XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lười Thê Của Tổng Tài

Lười Thê Của Tổng Tài

Tác giả: Lạc Thanh

Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015

Lượt xem: 134420

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/420 lượt.

kia?”
“Nghe người ta nói thôi.” Đầu bên kia điện thoại trầm mặc một trận, đột nhiên, giọng nói bỗng lớn lên, Y Thượng Tĩnh biết lão cha đang tức giận: “Đứa nhỏ này thế nào lại như vậy? Xảy ra loại chuyện như thế cũng không nói cho người trong nhà một tiếng! Nếu không phải cha đi công tác lại đúng lúc gặp phải cái tên biến thái kia, nghe đồng sự của hắn nói đến việc này, con có phải sẽ tính giấu giếm cha cả đời hay không?”
“Cha, đây chỉ là việc nhỏ thôi a!” Y Thượng Tĩnh ôn nhu, lấy lòng Y cha: “Hơn nữa, ngày đó con cũng hung hăng mắng hắn, thiếu chút nữa liền xông tới đập dẹt mặt hắn ra. Cho nên a, cha, cha không cần lo lắng cho con. Trên đời này, người có thể làm cho con gái của cha chịu thiệt còn chưa ra đời đâu!”
“Ba hoa!” Y cha nở nụ cười, tựa hồ như tâm tình cũng khá lên không ít, “Được rồi, có việc về nhà hẳn nói đi. Chỗ này của cha còn rất nhiều chuyện phải xử lý đó!”
“Dạ, được. Cha, cha cứ làm đi! Đừng tăng ca quá muộn nha!”
Sau khi cúp điện thoại, Y Thượng Tĩnh vùi đầu, tiếp tục công việc, nhưng toàn thân lại có một loại cảm giác khác thường khiến cô rất không thoải mái. Ngẩng đầu lên, liền bắt gặp Bùi Nhĩ Phàm đang đứng trước bàn làm việc.
Sau khi cúp điện thoại, Y Thượng Tĩnh vùi đầu, tiếp tục công việc, nhưng toàn thân lại có một loại cảm giác khác thường khiến cô rất không thoải mái. Ngẩng đầu lên, liền bắt gặp Bùi Nhĩ Phàm đang đứng trước bàn làm việc.
“Phó tổng!” Y Thượng Tĩnh nhanh chóng đứng dậy: “Phó tổng có việc muốn phân phó sao?”
“Không có việc gì, chỉ là muốn đến xem thư ký của tôi có làm việc riêng trong thời gian làm việc hay không thôi.” Khóe miệng Bùi Nhĩ Phàm giương lên nụ cười vô hại.
Y Thượng Tĩnh nhìn nụ cười kia, cảm thấy toàn thân đều nổi da gà: “Tôi vẫn đang bận rộn làm việc.” Nói xong câu đó, Y Thượng Tĩnh cảm giác như đã biết rõ câu thành ngữ giấu đầu lòi đuôi.
“Đúng vậy! Chính là đang rất bận, nhận một cuộc điện thoại cá nhân, lại gọi một cuộc điện thoại cá nhân mà thôi!” Bùi Nhĩ Phàm cười, hai tay chống trên bàn.
Y Thượng Tĩnh liền cảm nhận được một loại áp lực, nhưng cảm giác buồn bực trong lòng lại rất nhanh đem cái loại áp lực này quăng đi: Mấy ngày nay thế nào lại xui như vậy, mỗi lần muốn trộm lười một lát, làm một chút chuyện riêng đều bị gã âm hồn này biết, lại còn bị gã âm hồn Bùi Nhĩ Phàm này bắt ngay tại trận nữa chứ! Chẳng hạn như ngày hôm nay, có phải mình vừa mới bắt đầu gọi điện thoại thì hắn đã liền nghe thấy rồi hay không?
“Tôi không có rãnh rỗi!” Y Thượng Tĩnh thập phần ngay thẳng nói, tháo kính mắt xuống, trừng lớn hai mắt, nhìn thẳng về phía Bùi Nhĩ Phàm: “Tôi vừa rồi là bận chuyện công ty!”
“Vậy sao?” Bùi Nhĩ Phàm nhìn chằm chằm vào khuôn mặt bình thường lại mộc mạc kia, tuy rằng bộ dạng không phải rất đẹp, nhưng làn da trông được lắm, trắng, lại hồng hào, trông thực khỏe mạnh, sờ lên, xúc cảm chắc không tệ. . . . . . Ách, đang nghĩ đi đâu vậy?! Bùi Nhĩ Phàm trong lòng thầm khinh bỉ chính mình, cư nhiên lại có ý nghĩ kỳ quái một lão bà tướng mạo bình thường, lớn tuổi hơn mình, lại lười nhác chứ? Đúng là mấy ngày nay làm việc quá sức thật rồi, ừhm, đêm nay phải thư giãn mới được!
“Tôi chỉ là dùng quan hệ để hỏi thăm một chút, vì sao dự án của công ty của chúng ta lại có vấn đề. Tôi quen biết một người bên kia, cho nên, muốn ông ấy có thể tiết lộ một chút tin tức.” Y Thượng Tĩnh đảo mắt, thầm nghĩ, aizz, đầu năm nay, nói dối cũng càng ngày càng không dễ a, đặc biệt lại phải đối mặt với con người tinh tường như vậy.
“Người kia là cha của cô à!” Bùi Nhĩ Phàm đương nhiên thấy dấu hiệu đặc hữu khi Y Thượng Tĩnh nói dối, nhưng vẫn làm như không có gì, tiếp tục hỏi, “Ba cô là cục trưởng cục quốc thổ sao?”
“Vâng. A? Làm sao anh biết được?” Y Thượng Tĩnh lại mở to mắt nhìn, lúc mình điền vào tư liệu nhân sự chỉ điền vào phần chức vụ công tác của cha là nhân viên công vụ thôi mà; đồng thời, ngay cả Tiền Duy Nhã cũng không biết cụ thể là cha mình làm gì, Bùi Nhĩ Phàm này làm sao mà biết được?
“Bởi vì trong cục quốc thổ, chỉ có cục trưởng họ Y.” Bùi Nhĩ Phàm rất tự nhiên mà cười. Kỳ thật Bùi Nhĩ Phàm cũng là vừa mới nghe bọn họ nói chuyện mà suy đoán, không nghĩ tới, thật sự đúng là như vậy. Bất quá, ở trên tư liệu cá nhân của cô, cô chỉ có ghi ngắn gọn mấy chữ nhân viên công vụ, có thể thấy được, cô cũng không muốn cho người khác biết tình hình thực tế nhà mình.
Aizz! Thật đáng chết, vẫn là để cho người của công ty biết! Y Thượng Tĩnh nhíu mày, năm đó lúc điền vào tư liệu, liền nghĩ công ty kiến trúc này sẽ có liên quan đến đất đai rất nhiều, tự nhiên sẽ cùng cục quốc thổ có lui tới, nếu như mình điền chi tiết rồi, thì sẽ mang đến cho mình không ít phiền toái, vì thế liền toan tính mà điền đơn giản như vậy.
“Phó tổng!” Y Thượng Tĩnh nghiêm sắc mặt, đứng đắn nói, “Tuy rằng tôi là nhân viên của Phỉ Hoa, nhưng tôi sẽ không xin cha mình mưu tư, để Phỉ Hoa có được dự án lần này.”
Bùi Nhĩ Phàm cũng đứng thẳng người, nhìn thẳng vào Y Thượng Tĩnh, vừa mới nghe Y Thượng Tĩnh lầm bầm lầu bầu mà nói…, cô hẳn là biế