Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lung Linh Như Nước

Lung Linh Như Nước

Tác giả: Hàm Hàm

Ngày cập nhật: 03:21 22/12/2015

Lượt xem: 1342031

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2031 lượt.

i thích anh không?" Trình Mộc Dương nhìn Âu Dương Ngâm chằm chằm, "Cô bé ngốc nghếch, đừng tức giận, về suy nghĩ một chút xem thế nào".
Âu Dương Ngâm trố mắt đứng nhìn, Trình Mộc Dương cười cười vẫy tay với cô rồi lái xe đi.



Người đi câu và con cá


"Ngâm Ngâm, đã quyết định là đến làng nghỉ mát Hương Lâm rồi, thứ sáu đám cậu Trần làm xong sẽ đi tiền trạm trước, sáng sớm hôm sau chúng ta và bà chủ Trình mới đi, buổi chiều về luôn. Bà chủ Trình nói bà ấy không quen ở bên ngoài. Cháu đừng lái xe, sáng thứ bảy chú đến đón cháu rồi tụ tập đi cùng mọi người luôn". A Văn gọi điện thoại cho cô.
"Hay là cháu đi đón cô cô rồi tới tập hợp với mọi người?" Âu Dương Ngâm muốn biết có phải Trình Anh Chi đi một mình hay không.
"Không cần, tổng giám đốc Trình sẽ đón bà ấy, chú đã hẹn với anh ta gặp nhau ở trạm thu phí Nghĩa Kiều rồi".
Âu Dương Ngâm nhíu mày, "Chú Văn, có khi cháu không đi được đâu, cháu vừa nhớ ra thứ bảy còn phải đi dự đám cưới".
"Đám cưới tổ chức vào buổi tối, vẫn về kịp mà. Ngâm Ngâm, cháu nhất định phải khắc phục, bà chủ Trình là người tài trợ của cháu, cháu không đi thì lúc đó chỉ có toàn người lạ, bà ấy sẽ mất tự nhiên. Chú còn đang hi vọng sẽ tiếp tục được tài trợ trong các chuyên mục tiếp theo đấy".
"Anh, anh làm ăn càng ngày càng lớn, tán gái lại càng ngày càng kém đấy. 33 rồi, tìm một cô nàng lớn tuổi một chút, tầm gái già như em đây này, tâm tính sắp sửa không bình thường rồi. Nếu tìm loại nhỏ tuổi ham chơi thì anh lấy đâu ra thời gian và công sức mà dỗ dành bọn nó chứ. Mà bọn nó không thích con trai cùng tuổi mà lại thích anh, có khi là vì thích tiền của anh thôi, thế thì anh lại không cam lòng. Anh xúc tiến luôn đi, tuy nói đàn ông càng già càng có giá nhưng qua 35 thì cũng thành biến thái hết".
Trình Mộc Dương ngẩng đầu nhìn cô ta, Âu Dương Ngâm ngại mình già sao? Chắc không phải, chênh nhau có 7 tuổi, tuy cô ấy trẻ hơn tuổi nhưng mình cũng không già trước tuổi mà. "Tiểu Vũ, em cũng không còn trẻ nữa, anh lại cảm thấy em nên tìm người yêu đi. A Trạch đã đi hai năm rồi, buông ra đi thôi, dù sao cũng phải bắt đầu cuộc sống mới, đường đời còn dài lắm".
"Em luôn cảm thấy là em đã hại anh ấy, một người tài hoa như anh ấy mà lại bị em hại chết, hôm đó nếu không phải em kích động cãi nhau với anh ấy thì anh ấy đã không bị tai nạn, anh ấy cũng sẽ không chết. Em không thể tha thứ cho mình được. Anh, em nghĩ đời này em cũng chỉ có thể như cô cô thôi".
"Anh không biết đến cùng là vì chuyện gì mà bọn em cãi nhau như vậy, nhưng chuyện đã thế rồi, không cần tự trách thêm nữa. A Trạch là người độ lượng, nó cũng sẽ hi vọng em được hạnh phúc".
"Em cứ thế thôi, anh à, hi vọng được bế cháu của bố mẹ chỉ có thể trông chờ vào anh thôi, anh mau tìm chị dâu về đi, nếu anh vẫn cứ như bây giờ thì em sẽ tiếp tục tìm mối cho anh đấy".
Trình Mộc Dương nhìn bóng lưng em gái, vừa cô đơn vừa đau thương, anh ta khó chịu thở dài.
*** *** ***
Âu Dương Ngâm nhìn Trình Mộc Dương, quần jean, sơ mi xám, trang phục rất thoải mái. Cô phải thừa nhận anh ta rất có sức sống, rất đẹp trai, hôm nay nhìn anh ta rõ ràng trẻ hơn khi mặc âu phục như mọi ngày. Trình Mộc Dương cũng đang nhìn cô, quần jean, sơ mi trắng, khoác áo choàng, mái tóc dài, đây là kiểu trang phục phụ nữ anh ta thích nhất, vừa trẻ trung vừa dễ thương. Ánh mắt hai người gặp nhau, Âu Dương Ngâm né tránh, mặc dù buổi tối hôm đó cô đã nói rõ nhưng bây giờ gặp nhau giữa ban ngày ban mặt cô vẫn tỏ ra mất tự nhiên khi nhớ tới những gì anh ta đã nói. Trình Mộc Dương quan sát kĩ vẻ mặt cô, trong lòng thầm vui vẻ, nếu vẻ mặt cô thờ ơ như không thì anh ta mới đúng là thất bại, giờ cô tỏ ra căng thẳng cũng có nghĩa là cô vẫn để ý, vẫn nhớ rõ. "Ngâm Ngâm", anh ta đi tới, nhỏ giọng nói, "Hôm nay em thật đẹp".
Âu Dương Ngâm thoáng lườm anh ta rồi nói với Trình Anh Chi phía sau anh ta, "Cô cô khỏe hẳn rồi chứ? Trông cô phấn chấn lắm!"
Trình Anh Chi cũng mặc đồ đi chơi, cô tươi cười đi tới, "Trẻ tuổi thật tốt, nhìn Ngâm Ngâm của chúng ta này, mặc áo sơ mi trắng mà cũng đẹp như vậy. Nhưng sao cô cô cứ thấy cháu có vẻ gầy hơn nhỉ? Không phải là bận đến mức ngày nào cũng ăn mì ăn liền đấy chứ?"
Âu Dương Ngâm tinh nghịch nói, "Cũng gần như thế, chú Văn ăn bớt tiền lương của cháu, cháu sắp chết đói rồi đây".
"Ngâm Ngâm, sao cháu lại nói xấu chú trước mặt bà chủ Trình thế, có bóc lột ai chú cũng không dám bóc lột cháu, cháu có chỗ dựa vững như thế cơ mà!" A Văn khẽ cốc đầu Âu Dương Ngâm rồi nói với Trình Anh Chi, "Tỉ lệ xem rất khá, bên quảng cáo hài lòng lắm, tôi đã phát không ít tiền thưởng cho Ngâm Ngâm của chúng ta đấy. Bà chủ Trình có hài lòng không?"
Trình Anh Chi gật đầu, "Kỳ nào tôi cũng xem hết, được biết thêm rất nhiều kiến thức. Sau này trang phục của Ngâm Ngâm sẽ còn đẹp hơn, mùa hè có thể thay đổi nhiều trang phục mà".
"Bà chủ Trình cho cô ấy mặc đẹp quá cũng không được, nghe nói có rất nhiều chàng trai tới bệnh viện theo đuổi cô ấy, vốn tôi xác định người xem chính