Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lục Hoa Cấm Ái

Lục Hoa Cấm Ái

Tác giả: Nguyệt Lạc Tử San

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 134513

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/513 lượt.

>“Dạ!” Chuyện này thì có liên quan gì?
“Có lẽ…” Quay đầu nhìn về phía cửa “Ta nhìn hắn cảm thấy chướng mắt!”
“Hả!” Thanh Chi sững sốt, còn chưa kịp phản ứng, đứng đờ người một lúc lâu, chướng mắt á?! Chuyện này…..lời này là do Chưởng môn bất câu ngôn tiếu* của y nói ra sao?
(*bất câu ngôn tiếu: không cười nói tùy tiện)
Nghe nhầm rồi, tuyệt đối là nghe nhầm, y nặng nề gật đầu, khẳng định ý nghĩ của mình.
Xoay người lại, lại thấy hắn đã đứng dậy đi về phía hậu viện, quay đầu nhìn về phía giữa của đại sảnh, y cau mày, hơi nghi vấn.
Y rốt cuộc có nên thu hồi lại Trầm Bộ Trận trong đại sảnh này không đây? Thu hồi! Sợ Chưởng môn vẫn còn dùng. Không thu hồi! Sau này mỗi người bước vào sảnh này, đều cảm thấy hai chân đau nhức, vậy quả là không tiện.
Thôi thì….do dự hồi lâu, y quyết định xem như không thấy.
Vào đêm, ánh sáng trong phòng mờ mờ, Miểu Hiên đứng lại trước giường, nhìn bóng dáng ngủ say trên giường, biết rõ nàng sẽ không bị đánh thức nhưng vẫn không tự chủ được đè thấp giọng nói “Nàng ngủ bao lâu rồi?”
Bên trong phòng lóe lên một luồng ánh sáng đỏ, một nữ tử mặc áo đỏ xuất hiện, cúi người hành lễ “Thưa Chưởng môn, tiểu thư từ lúc trở về chưa từng tỉnh lại”
Hắn khẽ nhíu mày, trầm giọng nói “Biết rồi, ngươi lui xuống đi, nơi này để ta trông chừng!”
“Dạ!” Nữ tử ôm quyền đáp lại, ánh sáng đỏ lại lóe lên, nữ tử biến mất.
Hắn lúc này mới chậm rãi ngồi xuống mép giường, nhìn về phía người đang nằm trên giường, hơi thở lạnh lẽo đều như biến mất, thay vào đó là tràn đầy thương yêu, đưa tay vuốt ve sợi tóc trên trán nàng. Yên lặng nhìn, lắng nghe hơi thở yếu ớt của nàng. Hắn cầm tay nàng, cảm nhận nhiệt độ ấm áp truyền đến từ lòng bàn tay, mi tâm lúc này mới giãn ra. Nàng ngủ rất sâu, thỉnh thoảng mới hơi động đậy, chăn bị trượt xuống, hắn liền kiên nhẫn kéo lại giúp nàng.
Cho đến khi bầu trời lộ ra ánh sáng, ánh nắng từ ngoài cửa sổ chiếu vào, lúc này hắn mới thở phào nhẹ nhõm, giống như rốt cuộc đã yên tâm, chậm rãi đứng dậy rời đi.
“Phong Phong!” Lạc Song thở gấp gáp từ trong viện chạy ra “Phong Phong….từ từ, chờ đã!”
“Tiểu thư, thuộc hạ tên là Viêm Phượng, không phải Phong Phong!” Nữ tử áo đỏ dừng bước, trên gương mặt thanh diễm tuyệt sắc vẫn mang một loại sắc mặt vạn năm không đổi —— vô cảm! (tới đây biết chị áo đỏ này là ai chưa~ :3 )
“Ta vẫn luôn gọi vậy mà!” Lạc Song kéo tay nàng, thở gấp, ngẩng đầu cẩn thận nhìn mặt nàng “Phong Phong giận ta ư?”
“Thuộc hạ không dám!” Nàng đáp, giọng nói vẫn bình thường, không nhanh không chậm, không vấp chút nào, chỉ bình thản, bình thản đến lãnh đạm.
Lạc Song gãi gãi đầu “Ta biết ta không nên bỏ lại tỷ, nhưng….thật vất vả mới xuống núi một lần, người kia đều không chịu cho ta đi đâu, chỉ cho ở khách sạn, thật sự là rất buồn chán!”
“Viêm Phượng chỉ dựa theo lệnh của Chưởng môn mà làm!” Nàng đáp lại thật đúng mực.
“Đúng vậy đúng vậy…..” Lạc Song gật đầu “Nhưng huynh ấy cũng không nói là không thể làm trái mà!”
Viêm Phượng quay đầu nhìn nàng, sau đó chậm rãi quay trở lại, không nói gì.
“Được rồi, được rồi!” Thấy mình cãi chày cãi cối mãi không được, nàng đành lùi một bước, kéo tay nàng, làm nũng lắc lắc “Ta biết sai rồi, ca ca cũng tha thứ cho ta rồi. Ta biết ta không nên bỏ lại tỷ một mình ở khách sạn rồi lén chạy mất, lần sau ta tuyệt đối không dám nữa, tỷ đừng giận ta nữa được không?”
“Viêm Phượng sao dám giận tiểu thư!” Nàng lui về sau một bước, giọng nói vẫn không hề có độ ấm “Lần trước tiểu thư khóa trái của phòng của Viêm Phuợng, Viêm Phượng cũng không tức giận, lần trước nữa tiểu thư hạ Định Thân Thuật* trong chén trà của Viêm Phượng, Viêm Phượng cũng không tức giận, lần trước trước nữa tiểu thư còn cột Viêm Phượng vào giường, Viêm Phượng cũng không tức giận, lần này tiểu thư chỉ lén chạy mất, Viêm Phượng tất nhiên cũng thế. Không. hề. tức. giận!”
(* Định Thân thuật: thuật làm người ta không thể động đậy)
Khóe miệng Lạc Song co giật mạnh, rối rắm.Cũng chỉ có nàng mới có thể kể một loạt mấy chuyện oanh oanh liệt liệt kia ra mà lại bình thản như không, giống như không cảm thấy trên đời này có gì vui. Chỉ là mấy chữ cuối cùng nói ra thật khí phách! Nói đi nói lại, nhớ kĩ từng chuyện như vậy, không tức giận thật sao?
“….Thật…thật không?…”
“Tất nhiên là thật!” Nàng trả lời “Chỉ là thuộc hạ muốn nhắc nhở tiểu thư, nếu như còn có lần sau…lần sau nữa….lần sau sau nữa, xin đừng dùng Định Thân Thuật, hoặc là chú pháp di chuyển gì đó! Thân thể của tiểu thư, không nên sử dụng pháp thuật!”
“Ặc….” Nàng nói thật tình như thế, Lạc Song vốn đuối lý chỉ muốn tìm cái động mà chui, vờ ho hai tiếng, xem ra nàng ấy không phải là không tức giận, mà là đã giận đến bùng nổ luôn rồi. Nhìn nhìn sắc mặt vẫn bình thản đến lãnh đạm của nàng, sắc mặt như thế, Phong Phong à, ta hơi sợ đó… “À ờ….Tỷ không giận là tốt rồi….Rất tốt!….Ca ca đang ở đâu?” Nàng muốn trước khi Phong Phong bạo phát, nhanh chân chạy nạn!
“Thuộc hạ vừa mới thấy Chưởng môn đi đến tiền viện!”
“Vậy ta đi tìm ca ca trước đây!” Chuyện hợp tìn