XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lười Phải Yêu Anh

Lười Phải Yêu Anh

Tác giả: Mạc Hề Động Kinh

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341735

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1735 lượt.

lên người nhà họ Ninh, trực giác nói cho chị biết, mợ còn có thể bảo chồng bác cả không quan tâm đến chuyện của Ninh Xuyên nữa.”
Tô Thiên Thiên hoàn toàn mờ mịt, “Vậy em phải làm sao bây giờ?”
“Làm một người phụ nữ của thời đại mới chứ sao, lên được phòng khách, xuống được phòng bếp; viết được số hiệu, tra ra khác thường; giết được ngựa gỗ, lật được tường rào; lái được xe xịn, mua được nhà mới; đấu thắng tiểu tam, đánh được lưu manh!” Âu Dương nói xong còn bày ra một tư thế đánh lộn khá ngầu.
“Em còn phải phụ trách đấu với tiểu tam của ba mình?” Cặp mắt Tô Thiên Thiên đã đẫm lệ.
“Tiểu tam không phân biệt quốc gia, không phân biệt độ tuổi, không phân biệt giới tính và bối phận!” Âu Dương siết tay nói.
Tô Thiên Thiên giống như một quả bóng da bị rút hết không khí, không chỉ hết không khí, còn chẳng còn đàn hồi gì nữa, hoàn toàn mềm nhũn, ý chí chiến đấu dâng trào lúc trước trong nháy mắt bị nghiền thành tro bụi, “Vậy cũng được, em nên làm gì bây giờ?”
“Gần đây không phải tòa nhà mới ở thành phố N của cậu sắp bắt đầu khai trương sao, nhất định sẽ phải làm nghi thức khai trương, cậu giờ đã tuyên chiến với mợ, rất rõ ràng, nếu như mợ mà còn không nhường bước, cậu nhất định sẽ đưa người phụ nữ kia đến tham gia buổi lễ, khi đó, mới gọi là lớn chuyện, những cái khác không nói, chỉ riêng chuyện tin tức vừa lên mặt báo chí thôi, bát quái to đấy! Lấy tính tình của mợ thì lúc đó sẽ chẳng còn đường sống mà vãn hồi nữa.” Âu Dương nói, “Cho nên trước buổi lễ, em phải tìm được Ninh San và ba em, làm rõ tình hình, nói cho rành mạch, ngàn vạn lần đừng có làm chuyện ầm ĩ hơn.”
“Em nghĩ ra rồi.” Tô Thiên Thiên giật giật khóe miệng, “Ba mẹ em đều đang khiêu chiến giới hạn của đối phương, giống như kiểu nhảy Bungee ấy.”
“Chuẩn chuẩn chuẩn. . . .” Âu Dương gật đầu, “Chơi là chơi nhịp tim.”
“Cho nên hai người bọn họ thay phiên nhảy, mà em chính là cái sợi dây lúc thì bị rút lên trời lúc thì bị rơi xuống đất kia!” Tô Thiên Thiên phát hiện ra sự thật, một sự thật trần trụi.
. . .
Lần thứ năm Ninh Xuyên bước ra từ nhà của Lưu Minh, là vào một buổi tối, giờ đang là giữa hè, áo sơ mi của anh ướt đẫm, dính vào sau lưng, cảm giác ướt ướt dính dính.
Anh đứng trước cửa xe, không vội đi vào, muốn đón chút gió đêm mát mẻ.
Cố Âu đưa một bình nước cho anh qua cửa sổ xe, “Lên xe đi, bên ngoài đâu mát mẻ gì.”
Ninh Xuyên thở một hơi, nhận lấy nước, ngửa đầu uống một hớp lớn, “Hít thở một chút.”
“Vẫn chưa được?” Mấy lần này đều là Ninh Xuyên tới một mình, hy vọng có thể thông qua câu chuyện của cha mình, dùng thái độ thành khẩn để khiến Lưu Minh cảm động, lấy thân phận của Cố Âu mà đi cùng anh, lại có vẻ thái độ hơi cứng rắn. Hôm nay vừa đúng lúc ông cũng rảnh rỗi, liền lái xe đến trước nhà Lưu Minh đón Ninh Xuyên, thuận tiện hỏi thăm tình hình.
“Dạ.” Ninh Xuyên gật đầu một cái, cảm thấy nóng nực đến khó chịu, dốc nước đổ lên tay xoa lên mặt, gột bớt mồ hôi, sau đó lấy tay lau mặt, cặp mắt mệt mỏi dường như đã khôi phục lại tinh thần, “Hôm khác quay lại!”
“Trước kia cháu cũng cố gắng như vậy nến mới có được địa vị như bây giờ?” Cố Âu nói, mang theo sự tán thưởng, đúng là một chàng trai tốt.
“Nhưng cháu vẫn chưa làm đủ.” Ninh Xuyên cười nhẹ một cái, “Cho nên bây giờ còn phải cố gắng tiếp.”
Anh nói xong, bước lên trước mấy bước, định vứt chai nước vào trong thùng rác ven đường, ánh mắt chợt lóe, thấy chiếc rèm cửa đậm màu ở ban công lầu một đã được kéo ra, lộ ra gương mặt hơi tái nhợt của một thiếu niên, trong một khắc tầm mắt chạm vào nhau, rèm cửa lập tức bị hạ xuống, hơi rung động.
“Sao vậy?” Cố Âu thấy anh thất thần nhìn về phía ban công nhà Lưu Minh, gọi anh một tiếng.
Ninh Xuyên hồi hồn đáp lại, vẫn không kìm được nhìn về phía ban công một chút, rèm cửa đã khôi phục lại vẻ tĩnh lặng. Anh lên xe, xe chạy ra đường cái, anh cau mày, “Chú Cố, cháu đến nhà Lưu Minh rất nhiều lần, lần nào vợ của ông ta ra khỏi phòng cũng đóng cửa, cháu cho là đó là phòng ngủ nhà họ, không tiện để khách nhìn thấy, nhưng vừa rồi cháu mới để ý, gian phòng kia ban công đối diện với đầu đường, rèm cửa lúc nào cũng khép, không đến nỗi phòng ngủ ngay cả rèm cửa cũng không thể kéo ra chứ.”
“Trước kia cũng vậy sao?” Cố Âu vừa lái xe vừa hỏi.
“Trước kia cháu không lưu ý, hôm nay nghĩ mới thấy, trước kia cũng thế này, cho dù là ban ngày hay buổi tối, trời nắng hay mưa dầm, hình như ngay cả cửa sổ cũng không mở ra.” Ninh Xuyên nghiêm túc suy nghĩ một chút, “Hơn nữa. . . Vừa nãy chỉ chớp mắt thôi, hình như cháu nhìn thấy một cậu thiếu niên chừng mười tám mười chín tuổi, rất giống vợ ông ta, dáng vẻ có chút đau thương.”
“Lưu Minh có đứa con lớn như vậy cũng không kỳ quái.” Cố Âu nói, “Có điều cháu đã tới đó nhiều lần như vậy, không có lần nào gặp sao?”
“Kỳ quái chính là ở chỗ này.” Ninh Xuyên nói, “Vừa rồi cháu mới chú ý, cậu con trai lớn như vậy, chẳng lẽ cả ngày cứ nhốt trong cái phòng đó không mở cửa sổ không mở cửa phòng?”
“Ngược đãi trẻ em?” Cố Âu nghi ngờ.
. . .
“Tin tức lớn đây!” Khi Cố Âu