Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lười Thê Của Tổng Tài

Lười Thê Của Tổng Tài

Tác giả: Lạc Thanh

Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015

Lượt xem: 134406

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/406 lượt.

sô pha im lặng uống rượu.
Trương Giai thành nhìn Dịch Thiếu Ương không chút để ý uống rượu, ánh mắt mê ly, trong lòng đột nhiên vọt lên một phen lửa giận, đem chén rượu cầm trong tay hung hăng ném trên mặt đất, chỉ vào Dịch Thiếu Ương mắng: ” Dịch Thiếu Ương! Cậu là tên người con trai mà mình thấy không thể tha thứ được! Bạn gái của mình mang thai rồi sảy thai, cậu còn ở lại chỗ này náo loạn chia tay!”
“Mình không thể tha thứ? !” Dịch Thiếu Ương cười lạnh, giơ lên cái tự giễu kiểu tươi cười: “Vậy xin cậu nói cho mình biết cái gì gọi là có tha thứ?! Chẳng lẽ muốn mình bị đeo nón xanh còn phải nuôi đứa con không biết là của ai kia, mới kêu là có tha thứ? !”
Trương Giai thành nhìn nụ cười lạnh lùng kia, trong lòng ngẩn ra, ngơ ngác nói: “Cậulà nói nghi ngờ đứa nhỏ trong bụng tẩu tử không phải của mình? !”
“Mình đã một năm không có chạm qua cô ấy!” Dịch Thiếu Ương thản nhiên nói một câu, mặc dù không có trực tiếp trả lời, nhưng là khẳng định câu nói của Trương Giai Thành: “Trong hai năm qua, chúng ta mỗi ngày cãi nhau, hai bên vấn đề nhiều lắm. Hơn nữa, nửa năm trước, ta không ở nhà chơi không.”
Trương Giai thành một trận trầm mặc, sau một lúc lâu, mới nặng nề hỏi: “Vậy cậu, bây giờ còn yêu Phương Nhứ sao?”
Yêu? Không yêu? Dịch Thiếu Ương mạnh mẽ đem rượu trong chén uống cạn, nhìn về phía ngọn đèn mờ nhạt kia, trầm mặc.






Lúc Bùi Nhĩ Phàm đem xe đi vào chỗ ở của Phương Nhứ thì Y Thượng Tĩnh sớm ngủ đến không biết trời đất, không biết chuyện gì! “A! Thật đúng là có thể ngủ!” Bùi Nhĩ Phàm cười cười, sau đó đem chỗ ngồi phía sau cửa xe mở ra thì đã thấy Phương Nhứ mở to mắt to, nhìn Bùi Nhĩ Phàm
“Cô đã tỉnh? !” Bùi Nhĩ Phàm cũng chỉ là nhàn nhạt mà nói: “Đã đến nhà của cô.”
“Cám ơn anh!” Phương Nhứ bị gió thổi, cũng tỉnh rượu bảy tám phần rồi, trong đầu càng không ngừng vang lên những lời Y Thượng Tính đã nói, lòng rất đau, năm đó nhỏ tuổi không hiểu chuyện, làm cho mình sai sót . . . . . . Năm đó tình yêu cũng không để lại bao nhiêu kỉ niệm đẹp, mà tình bạn năm đó, cũng là một đi không trở lại. Hai mắt đẫm lệ mê mang nhìn Y Thượng Tĩnh đang im lặng ngủ, nhưng ở trong mắt Phương Nhứ, cô lại cách mình xa xôi như vậy, nhịn xuống nước mắt sắp sửa rơi, cố nặng ra tươi cười: “Bùi tiên sinh, làm phiền ngài đem Thượng Tĩnh đưa về nhà đi! Nếu cô ấy ngủ say rồi, cho dù là ở cô ấy bên tai khua chuông lớn cũng không thể đem cô ấy đánh thức. địa chỉ nhà cô ấy là . . . . .”
Bùi Nhĩ Phàm thản nhiên nhìn Phương Nhứ: “Cô bây giờ có khỏe không? Muốn tôi đưa cô đi vào ko?”
Phương Nhứ nhìn người huynh đệ thân thiết của Dịch Thiếu Ương này, đoán rằng, hắn có lẽ biết chuyện của mình và Dịch Thiếu Ương. Lại nhìn mắt của hắn, cái vẻ mặt thản nhiên kia, thực hiển nhiên, hắn chính là thuận miệng hỏi một chút, nếu như mình yêu cầu hắn đưa chính mình trở về, hắn sẽ đáp ứng. Nhưng quay đầu nhìn nhìn này tòa cao ốc, đen sẫm trong bóng đêm, thực Phiêu Miểu, thực hư vô. Phương Nhứ cười khẽ, vừa xua tay vừa nói: “Không cần! Tôi rất khỏe! Anh hay là trước đưa Thượng Tĩnh về nhà đi! Quá muộn, cha mẹ cô ấy sẽ lo lắng .”
“Ân, hảo. Cám ơn bác gái!”
Bùi Nhĩ Phàm vẫn là mặt không đổi sắc đem Y Thượng Tĩnh ôm đến gian phòng kia, căn phòng rất được, lấy màu lam nhạt làm nền, nhưng trên giường lại để con gấu ôm màu hồng nhạt thật to. Đem Y Thượng Tĩnh đặt trên giường, thay cô đắp kín chăn, lại đem túi xách của cô đặt ở trên bàn sách. Đương nhiên lúc Bùi Nhĩ Phàm làm việc này thì Y Thượng Tĩnh vẫn là đang ngũ, ngũ rất bình yên.
“Bùi tiên sinh, mời uống trà!” Mẹ Y đem trà bưng ra thì gặp Bùi Nhĩ Phàm đã ngồi ở trên sô pha .”Cám ơn Bùi tiên sinh đưa Thượng Tĩnh về. Thượng Tĩnh nhà chúng ta chính là như vậy, ngũ rất say, chỉ cần hơi dính gối liền ngủ được giống như lợn chết, sét đánh không tỉnh!” Mẹ Y vừa nói vừa đem trà đưa lên, cũng không quản người ta có nguyện ý nghe hay không, liền bắt đầu quở trách Y Thượng Tĩnh. Đột nhiên lại ngẩn người: “Bùi tiên sinh, cháu là như thế nào quen biết Thượng Tĩnh? Ta như thế nào không có nghe Thượng Tĩnh nhắc tới cháu nha? ! Thượng Tĩnh làm sao có thể ngủ. . . . . . phiền cháu đưa về? !”
Ách, Y Mẫu rốt cục bắt đầu thẩm vấn rồi! Bùi Nhĩ Phàn tiếp nhận trà, hơi hơi uống một ngụm, đem trà đặt ở trên bàn trà, cười yếu ớt, ôn nhã trả lời: “Cháu là bạn học trung học và đại học của Y Thượng Tĩnh. Hôm nay mọi người hợp mặt bạn học, cô ấy uống hơi quá chén.”
“Hợp mặt bạn học? !” Mẹ Y lập lại một lần, lại nở nụ cười: Y Thượng Tĩnh vô luận bên ngoài làm chuyện gì, nếu là có hẹn trước, đều hướng người nhà báo cáo hành trình; nếu tạm thời có việc, đều đã gọi điện thoại về nhà báo lại —— đó cũng không phải Mẹ Y yêu cầu, mà là Y Thượng Tĩnh cho là mình nên nói với cha mẹ một tiếng, làm cho bọn họ biết mình ở đâu làm gì, để bọn họ đỡ lo lắng; mấy ngày này cũ