Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lười Thê Của Tổng Tài

Lười Thê Của Tổng Tài

Tác giả: Lạc Thanh

Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015

Lượt xem: 134416

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/416 lượt.

t một ít tin tức trong công ty. Bất quá, Bùi Nhĩ Phàm tuyệt không kinh ngạc, Y Thượng Tĩnh này nhìn qua không đơn giản như bề ngoài của cô, chính mình biết rõ, cô hiện tại nói như vậy, chính là ở thái độ cho thấy, cô sẽ không nghiêng về bên nào? “Đương nhiên! Phỉ Hoa không đến mức cần nhờ vào loại quan hệ này đi lấy dự án!” Bùi Nhĩ Phàm cười khẽ, “Huống chi, loại dự án này có đoạt được hay không cũng chẳng sao cả!”
Một câu, tuy rằng rất nhẹ, nhưng làm cho trong lòng Y Thượng Tĩnh dậy sóng.
“Đêm nay sau khi tan tầm, trước hãy lưu lại, theo giúp tôi đi đàm phán dự án Tân Thế Kỷ.” Bùi Nhĩ Phàm để lại một câu như vậy, rồi liền trở về phòng làm việc của mình.
Y Thượng Tĩnh lại thất thần, dự án Tân Thế Kỷ, rất nhỏ, căn bản không cần phải phó tổng tự thân xuất mã mà. Nhưng vì sao hôm nay Bùi Nhĩ Phàm lại đích thân đến xử lý? Còn mang theo cái người ‘không thể làm chung’ này chứ? Đây chính là tình huống chưa từng xuất hiện khi hắn đi đàm phán dự án nha.
Năm giờ mười lăm phút, Bùi Nhĩ Phàm ra khỏi phòng làm việc của mình, liền thấy Y Thượng Tĩnh nằm xấp trên bàn làm việc, khép hờ nửa mắt, xoay bút. Bùi Nhĩ Phàm đến gần, lấy đi cây bút trong tay Y Thượng Tĩnh, trêu đùa: “Thư ký Y thực nhàm chán sao? Xem ra ngày mai nên tăng thêm lượng công việc cho thư ký Y rồi!”
Lúc Y Thượng Tĩnh làm xong công việc của mình, vừa vặn cũng là lúc tan tầm. Chỉ vì một câu của Bùi Nhĩ Phàm sau khi tan tầm phải đi bàn dự án, nên liền ở lại, chừng mười phút đồng hồ, cảm thấy không có ý gì, liền tắt máy tính, gục xuống bàn thiêm thiếp trong chốc lát. Còn chưa có kịp chợp mắt, liền cảm thấy trước mắt tối sầm, bút trong tay cũng chẳng còn, lại ngửi thấy được một mùi nước hoa nhàn nhạt, liền biết ngay là Bùi Nhĩ Phàm.
“Phó tổng. Tôi tan tầm rồi mà!” Y Thượng Tĩnh cũng không nói thêm gì, chỉ tăng thêm ngữ khí, cường điệu sự thật này.
Bùi Nhĩ Phàm đem cây bút đặt lên bàn, cười nói: “Vậy đi thôi, tôi đã cùng bên Tân Khế Kỷ hẹn địa điểm rồi.”
Cái gì, đã hẹn địa điểm rồi?! Khi Y Thượng Tĩnh nghe thấy những lời này thì mới nhớ ra cuộc hẹn ngày hôm nay không có qua tay mình an bài, nói cách khác, cuộc hẹn đêm nay là do Bùi Nhĩ Phàm một tay an bài? Hắn tại sao lại an bài vào đêm nay? Lại tại sao phải lôi kéo mình? Đem từng đoạn thời gian ở chung nhớ lại, trong khi làm việc, hai người thực ăn ý, nhưng gác công việc qua một bên, Y Thượng Tĩnh luôn cảm thấy Bùi Nhĩ Phàm luôn ăn hiếp chính mình, tỷ như việc pha cà phê.
Đi theo phía sau Bùi Nhĩ Phàm, ra cửa lớn công ty, ngồi lên xe của Bùi Nhĩ Phàm, Y Thượng Tĩnh như có như không nhìn vào Bùi Nhĩ Phàm, bởi vì lúc này, Y Thượng Tĩnh có một loại ảo giác, Bùi Nhĩ Phàm có thể sẽ trở thành khắc tinh của mình.
Cùng lúc đó, cũng đi ra từ công ty, Sử Lộc đến gara lấy xe vừa lúc thấy Y Thượng Tĩnh ngồi lên trên xe Bùi Nhĩ Phàm rời đi. . .
Y Thượng Tĩnh theo Bùi Nhĩ Phàm vào một nhà KTV sa hoa, lên mấy lầu, đến một gian phòng, đẩy cửa vào, liền thấy một nam một nữ ngồi ở bên trong. Nam bốn mươi mấy tuổi, nữ chừng ba mươi tuổi. Hai người kia thấy Bùi Nhĩ Phàm cùng Y Thượng Tĩnh vào cửa, đều đứng lên, nghênh đón hai người. Sau vài câu hàn huyên, cũng bắt đầu tiến vào vấn đề chính. Đương nhiên, cuộc đàm phán này chủ yếu là do vị chủ quản bên đối phương nói, Bùi Nhĩ Phàm cùng Y Thượng Tĩnh chỉ lắng nghe.
Hai phút sau, Y Thượng Tĩnh liền không còn hứng trí, thỉnh thoảng lại uống trà chanh, tư tưởng cũng theo hương chanh kia mà bay xa. Khi Y Thượng Tĩnh hoàn hồn thì dự án đã đàm phán xong rồi, thư ký bên kia cũng đã mang chút rượu tới, muốn nâng chén chúc mừng. Lúc này, Y Thượng Tĩnh mới gặp phải khó khăn: từ lúc tan tầm tới giờ, bụng còn chưa ăn hạt cơm nào, tuy rằng đã uống vào không ít nước, nhưng dạ dày vẫn cảm thấy trống trơn, hơi có chút đau.
Tiếp nhận rượu, Y Thượng Tĩnh không chút nhăn mặt mà uống, tiếp theo, Bùi Nhĩ Phàm cùng hai vị kia trò chuyện, Y Thượng Tĩnh ngồi trên chiếc sô pha thật dài, mỉm cười, làm bộ như thực đang chăm chú lắng nghe, sau đó thừa dịp mọi người không chú ý liền viện cớ đi toilet, ra khỏi phòng liền đi đến đại sảnh tìm một chỗ trống ngồi xuống lấy điện thoại ra, kêu một phần đồ ăn. Mười phút sau, đồ ăn được đưa tới, Y Thượng Tĩnh tiếp nhận liền bắt đầu ăn, cũng không còn chú ý hình tượng gì nữa… bụng là lão đại, đó vẫn là tôn chỉ mà Y Thượng Tĩnh thờ phụng.
Khi Bùi Nhĩ Phàm phát hiện Y Thượng Tĩnh ‘biến mất’ đã lâu, liền đi ra ngoài tìm cô, đi vào đại sảnh, liền thấy người nào đó đang như hổ như sói mà ăn, xem ra tựa hồ là đã đói bụng lắm.
“Nếu đói bụng, có thể nói một tiếng, chúng ta có thể đi đến chỗ khác!” Bùi Nhĩ Phàm ngồi xuống bên cạnh Y Thượng Tĩnh, khẽ cười nói.
Y Thượng Tĩnh đầu cũng không ngẩng, tiếp tục ăn cơm của mình: “Ông chủ đang cùng khách hàng nói chuyện làm ăn, tôi làm sao có thể đưa ra yêu cầu loại này?”
“Cho nên, cô liền tự mình lẻn ra ăn vụng sao?” Tâm tình Bùi Nhĩ Phàm rất tốt, bất cười ra tiếng.
Y Thượng Tĩnh đem một miệng cơm nuốt xuống, nghiêm sắc mặt, tiếp tục nói: “Tôi đây không gọi ăn vụng, cái này gọi là qu