tay, ánh sáng lóe ra, trong tay hắn liền xuất hiện một thanh trường kiếm, toàn thân đen nhánh như mực: “Ân Hoài Đan, thù của cha mẹ, hôm nay ta sẽ đòi lại từng khoản một!”






Quyết Chiến Ở Kiếm Vân
“Xích Vân!” Sắc mặt của đối phương hơi thay đổi “Ta nghe nói, Xích Vân là thần khí* chỉ nhận một chủ, có thể tuân theo ý muốn của chủ nhân hóa thành nhiều loại hình dáng, thậm chí có thể hóa thành kiếm! Màu sắc của nó cũng tùy theo công lực của chủ nhân mà khác nhau. Công lực càng cao, màu sắc càng đậm, đậm nhất là màu đen. Thật không ngờ ngươi lại có thể luyện đến trình độ này.”
(*thần khí: vũ khí của Thần)
“Bớt nói nhảm đi!” Hắn xen ngang lời y, nắm chặt kiếm trong tay “Ân oán ngàn năm trước, hôm nay để chính tay ta chấm dứt đi!” Vừa dứt lời, thân hình nhanh như cắt vung kiếm về phía trước.
Chỉ thấy một đạo ánh sáng trắng cực mạng của kiếm khí đánh thẳng về phía Ân Hoài Đan. Người nọ giơ tay lên, trước mặt lập tức hình thành một bức tường được tụ lại bởi một luồng khí đen, ngăn trở hướng đi của kiếm khí.
“Muốn đồng vu quy tận*?” Ân Hoài Đan cười lạnh “Ngươi còn chưa đủ tư cách, chỉ bằng một kiếm trận nho nhỏ đã muốn lấy mạng ta? Ngươi vọng tưởng!”
(*đồng vu quy tận: cùng chết)
Miểu Hiên không trả lời, chỉ là vừa muốn rút kiếm đánh trả đã như bị rút hết toàn bộ sức lực nhưng hắn vẫn cố chấp đứng vững, muốn cố sức liều lĩnh tấn công đối phương. Áo choàng màu đỏ cũng không thể che đậy được vết thương đang không ngừng chảy máu của hắn.
“Ngươi bị thương?” Ân Hoài Đan híp mắt “Khó trách ngươi không