Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lục Hoa Cấm Ái

Lục Hoa Cấm Ái

Tác giả: Nguyệt Lạc Tử San

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 134502

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/502 lượt.

goan, ca ca sao có thể rời xa muội được! Yên tâm đi, ca ca vĩnh viễn đều sẽ ở bên cạnh muội!”
“Nghe lời, chỉ cần Lạc Nhi an toàn, chuyện gì ca ca cũng đồng ý!”
“Lạc Nhi!”
Bên tai như đang vang vọng giọng nói kia, nụ cười tươi sáng như ánh mặt trời lại dịu dàng đến vô cùng…từng chút từng chút vang lên bên tai nàng. Vừa vang vọng lên, lại lập tức hóa thành tro tàn.
Nàng….đã không còn gì nữa….
Tận đáy lòng như có thứ gì đó đang lao ra, chỉ trong chốc lát đã tràn vào từng ngóc ngách trong cơ thể nàng, đôi mắt nàng hoang mang, không thể nhìn thấy bất cứ thứ gì nữa, chỉ cảm nhận được sức mạnh đó đang không ngừng muốn lao ra.
“Kế tiếp, là ngươi!” Ân Hoài Đan thu chưởng, vẻ giết chóc trong mắt càng đậm. Hai tay lại ngưng tụ thành kiếm lại lần nữa giơ lên, y nhếch mép cười lạnh, vận khí, quyết dùng một chiêu trực tiếp lấy mạng nàng.
Y vung kiếm xuống nhưng đường kiếm đột nhiên bị cản lại. Chỉ thấy Anh Lạc chỉ dùng một tay đã bắt được kiếm của y, dùng sức, kiếm lập tức hóa thành tro tàn. Ân Hoài Đan hoảng hốt, muốn phi thân bay ra nhưng đã chậm một bước.
Trên cổ chợt lạnh lẽo, cổ đã bị Anh Lạc túm lấy.
“Không…không thể nào….” Ân Hoài Đan mở to mắt, không thể tin được, một chiêu thôi mà đã đánh bại được y, đây là vị thần bị vứt bỏ đó sao? Sao lại nói là không có thần lực? Sao y lại không cách nào phản kháng, chỉ bị nàng bóp cổ đã không thể động đậy, y không thể thở, mặt xanh lét, mắt trợn tròn, mặt tỏ vẻ không thể tin nổi “Ngươi…ngươi….”
Không có bất kì lời đáp lại nào, chỉ là tay trên cổ y lại càng lúc càng siết chặt hơn. Mặt đất bốn phía bổng nhiên lay động mạnh mẽ, cát bay đá chạy, hỗn loạn vô cùng. Bầu trời vốn mờ mờ, nay lại càng u tối, không có chút ánh sáng nào. Chung quanh đều là những tiếng đá lăn ầm ầm. Những thanh kiếm vốn đang bay lơ lửng trên không trung cũng lần lượt bị bẻ gãy, dường như không thể chịu nổi luồng hơi thở phát ra từ nàng.
Ân Hoài Đan hoảng hốt trợn mắt, cố nặn ra từng chữ “Ngươi…rốt cục….là ai?” Thế nhưng trong mắt nàng chỉ còn lại hư vô, nàng không thể cảm nhận được bất cứ thứ gì, không có một chút sinh khí, nàng….không còn ý thức.
“Lạc Nhi!” Miểu Hiên đang trọng thương đột nhiên điên cuồng hét lên, giọng nói lo lắng vô cùng: “Dừng lại…Lạc Nhi….”
Thế nhưng Anh Lạc không hề phản ứng lại, giống như không thể nghe được gì cả, tay càng siết chặt kẻ trước mắt, núi đá bốn phía càng rung chuyển mạnh mẽ hơn,trời đất mù mịt, bên dưới cũng truyền đến tiếng sóng biển gào thét. Địa long thức tỉnh, hải long rít gào!
(địa long : rồng đất; hải long: rồng biển)
Thần phẫn nộ, đất trời xoay chuyển.
“Lạc Nhi….Lạc Nhi….” Miểu Hiên cố bò dậy từ trên đất, cố nhích đến gần Anh Lạc đã không còn ý thức được gì “Lạc Nhi, nghe lời….đừng chống lại đạo phong ấn kia! Lạc Nhi…”
Thế nhưng nàng lại không thể nghe được bất cứ điều gì, cũng không thể nhìn thấy.
Những hòn đá không ngừng lăn đến xé rách quần áo của hắn, càng làm máu chảy nhiều hơn, thế nhưng hắn vẫn không để ý. Hắn cố sức nhích đến gần Anh Lạc, trên đất đều là những vết máu đỏ rực.
Hắn vất vả lắm mới đến được bên người nàng, kéo người nàng qua “Lạc Nhi….”
Tay nàng chợt nhẹ, nam tử áo đen bị một lực lượng bắn ngược ra ngoài đến hơn mười thước, há mồm phun ra một ngụm máu lớn, tổn thương đến chân nguyên.
“Lạc Nhi….Nghe lời, nghe lời….không được chống lại phong ấn, nghe lời…Bình tĩnh, ta ở đây, ta ở đây!” Miểu Hiên ôm chặt nàng vào lòng, cố gắng hét lên muốn ngăn cản, đạo phong ấn kia, nàng tuyệt đối không thể mở ra, tuyệt đối không được!
Hắn cố nói với nàng, nhìn đôi mắt vốn mờ mịt của nàng dần khôi phục sự thanh tỉnh, trái tim đập điên cuồng.
Một lúc lâu sau….
Địa long dần dần bình thường trở lại, núi đá dần ngừng quay cuồng, trong mắt Anh Lạc lại in rõ bóng dáng hắn “Ca ca?” giọng nói hơi nghi ngờ vang lên.
“Là ta, là ta!” Hắn ôm chặt nàng, đôi tay run rẩy, giọng nói hơi nghẹn ngào “Lạc Nhi…ngoan…ngoan…không sao rồi, đã không có chuyện gì rồi…..”
Giọng nói quen thuộc truyền đến, Anh Lạc chỉ cảm thấy thân thể nhẹ bẫng, thứ đang cố thoát khỏi cơ thể nàng cũng lui trở về, toàn thân mềm nhũn, ngã xuống đất.
Lại nghe một tiếng nổ ầm vang, trong núi có một thanh kiếm phát sáng bay ra.
“Thiên kiếm!” Ân Hoài Đan hô lớn, không để ý đến vết thương, phi thân chặn kiếm lại, cuối cùng, y như một luồng khói đen đặc, biến mất ở cuối chân trời.
Nơi đỉnh núi chỉ còn hai bóng dáng nhuốm máu tựa vào nhau.






Đường Đến Thiên Tích
Sư phụ nói hắn là kì tài hiếm gặp trong suốt ngàn năm qua của Bạch Mộ, tiên pháp đạo pháp đều tinh thông, mặc dù chỉ mới mười lăm tuổi, hắn đã có thể đạt đến cảnh giới cần thiết, sắp tới có thể phi thăng thành tiên. Tuy nhiên, để thành công, hắn phải trải qua hai kiếp, còn có thể nguy hiểm đến tính mạng.
Hắn lại không ngờ rằng, một kiếp này lại đến nhanh như thế. Xuống núi rèn luyện mới mấy ngày, trên đường đi qua một cái đầm, hắn ngửi thấy mùi yêu khí lan tràn, quyết ý thu phục tên yêu n