Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lung Linh Như Nước

Lung Linh Như Nước

Tác giả: Hàm Hàm

Ngày cập nhật: 03:21 22/12/2015

Lượt xem: 1342043

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2043 lượt.

rợ trang phục cho em nhưng em ra sức khước từ, anh biết em không muốn có dây dưa gì với anh, anh khổ sở trong lòng nhưng không dám biểu lộ ra mặt, còn xin cô cô dùng mọi cách để em phải nhận. Lúc cô cô nằm viện, chỉ cần nghĩ đến việc buổi tối có thể nhìn thấy em là anh đã vui vẻ cả ngày rồi, kể cả cấp dưới có mắc sai lầm anh cũng tìm lý do tha thứ cho họ. Nhưng em lại không chịu đến, anh ngồi trong phòng bệnh nhưng trong lòng chỉ thấy thất vọng. Em muốn giúp chàng trai đó, anh liền gác hết mọi việc trên tay xuống để đi tìm công việc cho cậu ta, người ta hỏi anh cậu ta là ai mà anh cũng không biết trả lời thế nào, chẳng lẽ nói là anh thích một cô gái, cô ấy không thích anh nhưng cô ấy thích tìm niềm vui bằng cách giúp đỡ người khác, cho nên anh muốn hoàn thành tâm nguyện của cô ấy? Gia đình anh sắp xếp cho anh đi xem mặt, em nghe thấy cuộc điện thoại đó, cho dù em tỏ ra hơi tiếc nuối cũng tốt, nhưng em không làm vậy, em chỉ vẫy vẫy tay rời đi, khi đó anh thực sự lạnh lòng. Anh cũng không biết vì sao, em không chịu để ý đến anh, anh cũng muốn quên em đi, nhưng anh không làm được. Nhìn thấy em là anh lại quên hết mọi nguyên tắc của mình". Hai tay đút trong túi quần, anh ta chậm rãi đi về phía trước, từ đầu đến cuối không dám nhìn cô lấy một lần, giọng nói cực kì bình tĩnh. Có điều cho dù có muốn phủ nhận đến mấy thì Âu Dương Ngâm vẫn cảm nhận sự mãnh liệt ẩn sau vẻ bình tĩnh này.
Cô nhìn anh ta không nói nên lời, kỳ thực chỉ cần hơi suy nghĩ một chút là cô sẽ thấy rõ những việc anh ta làm, nhưng cô không muốn suy nghĩ, không dám suy nghĩ. Giống như đang đi thì gặp một sườn núi, lần nào cô cũng vòng qua mà không chịu đi lên nhìn một cái, có thể là phong cảnh rất đẹp, nhưng cô vẫn luôn không dám đi lên. Bởi vì cũng từng có một chàng trai tốt với cô như vậy, cô đã đi lên sườn núi đó nhưng rồi chỉ nhìn thấy một cánh đồng hoang không có một cánh hoa nào.
Hai người tiếp tục yên lặng đi về phía trước, trước mặt là một con sông, thì ra cái hồ câu đó nối đến con sông nhỏ này. Nhìn phải nhìn trái, không có cầu, Âu Dương Ngâm vô thức quay sang nhìn Trình Mộc Dương, Trình Mộc Dương cũng đang quay đầu sang nhìn cô, bốn mắt nhìn nhau. Âu Dương Ngâm do dự quay đi, ánh nắng chiếu xuống mặt nước lấp lánh, tươi tắn, lung linh. Hai cây đại thụ lẳng lặng đứng bên bờ sông, bóng cây in xuống nước như muốn khắc sâu sự dịu dàng của khung cảnh này.



A Văn cảm thấy hôm nay mình đã làm sai một việc. Đài truyền hình có một vài thanh niên được ông tán thưởng, trong đó A Trạch là một, tiếc là đã mất rồi, Phùng Phất Niên là một, tài hoa hơn người, làm việc nghiêm túc, cũng chưa từng có tai tiếng gì, luôn luôn giữ mình trong sạch. Hôm nay Phùng Phất Niên đã gọi điện thoại cho ông ba lần để bàn công việc, lần đầu tiên A Văn còn chưa hiểu ra, nhưng đến lần thứ hai thì ông đã rõ ràng, đến lần thứ ba thì ông thực sự muốn thề với Phùng Phất Niên rằng mình sẽ đưa Âu Dương Ngâm trở về nguyên vẹn. Ông nhận thấy sự quyết tâm của Trình Mộc Dương, sợ Phùng Phất Niên sẽ đánh mất tiên cơ. Buổi chiều đi về, lấy cớ còn có việc ở đài truyền hình, A Văn kéo Âu Dương Ngâm lên xe mình gần như cướp đoạt, hoàn toàn xem nhẹ sự bất mãn của Trình Mộc Dương và thậm chí là của Trình Anh Chi, cũng làm như mắt điếc tai ngơ với sự oán trách của các đồng nghiệp khi bị bắt phải đến cơ quan sau một ngày nghỉ ngơi hiếm hoi. Về đến đài, A Văn mở một cuộc họp nhạt như nước ốc rồi tuyên bố tan họp. Đạo diễn Trần bất mãn nói: "Có mỗi mấy việc vặt này mà chú còn bắt bọn cháu về tận đây, vừa rồi ở Hương Lâm không nói được à? Chú Văn, có phải chú bị cô cô làm mê muội rồi không?" Sau một ngày, tất cả đám thanh niên đều suốt ngày cô cô, chỉ có A Văn còn gọi bà chủ Trình. Ông ta khẽ cười, "Bà chủ Trình quả thật có khí chất của tiểu thư khuê các". Mọi người cười vang, Phùng Phất Niên đi vào phòng hội nghị, "Chủ nhật mọi người còn phải làm thêm à?" Nhìn thấy Âu Dương Ngâm yên lặng ngồi trong phòng, anh ta cảm thấy hơi yên tâm.
"Xong rồi xong rồi!" A Văn vội nói, "Mọi người cũng mệt rồi, về nhà thôi". Đợi mọi người ầm ĩ đi ra ngoài hết A Văn mới nói với Phùng Phất Niên: "Phó giám đốc Phùng, cậu cũng đừng làm thêm suốt ngày nữa, đưa Ngâm Ngâm về nhà giúp tôi được chứ? Tôi không thoải mái lắm".
Nghe vậy Âu Dương Ngâm vội hỏi, "Chú Văn sao thế, đi chơi mệt à?"
"Không sao, chỉ hơi mệt thôi mà, có thể là tăng huyết áp, chú Văn cháu cũng già rồi". A Văn chỉ có thể tiếp tục nói dối.
Âu Dương Ngâm nói: "Chú phải đo huyết áp luôn đi, nếu tăng huyết áp thật thì không phải chuyện đùa đâu. Có người huyết áp tăng tới 180 mà vẫn không có cảm giác gì. Chú Văn, chú có chóng mặt không? Hay là chú đi mua huyết áp kế cho chú, nhanh lắm, chú ngồi yên ở đây đừng động". Nói rồi cô chạy ra bên ngoài.
Âu Dương Ngâm ngồi vào xe, nói: "Sư huynh vất vả quá đấy, tiếc là em không biết nấu cơm nếu không em sẽ nấu mấy món thật ngon để mời anh ăn, đi đi lại lại nhiều cũng mệt".
Trên người cô có mùi thơm thoang thoảng sau khi tắm. Giọng nói dịu dàng ấ