Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lười Thê Của Tổng Tài

Lười Thê Của Tổng Tài

Tác giả: Lạc Thanh

Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015

Lượt xem: 134407

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/407 lượt.

, mới cười nói: “Thượng Tĩnh, cô tới rồi!” Sau đó lại nhìn Y Thượng Tĩnh từ trên xuống dưới, rồi cười rất tươi, “Hôm nay cô rất đẹp!”
“Cảm ơn!” Y Thượng Tĩnh cười yếu ớt, “Ha! Không nghĩ tới đại trợ lý của chúng ta cũng muốn xem mắt a! Tôi còn thật không nghĩ tới, đối tượng xem mắt của tôi hôm nay lại là anh đó!”
“Ách… Ha ha! Tôi cũng vậy không nghĩ tới hôm nay sẽ là cùng cô xem mắt đó!” Sử Lộc cười đến có chút mất tự nhiên rồi, “Cô muốn ăn gì thêm, uống chút gì thêm không?”
Y Thượng Tĩnh đem bông hoa cầm trong tay ném sang một bên, nhìn nhìn đồ trên bàn: hải sản, điểm tâm, hoa quả, rượu đỏ, nến đều có cả.”À, không cần! Anh đã gọi nhiều như vậy rồi.” Y Thượng Tĩnh cười nhẹ nói, aizz, nếu như không có bình rượu đỏ kia thì càng tốt hơn, tối hôm qua uống rượu, đến bây giờ đầu vẫn còn mơ màng đây này. Bất quá, đây là nhà hàng tình nhân, trang trí màu vàng tối cùng với khung cảnh tràn ngập lãng mạn, có một bình rượu đỏ tựa hồ mới càng hợp bầu không khí!
“Đến, ăn chút gì đi!” Sử Lộc nhiệt tình phục vụ , thay Thượng Tĩnh bóc hải sản.
Ách… Y Thượng Tĩnh có chút không quen đối với sự nhiệt tình của Sử Lộc, những thứ mà người khác đã động qua, đặc biệt đồ ăn, Y Thượng Tĩnh không có cách nào ăn nổi. “Sử Lộc, tôi tự mình làm được rồi!” Y Thượng Tĩnh rất muốn đem hải sản mà Sử Lộc đặt ở trong bát của mình đem bỏ đi, nhưng lại cảm thấy như vậy rất không lịch sự, nhưng là bản thân lại không cách nào ăn vào, thật sự là khó xử a! “Nếu không, chúng ta uống chút rượu đỏ đi!”
Y Thượng Tĩnh rót hai chén rượu đỏ, đưa cho Sử Lộc, cười nói: “Sử Lộc, chén này là tôi mời anh, mong rằng chúng ta vĩnh viễn là bạn tốt, cạn nào!”






“Thượng Tĩnh, em biết mà, tôi không muốn vĩnh viễn làm bạn tốt của em!” Khi Y Thượng Tĩnh đem rượu trong chén uống cạn thì Sử Lộc mở miệng.
Y Thượng Tĩnh đem cái chén khẽ đặt ở trên bàn, lại rót thêm rượu, đồng thời đánh giá Sử Lộc, hôm nay Sử Lộc mặc quần áo lịch sự, tóc chải sáng bóng (HMC: lấy 1 câu nói trong 1 bộ phim Việt Nam đó là con ruồi đậu vào cũng trượt chân mà ngã chết. Khụ, xin lỗi, ta ghét SL), một thân tây trang màu xám nhạt, tuy rằng Y Thượng Tĩnh không biết là hiệu gì , nhưng nhìn chất liệu cùng cách chế tác của quần áo cũng là vô cùng tốt, cực tinh tế! Xem ra hôm nay Sử Lộc đã chuẩn bị rất chu đáo.
“Sử Lộc.” Y Thượng Tĩnh hít vào một hơi thật sâu, ánh mắt nhu hòa, lại thực quyết tuyệt, “Tôi biết anh là một người đàn ông tốt, cô gái nào gả cho anh, cô ấy sẽ hạnh phúc cả đời, nhưng mà cô gái đó không phải tôi, giữa chúng ta, trừ bỏ tình bạn ra, tôi thật sự không còn cách nào…”
“Chúng ta chưa thử qua, làm sao em biết giữa chúng ta không có khả năng sinh ra tình cảm?” Sử Lộc cắt ngang lời Y Thượng Tĩnh, sau đó cầm lấy tay Y Thượng Tĩnh đang để trên bàn, dùng hai tay nắm lấy, “Thượng Tĩnh, chúng ta quen nhau thử xem được không? Em tin tưởng tôi đi, tôi là thật sự thực yêu em mà, em biết không, tôi rất sớm rất sớm trước kia đã thích em rồi, nhưng vẫn không có cơ hội thổ lộ với em. Tôi nghĩ, đoạn tình cảm này của tôi cứ như vậy bị mai một rồi, nhưng không nghĩ tới, nhiều năm sau, tôi lại gặp em, em nói, đây có phải là ân huệ mà ông trời đã ban cho tôi không? Vả lại hôm nay chúng ta có thể ở nơi này thân cận, điều này càng thêm chứng minh giữa chúng ta thật sự rất có duyên…”
Y Thượng Tĩnh lúc này có chút choáng váng, cũng không phải bởi vì Sử Lộc lần này thổ lộ thẳng thừng, mà là thật sự là đầu óc choáng váng, còn có chút buồn ngủ, có chút muốn đi ngủ. Muốn đem tay rút về, nhưng Sử Lộc gắt gao nắm lấy, đành phải dùng tay kia thì vỗ vỗ mặt: “Sao lại thế này? Sao lại buồn ngủ như vậy?” Đánh ngáp tiếp một cái, “Nguy rồi nguy rồi, thật là buồn ngủ . Xem ra cần tốc chiến tốc thắng, về nhà ngủ bù rồi.”
Lời nói của anh ta, rất bình tĩnh, rất thong dong, thong dong đến mức làm cho Y Thượng Tĩnh lúc này hồi tưởng lại tình cảnh lúc ấy, trong lòng cảm thấy thực sợ hãi, còn muốn nhớ lại cảnh gặp người kia ở nhà hàng, Y Thượng Tĩnh trong lòng lại không để ý rồi, bởi vì chuyện sắp sửa phát sinh, Y Thượng Tĩnh không thể khống chế —— bởi vì Y Thượng Tĩnh cũng không biết sẽ phát sinh ra chuyện gì nữa, nhưng cô biết nhất định không phải chỉ là lên phòng nghỉ ngơi một chút đơn giản như vậy.
“Sử Lộc, anh đưa tôi về nhà đi!” Y Thượng Tĩnh thử cười nhẹ nói, “Tôi có thói quen chọn giường, tôi sợ thay đổi giường, tôi ngủ không ngon!
“Ở chỗ này đi, em xem, chúng ta sắp vào thang máy rồi, vả lại phòng đã muốn đặt tốt lắm!” Sử Lộc vừa ấn thang máy vừa nói.
Quả nhiên, phán đoán của Y Thượng Tĩnh đã được chứng thực hơn phân nửa, mà lúc này, trong mắt Y Thượng Tĩnh đã là một mảnh bình tĩnh cùng lạnh lùng. Y Thượng Tĩnh hiện tại trong lòng không có bất kỳ suy nghĩ nào khác, chỉ muốn làm sao có thể từ trong một âm mưu đã sớm tính toàn tốt mà bình yên thoát thân!
Thang máy cứ đi xuống từng tầng một, mắt thấy cửa sắp mở ra rồi, nhưng Y Thượng Tĩnh còn không có nghĩ được biện pháp gì tốt: nếu dùng di động giả vờ nói điện