Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lục Hoa Cấm Ái

Lục Hoa Cấm Ái

Tác giả: Nguyệt Lạc Tử San

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 134548

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/548 lượt.

ình thường sau khi bắt được người, nếu là nữ thì hủy hoại dung nhan, đánh đứt gân mạch, khiến người ta đau đến không màng sống, nếu là nam liền nhốt cả đời, hành hạ đến chết, trăm phần trăm là một ả yêu ma khát máu. Nhưng không ai ngờ được, một kẻ tàn nhẫn như thế, lại là một cô gái xinh xắn nhỏ nhắn như thế.
“Sao hả? Sợ rồi?” Phi Diễm cười điên cuồng, linh đang bên hông càng vang đều “Ma Tôn quả là đã đánh giá cao bọn này, còn phái ta tự mình xuất trận, không ngờ chỉ là một đám bất lực” Nàng lạnh lùng hừ khẽ “Các ngươi cho là chỉ cần núp trong kết giới liền không sao à? Đúng là nằm mơ giữa ban ngày!”
Nàng cười liều lình, vung tay lên, trong miệng niệm mấy câu, một thanh trường kiếm khẽ xuất hiện, dài khoảng bốn thước, tản ra tia sáng.
“Thiên Kiếm!” Có người la lớn!
“Coi như các ngươi còn có mắt nhìn!” Phi Diễm hừ nhẹ
“Ngươi….làm sao ngươi có Thiên Kiếm!” Mọi người đều hoảng hốt, nghe đồn Thiên Kiếm bị Ma giới đoạt mất, nhưng trăm năm qua cũng chưa từng xuất hiện, vì sao lại xuất hiện vào lúc này?
“Người cho rằng….ngoài Thiên Kiếm ra, còn thứ gì khác có thể chặt đứt Thiên Trụ này?” Phi Diễm cười càng đắc ý “Nó có thể chặt đứt Thiên Trụ, cũng có thể phá tan kết giới của các ngươi!”
Nói rồi một tay nàng cầm kiếm, ra sức vung lên, chỉ thấy một luồng ánh sáng phát ra từ kiếm, chém thằng về hướng mọi người, kết giới này vốn là do mọi người hợp lực ngưng tụ, lại không chịu nổi một nhát, tan thành trăm mảnh.
Mắt thấy kiếm khí kia lại đang lao về phía mọi người, mọi người hai mắt nhìn nhau, cũng không ai dám ra nghênh đón, tay Lạc Song không khỏi nắm chặt lại.
Miểu Hiên thần khí ngời ngời “Đợi ở đây!” Hắn trầm giọng nói, phi thân lên, giơ tay gọi một thanh kiếm rồi ra chiêu, xé rách luồng kiếm khí kia. Chỉ thấy một ánh sáng đen chợt lóe, kiếm khí lập tức bị bắn ngược trở về, luồng ánh sáng trắng kia lập tức biến mất, kiếm khí đánh về phía yêu ma bên kia.
Nhất thời có tiếng kêu thảm thiết vang lên bốn phía, không ít yêu ma bị kiếm khí làm bị thương, máu tươi đầm đìa, không kịp trốn tránh đã bị cắt ngang người, mất mạng tại chỗ.
Một chiêu vô cùng nhẹ nhàng lại khiến mọi người đều kinh hãi, vẻ mặt kinh ngạc nhìn Miểu Hiên. Một chiêu kia rõ ràng còn chưa xuất ra toàn lực nhưng đã dễ dàng hóa giải nguy cơ, phản công kẻ địch, công lực của người này rốt cuộc đạt đến trình độ gì? Khi nào thì trong Tiên giới lại có một người đạt được tu vi như thế?
“Ngươi….Ngươi là ai?” Phi Diễm kinh ngạc nhìn Miểu Hiên vẻ mặt trong trẻo lạnh lùng phía trước. Nếu vừa rồi nàng không dùng Thiên Kiếm chắn lại, e là cũng sẽ bị kiếm khí kia làm bị thương: “Hãy xưng tên ra!”
Miểu Hiên cầm kiếm trong tay, nhìn thằng về phía đám yêu ma, trên mặt lạnh lẽo vô cùng, giọng nói như đóng băng, gằn từng chữ: “Thiên Tích, Lạc Miểu Hiên!”
“Lạc Miểu Hiên?” Trên mặt Phi Diễm hiện lên sự nghi ngờ, nhìn về phía Miểu Hiên, đột nhiên nhếch miệng cười, chậm rãi nói: “Đúng là trông không tệ, Tiên giới khó có được một người thuận mắt ta như thế!”
Miểu Hiển không nói, chỉ nhìn về phía Thiên Kiếm trong tay nàng, khẽ nhíu mày.
Phi Diễm càng nhìn hắn càng thấy vừa mắt “Tu vi không tồi, không ngờ trong Tiên giới còn có một người đạt được trình độ bực này. So với mấy lão Chưởng môn già cỗi tự cho mình siêu phàm, ngươi khá lắm!” Nàng vừa nói vừa đánh giá hắn, nụ cười trên mặt càng sâu, trong mắt như lóe ra ánh sáng, gật mạng đầu nói: “Tốt lắm, bản Hộ Pháp coi trọng ngươi! Từ đây về sau theo ta đi, ta nhất định đối xử tốt với ngươi!”
Nghe vậy, Lạc Song đang rất chăm chú nghe cuộc đối thoại trên lập tức bước hụt chân, suýt nữa ngã ầm xuống.
Này….Tuy bây giờ cũng không phải là mùa hôn phối nhưng xem ra hôm nay có người phạm phải đào hoa nha! Đào hoa đó! Hơn nữa còn là dạng nam nữ đều ăn sạch!






Thiên Trụ Sụp Đổ
“Hoang đường!” Miểu Hiên hừ lạnh, mày chau lại, trên mặt thoáng tức giận, ánh mắt nhìn về phía Phi Diễm càng lạnh lẽo.
“Tại sao?” Phi Diễm cong cong đôi môi đỏ tươi “Ngươi đi theo ta có gì không tốt? Ta là Ma giới Tứ Hộ Pháp, trông cũng không tệ, đến giờ còn chưa có cô nương nào có thể so sánh được với ta! Ngươi không hài lòng gì chứ?”
Lạc Song ngẩng đầu nhìn lại, trong lòng thầm thở dài, đúng vậy á! Là mỹ nhân đó! Ngoài Tôn chủ trước kia, nàng quả thật chưa từng thấy nữ tử nào đẹp như Phi Diễm.
Quả nhiên, mỹ nhân nên xứng mỹ nhân, nàng không nhịn được lấy tay sờ sờ mặt mình, aizzz! Miểu Hiên nên động lòng mới đúng. Ngửa đầu nhìn qua, nàng sao lại có cảm giác lực bất tòng tâm, lại còn mệt mỏi trong người nữa chứ!
Giơ tay vung một chưởng nhưng lại đánh hụt, bóng dáng trước mắt chợt lóe, Miểu Hiên đã đứng sau lưng nàng ta, huy kiếm vung thẳng về phía đầu nàng. Phi Diễm kinh hoảng, chiêu này nàng chắc chắn không tránh khỏi, nàng không chịu nổi năm chiêu của hắn.
Trơ mắt nhìn kiếm kia bổ về phía nàng, ở giây phút kiêm sắp lấy mạng nàng, đột nhiên một bóng dáng màu xám tro tham gia cuộc chiến, một tay đẩy Phi Diễm qua một bên, t