Tác giả: Hàm Hàm
Ngày cập nhật: 03:21 22/12/2015
Lượt xem: 1342033
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2033 lượt.
ơ tay vẫy cô. Cô đi tới, "Sư huynh, anh lại bàn chuyện quay phim à?"
"Quay xong rồi, còn chút việc cần giải quyết nốt thôi". Phùng Phất Niên đứng dậy, "Em bận lắm à? Đi làm về muộn thế, ăn cơm chưa?"
Âu Dương Ngâm lắc đầu, "Em không thoải mái lắm, không muốn ăn cơm".
Phùng Phất Niên nhìn cô, hôm nay cô không vui vẻ như mọi ngày, vẻ mặt tỏ ra buồn bã, "Em ốm rồi à? Hay là có chuyện phiền phức gì?"
Trình Mộc Dương bật đèn nhìn kỹ gương mặt cô, "Sao thế, khóc à?" Anh ta bắt đầu hối hận, có phải mình đã ép cô ấy quá đáng không? "Ngâm Ngâm, bị người khác theo đuổi thì có gì phải khóc, có phải bị người ta bỏ rơi đâu, phải đắc ý mới đúng chứ?"
"Còn phải xem là ai theo đuổi nữa, không phải Lưu Tường, cũng không phải Chu Kiệt Luân". Âu Dương Ngâm quyết định phải đánh thẳng vào sự kiêu căng của anh ta. (Lưu Tường: Huy chương vàng Olympic 2004. Chu Kiệt Luân: Sao ca nhạc Đài Loan, còn gọi là Jay Chou)
"Lưu Tường có gì tốt, bị trẹo chân chưa chạy bước nào đã bỏ cuộc, phụ kỳ vọng của nhân dân cả nước. Chu Kiệt Luân xấu òm, hai mắt cứ như hai sợi chỉ". Là thủ phạm nên bây giờ anh ta phải tìm cách làm cho cô vui vẻ trở lại.
"Lưu Tường đẹp trai thôi rồi, không thi đấu được là vì bị thương, trách thế nào được anh ấy? Em thích xem Chu Kiệt Luân, người ta hát hay, anh nghe mấy bài như đài hoa cúc, gốm thanh hoa, ngoài ngàn dặm rồi chứ?"
"Nghe rồi nghe rồi!" Trình Mộc Dương khẽ cười nói, đúng là trẻ con, làm mình không biết nói gì khác nữa. Anh ta lấy một chiếc đĩa DVD của Chu Kiệt Luân ra, một lát sau bài hát "Ngoài ngàn dặm" nhẹ nhàng vang lên trong xe.
"Mái hiên là vách núi, chuông gió là biển xanh, anh đợi em về đây
Thời gian đã an bài, cuộc đời lắm bất trắc, em lặng rời xa anh
Chuyện xảy ra ngoài thành, sương mù giăng giăng bay, nhìn em mà không rõ
Em không nghe thấy anh, tiếng gió không tồn tại, là anh đang cảm khái
Khi cơn mơ tỉnh lại, kết cục được mở ra, ai ở ngoài cửa sổ
Tương lai như pha lê, đừng để ai đánh vỡ
Anh đưa em đi xa ngàn dặm, em vẫn yên lặng không nói gì
Mọi âm thanh tĩnh lặng, có lẽ ta không nên, yêu nhau xa như thế
Anh đưa em đi đến chân trời, có phải giờ này em vẫn ở đó
Tiếng đàn từ đâu tới, sống chết ai đoán được, cả đời vẫn đợi em…"
Đột nhiên nhớ tới chàng trai ông chủ Điền nói với mình, Trình Mộc Dương cảm thấy bất an, lập tức đưa tay tắt nhạc. "Em ăn cơm chưa?" Anh ta dịu dàng hỏi. Thấy Âu Dương Ngâm vẫn xị mặt không lên tiếng, anh ta lại hỏi tiếp, "Anh mua hamburger cho em rồi, mua cả canh nữa, em ăn không?"
"Không cần", Âu Dương Ngâm quả quyết, "Tổng giám đốc Trình còn có chuyện gì không? Không có chuyện gì thì em đi đây". Cô định xuống xe.
"Ngâm Ngâm, anh xin lỗi em!" Trình Mộc Dương vội nói, "Vừa rồi là anh không đúng, anh không nên nói em lập lờ". Anh ta chuyển chủ đề câu chuyện.
Âu Dương Ngâm nghĩ bụng, cái đó không phải lập lờ, đó là lăng ba vi bộ, tư thế uyển chuyển, tuyệt chiêu chạy trốn, đó mới là tuyệt học võ công phù hợp với phụ nữ. "Tổng giám đốc Trình, em rất tôn trọng anh, sau này đừng nói những lời làm người khác bất an nữa, anh đi xem mặt người ta đi". Âu Dương Ngâm chỉ hận không thể nói "Chúc anh sớm lấy kiều thê, sớm sinh quý tử, từ đây chúng ta nước giếng không phạm nước sông".
Trình Mộc Dương gật đầu trêu chọc, "Chúng ta đều phải đi xem mặt đàng hoàng, anh sớm lấy kiều thê, em cũng tìm được đức lang quân như ý, thế được chưa?" Thấy sắc mặt Âu Dương Ngâm tươi tỉnh hơn, anh ta lại cười tít mắt nói, "Bây giờ ăn hamburger được rồi chứ?"
Nghe anh ta nói rất thú vị, sự giận dỗi trong lòng Âu Dương Ngâm đã vơi đi một nửa, cô nghĩ, chẳng lẽ người ta thích mình nên mình phải không đội trời chung với anh ta, hai bên trở thành kẻ thù một mất một còn à? Sau này rồi sẽ còn gặp nhau, thời đại này sao có thể làm mọi việc quá căng thẳng được. Cô gật đầu, có những lúc chỉ có thể làm như không thấy, coi như ném đá ao bèo.
Trình Mộc Dương lấy hai chiếc hamburger ra nói: "Ngồi trong xe dù sao cũng không thoải mái, Ngâm Ngâm, em mang về nhà ăn đi, anh ăn xong cũng đi luôn đây".
Nghe vậy Âu Dương Ngâm lại xấu hổ không thể nói để mình mang lên nhà ăn nữa, "Anh đã mua mang tới đây rồi thì em ngồi đây ăn luôn cùng anh vậy, để anh khỏi phải nói em khó tính".
Trình Mộc Dương vốn rất biết cách lấy lùi làm tiến.
"Thực ra hamburger ăn cũng ngon lắm!" Trình Mộc Dương nói, thấy vẻ mặt Âu Dương Ngâm tỏ ra không tín nhiệm, anh ta lại nói tiếp, "Thật đấy, Ngâm Ngâm, anh phát hiện mặc dù em thích ăn thực phẩm rác nhưng đều chọn được những loại có mùi vị không tồi, lát nữa chúng ta cùng đi siêu thị mua chút đồ ăn vặt nhé, mua cho cô cô".
Âu Dương Ngâm cảnh giác nhìn anh ta: "Cô cô anh thích ăn gì thì anh phải rõ ràng hơn em chứ? Cần em đi cùng làm gì? Bây giờ hầu như em không ăn vặt nữa, giảm béo!" Nói rồi cô dọn dẹp hộp giấy và bát đựng vào túi nhựa xách xuống xe thả vào thùng rác ven đường.
"Ngâm Ngâm!" Trình Mộc Dương thò đầu ra gọi cô.
Cô đành phải quay lại: "Lại còn chuyện gì nữa?"
"Em có nghĩ là thực ra em cũng hơ