Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lười Phải Yêu Anh

Lười Phải Yêu Anh

Tác giả: Mạc Hề Động Kinh

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341755

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1755 lượt.

nh Xuyên trở nên rạng rỡ, bà Tô lúc nào cũng rạng rỡ đột nhiên lại trở nên u buồn.
Chuyện là vào một hôm hết giờ làm, Tô Thiên Thiên và Âu Dương đến nhà trẻ đón Bối Bối, có lẽ Ninh Xuyên nói không sai, Bối Bối mặc dù hiểu chuyện, những không phải ai cũng thân thiết được, ví dụ thằng nhóc hình như có vẻ bài xích với Âu Dương – người có hương vị của phụ nữ gần như là số không, cứ ôm chặt lấy Tô Thiên Thiên, dùng trạng thái khẩn trương cao độ nhìn Âu Dương.
“Ô cái thằng nhóc này, hôm đó dì đây còn mất công giúp cậu nhóc trông nhóc! Bây giờ nhóc vẫn còn ở nhà dì đây đấy!” Âu Dương vươn tay lên nhéo mặt cậu bé.
“Tại chị cứ véo nó mãi nên nó mới không thích chị.” Tô Thiên Thiên cười nói.
“Có điều chuyện nhà Ninh Xuyên đúng là vừa máu chó mà vừa thực tế.” Âu Dương không nhịn được thở dài nói, “Có lúc cảm thấy xã hội này thật sự đen tối, không ủng hộ chính nghĩa, cũng không có hy vọng sống.”
Đối với chuyện nhà Ninh Xuyên, Tô Thiên Thiên ngoài miệng tuy không nói, trong lòng cũng cảm thấy có chút bận lòng, không biết kết quả sẽ ra sao, nếu quả thực có thể vạch rõ chân tướng, có lẽ Ninh San cũng sẽ không vặn vẹo như vậy.
Vừa nghĩ đến những chuyện này, di động của Tô Thiên Thiên đột nhiên reo vang, số hiển thị là điện thoại nhà chị họ cả, cô nhét Bối Bối vào trong lòng Âu Dương, tiếp điện thoại, còn chưa kip mở miệng, đầu kia đã truyền đến tiếng kêu tê gan xé phổi của bà Tô, giọng nói trực tiếp xuyên vào lỗ tai của Tô Thiên Thiên, đầu óc cũng ong ong kêu vang.
“Thiên Thiền ! ! ! Ba con vậy mà lại dám đi tìm tình nhân! ! ! ! ! !”
Nếu như đặt ông Tô dưới ánh đèn pha, để cho ánh sáng điện quang chiếu rọi sự trần trụi của ông ta, sau đó cho tất cả mọi người biết ông ta, hoặc là quen ông ta, thậm chí chỉ nhìn ông ta một cái để đánh giá ưu khuyết điểm.
Vậy thì đống khuyết điểm đó có thể bao gồm vô số thứ: keo kiệt, trọng nam khinh nữ, ngược đãi công nhân viên, thường xuyên tăng ca, tăng giá nhà một cách vô lương, nhà tư bản đại gian đại ác, thậm chí còn có thể nói, nếp nhăn trên mặt ông ta quá nhiều, hoặc là chỉ ăn bánh bao mà không ăn bánh mì, thiếu phẩm vị. Nhìn qua đủ loại, lướt gió tung mây.






Song nói đến ưu điểm, dường như tất cả mọi người đều sẽ nhắc tới một thứ —– chung tình.
Đối với một người vợ đã ở bên mình từ khi không tên không tuổi, cho dù giờ đây tài sản bạc triệu, cũng chưa từng có dính dáng gì đến bất cứ người phụ nữ nào khác, lúc làm việc thì vùi đầu dốc sức, nghỉ ngơi liền lập tức về nhà ở bên vợ con, cho dù không được hài lòng với cô con gái như Tô Thiên Thiên, nhưng cũng không có bất cứ câu oán trách nào với vợ mình, mặc dù keo kiệt, nhưng vẫn đem tất cả tiền bạc đều đặt dưới tên vợ.
Cho dù nhìn từ góc độ nào, ông Tô đối xử với bà Tô cũng thực sự chung tình.
Cho nên sau khi nghe tiếng gầm thét đó xong, phản ứng đầu tiên của Tô Thiên Thiên là, chắc là lỗ tai của cô có vẫn đề, lại còn nghe nhầm, “Mẹ nói gì?” Cô đổi di động sang tai bên kia.
“Mẹ bảo ba con, cái lão chết tiệt không biết xấu hổ ấy lại dám đi tìm tình nhân! ! ! !”
“Mẹ cũng cho là thế!” Bà Tô nói, “Kết quả bà ta còn lôi cả ảnh chụp trên điện thoại di động ra cho mẹ nhìn, còn cười nói Lý tổng cũng nói ba con cuối cùng cũng hiểu ra sống phải biết tìm vui thì mới sung sướng cuộc đời nữa chứ!”
“. . . Không phải chứ? !” Tô Thiên Thiên cảm thấy sự thật tới quá đường đột, có chút không kịp chống đỡ, “Cô đó là ai chứ? Thư ký trong công ty? Hay là ngôi sao nữ đóng quảng cáo cho tòa nhà mới?”
“Đều không phải.” Bà Tô siết tay, “Cái này mới khiến người ta tức điên, một người không biết từ đâu nhô ra, cho thấy bọn họ đã thông đồng với nhau từ lâu rồi, thừa dịp chúng ta không có ở đây, ông ta mới bộc lộ rõ bộ mặt thật bỉ ổi mà ông ta đã che giấu hai mươi mấy năm qua, quả nhiên, đàn ông chẳng có ai đáng tin cậy hết!”
“Không phải không phải. .” Tô Thiên Thiên lấy làm lạ nói, “Chuyện này quá, quá đường đột, con thấy chắc phải có nguyên do gì chứ?”
“Nguyên do. . .” Bà Tô nghiêng đầu, “Hôm trước ba con có gọi cho mẹ, bảo mẹ mau quay trở về đi, còn nói nếu tiền trong tài khoản tiếp tục vơi đi nữa, ông ấy sẽ làm cho chúng ta có hối cũng không kịp.” Bà nói xong, dừng một chút, “Chị họ cả con không phải đã nói, chỉ có kích thích đến giới hạn cuối cùng, sự thay đổi về lượng mới có thế thăng cấp thành sự thay đổi về chất, cho nên, nhất thời vọng động, mẹ liền mua cho đứa cháu ngoại sắp đầy tháng một cái nhẫn kim cương 3 ca ra làm quà tặng. . .”
Tô Thiên Thiên nghĩ, ba mình keo kiệt hai mươi mấy năm, lúc này đụng phải bà mẹ đã uất ức hai mươi mấy năm mà dẫn đến điên cuồng của mình, cùng với cô con gái im lặng hai mươi mấy năm dẫn đến bùng nỗ, ông có làm ra chuyện quá khích như vậy, hình như có thay đổi thì cũng dễ hiểu. . .
Cả nhà điên hết cả rồi, cô chỉ có thể tổng kết như vậy.
“Nhưng mà dù thế nào đi chăng nữa cũng không thể đi tìm người đàn bà khác như thế được! Gì chứ, chê mẹ tiêu tiền hoang phí, lại muốn đem tiền cho người đàn bà khác