Tác giả: Nguyệt Lạc Tử San
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 134806
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/806 lượt.
g bên dưới, hai mắt bốc lửa, nổi giận đùng đùng nói: “Ngươi đã coi trọng nữ tử này như thế, một ngày nào đó ta chắn chắn sẽ đích thân giết nàng ta!”
Nghe vậy, Miểu Hiên đột nhiên quay đầu lại, ánh mắt lập tức lạnh lẽo như băng, Phi Diễm trong lòng chấn động, không tự chủ được lui về sau một bước.
“Là do ngươi tự chuốc lấy!” Miểu Hiên khẽ híp mắt, ánh mắt lạnh lẽo đến thấu xương. Vung tay lên, từ trong cổ tay áo lập tức bắn ra thứ gì, tấn công về phía trước.
Nàng ta còn chưa kịp nhìn rõ là thứ gì, trước ngực lập tức cảm thấy đau đớn, cơn đau như xé toạt cả phổi, lan khắp tứ chi, lập tức phun ra một ngụm máu tươi. Nàng ta mờ mịt nhìn bốn phía, đến cùng cũng không biết là vật gì đã làm mình bị thương.
Kinh hãi nhìn về phía Miểu Hiên chưa từng rời khỏi mặt đất, trong tay hắn lại càng không có bất cứ thứ gì.
Miểu Hiên lại giơ tay lên.
“Đừng….” Lạc Song vội lên tiếng, chậm rãi lắc đầu với hắn, Miểu Hiên do dự một chút, lúc này mới thả tay xuống.
Chỉ có Thính Phong đứng bên cạnh khẽ híp hai mắt, trong mắt hiện lên sự nghi ngờ, nhìn về phía cổ tay hắn. Vừa rồi y rõ ràng nhìn thấy một dây xích màu đỏ bay ra.
“Phi Diễm!” Mặt U Minh biến sắc, đang định chạy đến giúp.
Đột nhiên trời đất như rung chuyển. Lần sau càng mãnh liệt hơn lần trước.
Chỉ thấy Thiên Trụ vốn dang nghiêng hơn phân nửa đột nhiên nứt vỡ, từng mảnh như sắp rơi ra, bên trong trụ như tản ra một luồng ánh sáng.
“Không tốt! Thiên Trụ sắp sụp!” Có người la to.
Thiên Trụ càng lay dữ dội hơn, sắc mặt Mộ Tử Hân trầm xuống nói: “Mọi người mau chóng rời khỏi đây!”
Mọi người lúc này mới bửng tỉnh, rối rít cưỡi kiếm đi, chưa đến nửa khắc, Thiên Trụ liền sụp đổ, phát ra âm thanh khổng lồ vang tận mây xanh, Thiên Trụ nát vỡ tỏa ra ánh sáng chói mắt, chiếu sáng cả bầu trời.
“Trên trời có chữ viết!” Không biết có ai hô một tiếng, mọi người rối rít quay đầu lại. Chữ chỉ hiện lên một loáng rồi nhanh chóng biến mất, không ai thấy rõ chữ kia viết gì.
Chỉ có Lạc Song nhìn thấy, nàng vốn không muốn nhìn nhưng nàng lại đúng lúc đối diện với nó, chỉ nhìn một lần nhưng cũng đủ khiến sắc mặt nàng trắng bệch
Tia sáng dần biến mất, bầu trời dần mờ mờ trở lại, nước Thiên Hà lại không hề đổ xuống, mọi người kinh ngạc đồng thời vẫn chưa nghĩ ra cách đối phó nào.
Dưới đáy Thiên Trụ lại đột nhiên lao ra một luồng sát khí màu đen. Nó lao ra như một mãnh thú, truyền đến mấy tiếng kêu thảm thiết thê lương, như có hàng trăm con quỷ không ngừng gào thét, tiếng động kinh khủng kia vọng khắp Lục giới, mãi cũng không ngừng.
“Nhiệm vụ hoàn thành, rút lui!” U Minh kéo Phi Diễm sắc mặt tức giận lại, vung tay lên, không để ý Phi Diễm phản đối, phi thân biến mất ở cuối chân trời, cả đám yêu ma cũng rút lui.
Luồng khí đen tàn sát càng bừa bãi, bầu trời lập tức chuyển đen, ngay cả nước Thiên Hà vốn phải đổ xuống, cũng bị luồng khí đen này xâm nhập, nước lập tức khô cạn.
“Đây…đây là….” Mọi người hai mặt nhìn nhau, không biết làm sao.
Khí đen dưới Thiên Trụ không ngừng trào ra, âm thanh kia lại càng thê lương, những âm thanh như tập trung mọi sự khổ đau trên đời này, không ngừng kêu la, như là giọng của ngàn vạn người, lại chỉ như của một người.
Tình cảnh kinh khủng như thế không ai có thể ngờ tới, càng không ai biết rõ, khí đen kia rốt cuộc là gì.
Hiện Tượng Kì Quái
Nàng đột nhiên cảm thấy một cơn đau nhói, rất đột nhiên, như xuất phát từ sâu trong cơ thể, truyền đến tứ chi. Toàn thân nàng như bị ngàn vạn lưỡi dao sắc bén cắt vào.
“Lạc Nhi!” Cảm giác được đau đớn của nàng, Miểu Hiên kinh hãi. Hắn nắm tay nàng xem mạch, sắc mặt lập tức trắng bệch.
“Đau….đau quá….” Nàng cố nặn ra âm thanh, đau quá, thật đau quá, từ trăm năm nay, nàng cũng chưa từng đau đến thế. Trái tim nàng như bị thứ gì đó quất vào, từng chút xé rách.
“Lạc Nhi!” Giọng nói Miểu Hiên trở nên nặng nề, trong giọng nói còn chứa sự bối rối, cố gắng giúp nàng truyền chân khí, lại không hề hiệu quả.
Đau quá! Thật đau quá, so với lúc như bị vạn kiếm xuyên tim kia, chỉ có hơn chứ không kém. Một một nơi trên thân thể đều như có thứ gì muốn trồi ra ngoài, rồi lại bị một cỗ sức mạnh khác áp trở về. Càng lúc cỗ sức mạnh ngăn cảng kia càng yếu, chỉ có thể ngăn cản một nửa, một nửa còn lại liền quay sang hành hạ thân thể nàng.
“Đau quá! Đau quá! Ca….ca….” Nàng mê mang, cái gì cũng không thấy rõ, cố sức muốn nắm lấy thứ gì đó, nhưng không nắm được gì, chỉ cảm thấy ngực thật đau, còn có cảm giác hoa mắt chóng mặt muốn ngất đi. Rõ ràng đau đến như bị dao cắt, nàng lại càng muốn ngủ.
“Lạc Nhi….” trên tay chợt truyền đến nhiệt độ ấm áp, có người ôm nàng vào lòng, đưa tay vuốt ve tóc nàng: “Ngoan…không đau! Một lả nữa sẽ không đau! Đừng sợ, đừng sợ!”
Nàng mở mắt, nhìn sang bên cạnh, chỉ thấy cái bóng mơ hồ, không thấy rõ. Nàng lại có cảm giác hắn đang nhíu mày, mi tâm của hắn chắc chắn đang nhíu chặt đến mức có thể kẹp được một nhánh cây mất rồi.
Tình cảnh như thế thật quen thuộc, hệt n