Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lười Thê Của Tổng Tài

Lười Thê Của Tổng Tài

Tác giả: Lạc Thanh

Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015

Lượt xem: 134506

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/506 lượt.

mở ra cục diện bế tắc là không thể nào. Quên đi, cho dù không thể bắt cái CASE kia, tổng tài ta làm là cái chắc rồi! Đúng rồi, cô gái vừa mới đi vừa nãy là ai?”






Cái gì đang không ngừng cắn môi mình vậy? Nhưng là thực thoải mái, mềm mại lại ấm áp lắm. Hử? Người này rất quen thuộc, mùi hương nhàn nhạt trên người anh ta khiến người ta rất muốn trầm mê mãi mãi, không cần tỉnh lại. Ách lừa gạt, mặt mũi người nọ ngày càng rõ ràng, cũng ngày càng khiến cho cô khẩn trương, hô hấp ngày càng không thông. Sao lại là anh ta? Sao lại là anh ta chứ! Khuôn mặt kia, đó là khuôn mặt Bùi Nhĩ Phàm mà mình nhìn thấy mỗi ngày, phiền hà mỗi đêm, nhìn từ trên xuống dưới chỗ nào cũng đáng ghét! Nằm mơ, nhất định là đang nằm mơ rồi! Y Thượng Tĩnh, mau tỉnh lại đi! Mau tỉnh lại, mau a mau a!!
“Á!” Y Thượng Tĩnh mở bừng mắt ra, liền lập tức ngồi dậy, lấy lại bình tĩnh, “Làm sao có thể, làm sao có thể mơ thấy anh ta chứ! Nhưng… Y Thượng Tĩnh, xem ra mày thực sự yêu rồi, muốn quen bạn trai! Cư nhiên bắt đầu mộng xuân! Lại là mơ về anh ta nữa chứ!”
Đột nhiên phát hiện ra chăn trên giường không phải là của mình, ra giường màu trắng, gối cũng màu trằng, giường màu đỏ sậm, rèm cửa sổ trắng, sô pha lớn màu đen, gương lớn, TV lớn, đèn treo hình hoa sen, vách tường màu trắng. “Đây là nơi nào? Bây giờ là mấy giờ rồi? Như thế nào lại cảm giác thấy mình ngủ đã lâu rồi?” Y Thượng Tĩnh có chút mờ mịt nhìn mọi thứ xung quanh, đồng thời cũng cố gắng nhớ lại chuyện trước lúc ngủ. Thứ bảy, đầu tiên là gặp Phương Nhứ, tiếp theo là xem mắt, sau đó cảm giác mình hình như bị người ta tính kế, tiếp theo là gặp Bùi Nhĩ Phàm, sau đó thì sao?
Phương Nhứ?! Phương Nhứ nói cô ấy cùng Thiếu Ương thật sự đã chia tay! Bọn họ sẽ không phải là vì câu nói kia của mình mà chia tay chứ! Ách, có phải vậy không, hai người bọn họ ở cùng nhau đã nhiều năm như vậy rồi, chẳng lẽ lại vì mấy câu nói của người ngoài mà chia tay?! Bất quá, Phương Nhứ nói trong lòng của cô ấy có người khác, người khác đó là ai? Còn nữa, đêm đó Phương Nhứ nói Dịch Thiếu Ương nhớ kỹ lại Tiểu Tĩnh là người nào? Aizz! Quan hệ của bọn họ sao lại rắc rối như vậy chứ!
Đau đầu quá! Vén chăn ra, Y Thượng Tĩnh xuống giường, trong đầu đột nhiên hiện lên gương mặt của Bùi Nhĩ Phàm, cùng với hình ảnh nụ hôn phát sinh bên ngoài thang máy, ngón tay đang xoa huyệt thái dương cũng cứng lại: “Á! Chẳng lẽ không phải mơ? Thật sự… thật sự… Ôi, trời ạ, tôi không muốn sống nữa!”
“Cô bây giờ mới nhớ tới có phải đã quá muộn hay không?” Bùi Nhĩ Phàm lắc lắc đầu, độ cong trên khóe miệng rõ ràng càng gia tăng, “Cho nên bạn gái của tôi bị cô chọc tức mà chạy đi! Cô nói xem, chuyện này, chúng ta nên tính sổ thế nào đây?”
Ách, sao lại quay sang anh ta tìm mình tính sổ rồi?! Chẳng lẽ hôm nay tất cả thiệt thòi, tổn hại, bất lợi đều phải nuốt xuống như vậy sao? Theo như lời anh ta, mình ôm anh ta trước mặt bạn gái anh ta, người ta không hiểu lầm mới là việc lạ đó! Hơn nữa lúc ấy mình chỉ là một lòng thầm muốn mượn Bùi Nhĩ Phàm đề khiến cho Sử Lộc tin mình thật sự là có người trong lòng rồi, lại chợt thấy Phùng Mỹ Nhàn đứng bên cạnh Bùi Nhĩ Phàm! Nói cách khác, Bùi Nhĩ Phàm thừa nhận Phùng Mỹ Nhàn là bạn gái của anh ta! Làm sao bây giờ, đã khiến cho người ta hiểu lầm rồi, hiện tại nói thêm cái gì cũng vô dụng a! “Đối với hiểu lầm đã tạo ra với bạn gái của anh, tôi thật sự xin lỗi. Tôi nghĩ, anh có thể giải thích rõ với bạn gái anh, nếu anh giải thích không rõ được, anh có thể bảo Phùng tiểu thư gọi điện thoại cho tôi, tôi sẽ tự mình giải thích với cô ấy.” Y Thượng Tĩnh mở túi xách của mình ra, lấy ra xấp giấy nhỉ, viết xuống một dãy số, “Đây là số điện thoại của tôi, anh có thể đưa cho cô ấy gọi vào số này.”
“Số này cùng với số cô để lại cho tôi không giống nhau a!” Bùi Nhĩ Phàm nhận lấy số điện thoại, “Hóa ra thư ký Y là có một số cho cuộc sống, một số cho công việc à!”
Y Thượng Tĩnh không nói gì, chỉ đem giấy bút để vào trong túi xách. Kỳ thật số này, là số mà Y Thượng Tĩnh mới đổi. Thuận tay nhìn nhìn thời gian trên điện thoại di động, đúng 3h chiều. Aizz, không nghĩ tới cứ như vậy chợp mắt trong chốc lát, cũng đã qua bốn tiếng rồi! “Nếu phó tổng không có chuyện gì khác, tôi muốn về nhà trước.” Y Thượng Tĩnh thầm đau lòng cho thời gian a, nếu là ở nhà, bốn tiếng, cũng đủ chơi xong cái trò chơi kia rồi! Lần xem mắt chết tiệt này, ngày hôm qua thì xem mắt với người quen cũ, hôm nay là xem mắt với người xấu; ngày hôm qua chọc bạn tức giận, hôm nay đem bạn gái của ông chủ chọc tức mà chạy; ngày hôm qua thì say đến bất tỉnh nhân sự, hôm nay lại thiếu chút nữa bị người ta hãm hại! Aizz tự nói với mình là cái “vận may” gì đó đã đi rồi, sao chỉ có việc xem mắt cũng có thể oanh oanh liệt liệt như vậy, đầy kích thích, kinh tâm động phách?! “Về sau cũng không đi nữa!” Đây kết luận mà Y Thượng Tĩnh rút ra!
“Sao rồi? Lợi dụng người khác xong, cứ như vậy mà đi à?” Bùi Nhĩ Phàm bắt chéo chân, không chút để ý nói .
Y Thượng Tĩnh dừng chân, xoay