Tác giả: Nguyệt Lạc Tử San
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 134499
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/499 lượt.
hông?”
“Như vậy….mà còn nói là không hiểu sao?” Nàng không thể chấp nhận việc Nghiên Tịch trốn tránh, từng bước từng bước ép sát, nước mắt càng không thể ngăn được “Không muốn muội tham gia tầm kiềm, căn bản là huynh gạt muội. Thiên kiếm đã sớm có chủ…không phải sao?”
Dưới chân Nghiên Tịch hơi lảo đảo, lưng chạm vào cửa đá sau lưng, không còn đường lui. Nhìn nàng rưng rưng nước mắt, chân mày dần nhíu chặt lại.
Anh Lạc tiếp tục tiến tới gần, gằn từng chữ một: “Huynh làm hết thảy….đều là vì….Huynh sợ….muội trẻ người non dạ sẽ bị kẻ khác làm hại, huynh không tiếc làm nhục thân nam nhi, hạ mình biến thành thân phận nữ thần, huynh sợ….muội quá mức mềm lòng, không đành lòng đả thương người khác, ép muội phải đâm Phúc bá, huynh sợ….muội bị cuốn vào cuộc chiến của Thần sơn, gạt muội đưa muội đi Bạch Mộ, huynh sợ…muội không thể ra khỏi mật đạo Dao Trì, nên cố ý lưu lại kí hiệu Lục hoa trên vách núi, huynh sợ….muội rơi vào Hư Không, buông bỏ tất cả chạy tới cứu muội, huynh sợ….muội bị thương quá nặng không cách nào khỏi hẳn, không tiếc dùng Thần lực chữa thương cho muội.”
Hắn hao hết tâm cơ bảo vệ nàng, mà nàng….mà nàng….lại oán hận hắn ngàn năm, lòng càng đau đớn: “Muội đều đã nhớ hết….nhớ hết mọi chuyện trước lúc mười tuổi. Ca ca….huynh không phải nữ thần, không phải Nghiên Tịch, huynh là ca ca của muội —— Miểu Hiên!”
Nghiên Tịch mở to mắt, khóe miệng khẽ động, hai mày nhíu chặt, có lẽ đã không thể giấu được nữa.
Một lúc lâu sau!
“Muội….Aizz….” Dường như cuối cùng đã quyết định điều gì, “nàng” thở dài, ánh sáng từ đâu lóe sáng, gương mặt của vị thần trước mắt vốn kiều diễm dịu dàng dần trở nên cương nghị, chỉ một lát sau đã khôi phục thành một nam tử, lông mày như viễn sơn, mắt sáng như sao, chỉ là sắc mặt hơi tái nhợt.
“Muội….vì sao lại nhớ ra vào lúc này!”
Anh Lạc rốt cuộc thấy rõ người trước mắt, dung nhan tuấn nghị, giống hệt bóng dáng trong trí nhớ, chỉ là gương mặt trước mắt này càng thêm mấy phần tang thương, khiến trong lòng nàng không hiểu sao lại xuất hiện cảm giác đau nhói.
Nàng hơi cúi đầu, tiến lên một bước, vòng tay ôm lấy hắn, giọng nói đã nghẹn ngào “Không cần tự mình chịu đựng mọi thứ, huynh còn Lạc Nhi, huynh còn ta mà!” Những thứ kia, vốn phải do do nàng chống đỡ!
Đối phương hơi sửng sốt, chậm rãi vuốt nhẹ đầu nàng, vẻ mặt mới vừa rồi còn lạnh lùng, trong nháy mắt đã trở nên dịu dàng vô cùng, giọng nói nhẹ như gió xuân: “Ngốc nghếch! Muội đã nhớ hết tất cả thì nên biết vì sao ta muốn đuổi muội xuống núi!”
“Muội không muốn xuống!” Anh Lạc đột nhiên cao giọng phản bác, hai tay ôm càng chặt.
“Lạc Nhi!” Giọng nói của hắn hơi trầm xuống, có mấy phần tức giận.
“Không cần gạt muội nữa!” Nàng ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt hắ ” Bọn người Ma giới xông vào Kiếm Vân ta cũng biết rồi!”
“Lạc….” Miểu Hiên sửng sốt, chân mày càng nhíu chặt hơn “Ta dùng thời gian ngàn năm mới có thể dụ hắn ra ngoài….chỉ cần….chỉ cần đến ngày mai…”
“Là hôm nay sao?” Anh Lạc ngắt lời hắn “Hôm nay huynh muốn mang thân thể đầy vết thương này quyết đấu với hắn sao? Huynh muốn….bỏ lại Lạc Nhi một mình nữa sao?”
“Muội…” Miểu Hiên kinh hãi, sắc mặt hơi lúng túng.
“Muội đều biết hết!” Anh Lạc nói nốt câu nói của hắn, vẻ mặt kiên định “Muội sẽ không để huynh lại một mình nữa, nếu như huynh thật sự muốn đi, dù là Hoàng Tuyền, muội cũng đi cùng huynh!”
Miểu Hiên chấn động mạnh, hai tay bên người mở ra nắm chặt nhiều lần, đôi môi tràn ra nụ cười, sáng ngời chói mắt, thỏa mãn như có thể làm được tất cả “Muội….nói có thật không?”
“Thật!” Anh Lạc gật mạnh.
“Tốt lắm!” Hắn nhẹ giọng đáp, cúi người xuống, ôm lại nàng, không nặng không nhẹ. Gương mặt từ nãy đến giờ không hề lộ ra nụ cười giờ lại tràn đầy yêu thương “Có lời này của muội, cuộc đời này của ta….đã đủ rồi. Chúng ta chính là một thể, ca ca vĩnh viễn ở bên cạnh muội, được không?”
“Được!” Nàng thở phào nhẹ nhõm khi nghe được giọng nói dịu dàng lạ thường của hắn, để mặc hắn kéo tay mình, kéo nàng đi về phía Kiếm Vân.
“Lạc Nhi, có còn nhớ Lục hoa trên Thần sơn này không?” Hắn đột nhiên chậm rãi nói
“Nhớ chứ!” Anh Lạc trả lời “Lúc muội năm tuổi đã nói, muội thích nhất là Lục hoa, hoa nở mãi không tàn”
Hắn cười thật thỏa mãn: “Khi đó Lục hoa trên Thần sơn rất ít, muội thích hoa này, thích vô cùng, lúc nào cũng muốn hái, kết quả, những đóa hoa muội hái, chưa tới một ngày đã héo rũ. Muội không biết làm thế nào, đành cầm lấy hoa mà khóc, muốn hoa sống lại.”
“Cuối cùng huynh đã hóa ra vô số Lục hoa trên Thần sơn!” Anh Lạc cười khẽ, suy nghĩ một lát lại nói “Sao huynh phải làm vậy?”
Hắn cười càng đậm “Có lẽ….ta thích nhìn thấy muội cười?” Hắn đến trước lối vào Kiếm Vân rồi dừng bước, ánh mắt hơi trầm xuống, quay đầu lại, vẻ mặt đã rực rỡ trở lại: “Vẻ mặt Lạc Nhi lúc cười, ca ca lúc nào cũng nhớ đến….Cho nên, lúc nào cũng phải cười tươi như thế, có được không? Coi như là…vì ta!”
Anh Lạc sửng sốt, lúc này mới cảm thấy trong lời nói của hắn có gì đó không đúng, nhìn về phía hai cánh tay đang nắm lấy nhau, một ánh sáng