Tác giả: Nguyệt Lạc Tử San
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 134518
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/518 lượt.
ng thấp giọng lẩm bẩm “Ca ca….”
Giọng nói đầy tỉnh cảm, tức giận trên mặt nam tử cũng lập tức biến mất, đón lấy thân thể nàng, sâu kín thở dài, trong mắt tràn đầy nuông chiều “Aizzz! Muội biết rõ bản thân không thể ở bên ngoài quá lâu, muội còn…”
“Lạc Nhi…biết sai rồi mà…” Giọng nói càng trầm xuống, ánh mắt khép lại.
“Lần sau….không được tùy hứng như vậy nữa!” Nam tử nhẹ nhàng khuyên, nhưng không thấy nàng đáp lại, cúi đầu thấy nàng đã ngủ mất. Hắn nhẹ nhàng vén sợi tóc đang rơi trên trán nàng, khóe miệng hơi nhếch lên, nhìn nàng như ngây dại, một lúc sau mới nghiêng thân, bế ngang nàng lên, xoay người đi vào phòng.
Khách Đến Thiên Tích
“Lạc Chưởng môn, ba ngày sao là Tiên hội Dao Trì, mong Chưởng môn có thể tham gia!”Cố Thiên Phàm hai tay ôm quyền, vẻ mặt nghiêm nghị, biểu tình cà lơ phất phơ không hề có, rất quy củ dâng thiệp trong tay lên.
Nam tử ngồi trên thượng vị không cầm lấy, cũng không cự tuyệt, trong mắt hiện lên vẻ đạm mạc trong trẻo mà lạnh lùng, nhấc chén trà trên bàn lên nhấp một ngụm, nói: “Ngươi là đệ tử của Bạch Mộ?”
“Dạ đúng!” Cố Thiên Phàm ôm quyền, giữ vững tư thế đứng khom người, người ta không cho hắn ngồi, tất nhiên hắn cũng không thể không có ý tứ gì mà ngồi xuống được.
“Ồ!” nam tử đáp nhẹ, xoay xoay cái chén trong tay “Mộ Tử Hân là gì của ngươi?”
“Này…này….” Cố Thiên Phàm nhất thời không biết nói gì, lại nhìn về phía nam tử trên ghế kia, thế này làm sao hắn trở về báo lại được! “Lạc Chưởng môn, chúng phái ở Tiên giới luôn luôn đồng khí liên chi*, nên cùng nhau chống kẻ địch mới đúng!”
(*đồng khí liên chi: nôm na là có ảnh hưởng đến nhau, có lợi thì cùng có lợi, có hại thì cùng có hại)
“Đồng khí liên chi?” Lạc Chưởng môn khẽ cười “Lời ấy sai rồi! Thiên Tích ta từ ngày lập phái đến nay, chưa bao giơ tham gia Tiên hội Dao Trì, cũng chả lui tới gì với các môn phái khác, sao lại nói là đồng khí liên chi?”
“Tuy là thế….” Cố Thiên Phàm cau mày, lúc gặp Tiểu Lạc, hắn đã có ấn tượng không tệ với Thiên Tích không danh không tiếng này, nhưng sao Chưởng môn của Thiên Tích lại thế này “nhưng Tiên hội Dao Trì lần này, mục đích là để người của Tiên giới có thể liên hệ với nhau, nếu…một ngày kia Ma giới có tấn công Thiên Tích, các phái cũng có thể kịp thời ra tay trợ giúp!”
“Không nhọc các người ban ơn!” Hắn lạnh lùng nói “Chuyện của Thiên Tích ta, ta sẽ tự mình giải quyết. Cho dù Ma giới có tấn công đến, đó cũng là số đã định của Thiên Tích, không thể trách ai!”
Cố Thiên Phàm nghẹn họng, vẻ mặt gấp gáp, nhìn vẻ mặt vẫn lạnh tanh của người đang ngồi trên thượng vị, lại nghĩ đến nhiệm vụ của mình, nhất thời như kiến bò trên chảo nóng “Lạc…Lạc Chưởng môn…mặc dù…tuy ngài nói thế cũng không sai, nhưng chuyện này quan hệ đến trăm họ bá tánh chúng giới, ai ai cũng phải xuất ra một phần lực. Nay Thiên kiếm đã bị Ma giới đoạt được, mục đích của bọn chúng là gì cũng có thể đoán được….Chưởng môn là người tu đạo, nên lấy thiên hạ bá tánh làm gốc.”
“Thiên hạ bá tánh….” Hắn nhẹ híp mắt, trên mặt hơi do dự.
Cố Thiên Phàm thấy hắn hơi thỏa hiệp, thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục nói: “Đúng vậy, nếu các phái đều có tấm lòng như nhau, quan tâm đến thiên hạ chúng sinh, thì hẳn là nên chung tay ngăn địch mới phải!”
Cố Thiên Phàm nói xong cẩn thận nhìn về người đang ngồi nơi thượng vị, nhìn tấm thiệp trên tay hắn, chỉ sợ hắn khó chịu ném ngược trở lại.
Hắn đưa thiệp nhiều nơi như thế, môn phái nào cũng khách khí nhận lấy, vậy mà Thiên Tích này, hết lần này đến lần khác, đường khó đi không nói, còn bị cự tuyệt thẳng mặt. Nếu như sư phụ biết hắn ngay cả việc đưa thiệp nhỏ như thế cũng không làm được, chắc hắn lại phải quét sân mấy ngày mất.
Thật ra thì quét sân thôi thì cùng không có gì, chỉ là trăm năm qua, tính cách sư phụ thay đổi rất nhiều, trở nên càng ngày càng kinh khủng, hắn cũng không muốn quét sân dưới áp suất thấp đâu.
Lạc Chưởng môn nhìn thiệp một lúc lâu, rốt cuộc mở miệng đáp ứng “Được rồi! Thiệp này ngươi tạm thời để lại, ta sẽ cân nhắc!”
Cố Thiên Phàm lúc này mới thở phào nhẹ nhõm “Đến lúc đó mong được nhìn thấy đại giá của Chưởng môn!” Hắn khách sáo hành lễ, cáo từ “Thiên Phàm còn có việc quan trọng, xin phép đi trước!”
Thấy Lạc Chưởng môn gật đầu, hắn xoay người muốn đi, lại phát hiện chân đã tê rần, đi không nổi. Hắn đành quay đầu cười khan hai tiếng, gõ gõ trên đùi mấy cái, lúc này mới nhấc chân đi ra ngoài. Hắn giơ tay gọi phối kiếm, không quay đầu, nhanh chóng bỏ đi, chỉ sợ từ trong kia lại truyền đến giọng nói lạnh lùng, cự tuyệt tham dự Tiên hội.
“Tôn….Chưởng môn!” Nhìn Cố Thiên Phàm đã đi xa, Thanh Chi hơi nghi ngờ nói: “Ngài ban đầu đã quyết định đi Dao Trì?”
Miểu Hiên quay đầu nhìn hắn, cầm thiệp nhìn một lát “Thiên Kiếm đang ở trong tay Ma giới, tìm trợ thủ cũng không phải không tốt!”
“Chưởng môn đã quyết định đi, lúc nãy sao còn…” còn muốn làm khó người ta?
Hắn thả thiệp trong tay ra, một lúc lâu mới cất giọng trong trẻo “Hắn là đệ tử Bạch Mộ!”