Tác giả: Nguyệt Lạc Tử San
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 134515
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/515 lượt.
h hợp lý như thế, quả thật chính là thời cơ thiên thời địa lợi nhân hòa đó nha! Nói xong liền lấy vật gì đó trong ngực, nhét vào tay Viêm Phượng, như chạy trốn mà chuồn đến tiền viện.
Viên Phượng nhìn bóng dáng nàng biến mất, nhìn lại túi trên tay, bên trong đầy ắp hạt hướng dương, lông mày nàng hơi giương lên, sắc mặt lãnh đạm bình thản như tan vỡ, khóe miệng nàng vươn thành một đường cong.
Hồng Liên Ở Dao Trì
“Ca ca!”
Nam tử áo lam đang ngồi trên đá vừa nghe tiếng gọi liền quay đầu lại, thấy rõ người đến là ai, môi liền nở nụ cười yếu ớt, quanh thân trong phút chốc như được bao phủ bởi những cánh hoa rơi, khiến người ta không dám nhìn thẳng, tay hơi nâng lên, ngón tay như bạch ngọc, áo bay bay trong gió.
“Muội đến rồi!”
Lạc Song đặt tay vào lòng bàn tay hắn, ngồi cùng hắn trên tảng đá, nhìn ngắm mặt hồ đang gợn sóng lăn tăn. Hắn lại trở tay nhẹ nhàng đặt vào ngay cổ tay nàng, cẩn thận bắt mạch.
“Có thể sao!” Nàng ngượng ngùng cười “Muội thật là, đến giờ vẫn chưa tìm được loại hoa nào có thể so sánh với Lục hoa”
Hắn cau mày, hơi khó xử “Lạc Nhi….”
“Muội biết!” Nàng xen ngang “Lục hoa không thể mọc ở Thiên Tích, huynh yên tâm, muội nói vậy chỉ là vì hoài niệm mà thôi, nếu như….ca ca không thích, Lạc Nhi kể từ ngày hôm nay sẽ ghét loài hoa này, có được không?”
Khóe môi hắn giật giật, lại như châm chước điều gì, một lúc lâu sau, mới mở miệng “Muội muốn hỏi ta chuyện gì?”
Nàng ngẩn người, chậm chạp cúi đầu, chân thoáng một cái đá một cục đá “Ca ca, chúng ta….đến đây đã bao lâu rồi?”
Hắn bắt mạch xong, nhẹ nhàng kéo ống tay áo của nàng xuống, nhưng không buông tay nàng ra, giữ tay nàng lại trong lòng bàn tay “Vừa đúng một trăm năm!”
“Một trăm năm rồi!” Nàng lẩm bẩm nhớ tới, cúi đầu nhìn bóng mình trong nước, đưa tay nhéo mặt mình “Thì ra gương mặt này đã theo muội một trăm năm rồi, lúc đầu, muội còn bị dọa cho sợ đó!” Lại nhéo thêm mấy cái nữa, nàng quay đầu liếc hắn, nhướng mày “Ca ca, muội đổi tới đổi lui, sao vẫn không đẹp như ca ca vậy ?”
“……..” Hắn sững sờ, sắc mặt hơi quẫn.
Lạc Song lại giống như đã chìm trong suy nghĩ của mình, chống cằm, chăm chú nhìn hắn “Muội cho là, muội bây giờ đã đẹp hơn lúc trước rồi đó, nhưng sao lại….Aizz! Hyunh nói xem….huynh rõ ràng là nam tử, vì sao còn hoàn hảo hơn cả một nữ tử đây!” Ban đầu khi hắn hóa thành nữ nhi, nàng trông kém hắn cũng không tính đi, giờ đã khôi phục tất cả, so đi so lại vẫn kém hắn, bắt nạt nàng sao?!
Sắc mặt hắn lại càng mất tự nhiên, tầm mắt cũng di chuyển qua lại nhưng lại không tránh khỏi ánh mắt nhìn chằm chằm của nàng, sắc mặt hắn trầm xuống, vờ tức giận “Lạc Nhi, lại làm loạn nữa rồi!”
“Muội nói thật mà!” nàng le lưỡi, rốt cuộc thu hồi ánh mắt, lại bắt đầu đá đá mấy viên đá trên đất “Thời gian trôi qua thật nhanh, cảm thấy, cảm thấy….giống như muội chỉ vừa đến đây ngày hôm qua thôi, trong lúc vô tình, đã một trăm năm trôi qua mất rồi!”
Hắn ho hai tiếng, che dấu sự lúng túng vừa rồi, giúp nàng kéo thẳng mấy nếp áo bị nhăn, nói tiếp: “Một trăm năm đối với chúng ta cũng không dài, nhưng đối với người phàm, là cả đời, cũng không thể sống đến từng tuổi này như chúng ta được!”
“Nói cũng đúng!” nàng cười loan loan lông mày ” Tính tới tính lui, chúng ta cũng coi như có lời rồi! Chỉ là…Lạc Nhi, mấy năm gần đây, phân nửa thời gian đều là ngủ nên…vẫn cảm thấy không đủ, muội có rất nhiều rất nhiều chuyện chưa làm!”
Nàng ngửa đầu nhìn về phía trước, thấp giọng nói “Muội muốn xuống núi nếm thử thức ăn ngon của người thường, hiểu được đủ loại mùi vị, muội còn muốn đến thôn của Phúc bá, xem con bò kia của lão, còn muốn mua cho Phong Phong thật nhiều hạt dưa, để nàng đừng giận muội nữa, còn muốn…còn muốn ở trên núi Thiên Tích này, trồng đủ mọi loại hoa, không trồng Lục hoa, chúng ta vẫn có thể trồng loại khác!” Nàng quay đầu nhìn về phía hắn, giọng nói trầm trầm “Lúc này…lúc này, hãy để muội làm mọi chuyện vì huynh!”
Vẻ mặt Miểu Hiên hơi trầm, mi tâm nhíu chặt, thở dài, đưa tay kéo nàng vào lòng, ôm chặt trong ngực, vuốt ve hết lần này đến lần khác những sợi tóc đen nhánh của nàng, giống như muốn vuốt lên nội tâm đang bối rối của nàng vậy.
Nàng cũng lẳng lặng dựa vào ngực hắn, đầu chôn sau, nghe từng tiếng tim đập vững vàng, giống như chỉ làm như thế mới có thể khiến nàng an tâm.
Một lúc lâu sau!
“Ca ca, Lạc Nhi có phải rất không hiếu thuận không?” Có tiếng nói buồn buồn truyền đến.
Động tác của hắn hơi dừng lại, sau đó lại tiếp tục vỗ về đầu nàng “Vì sao lại nói vậy?”
“Khi còn bé, mẫu thân thường nói với muội, bảo vệ yên bình của thế gian là trách nhiệm của Thần tộc.Cho dù trong bất kì tình huống nào, cũng không thể lãng quên sự kiêu ngạo của Thần tộc.” Giọng nói của nàng hơi buồn phiền,đầu hơi giật giật, lại vùi sâu vào trong lòng hắn “Nếu….nếu một ngày kia, Ma Thần quả thật đến thế gian này, dù bất cứ giá nào….muội nhất định….ngăn cản hắn tàn sát bừa bãi thế gian!”
“…..”
“Chỉ là….” giọng nàng nhất thời