XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Luôn Có Người Đợi Anh

Luôn Có Người Đợi Anh

Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341469

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1469 lượt.

i là cực kỳ bất công. Nó đã khiến cậu ấy phải mang áp lực tâm lý nặng trĩu suốt bao năm qua. Có điều, nói đi cũng phải nói lại, ông Diệp Chấn Hùng chỉ có thể nghĩ cho vợ con mình mà chẳng để ý nhiều đến người khác. Nếu không như vậy thì làm sao có câu “người không vì mình trời tru đất diệt”?
Liên gia Kỳ không nói gì nữa, vội vàng mở cửa bước ra ngoài. Liên Gia Kỳ cũng đi theo cậu ta. Khi ra đến cửa, anh còn dừng bước, ngoảnh đầu lại. Nhìn bà Điền Quyên, anh chân thành nói: “Bà Diệp, tuy chân tướng sự việc nói ra có phần muộn màng nhưng dù thế nào tôi cũng cảm ơn bà đã có thể công bố điều đó. Vì bà không nói thì cũng không ai biết, em trai tôi sẽ mãi mãi phải gánh hiểu lầm này. Thế nên, bà Diệp, tôi vô cùng cảm ơn bà.”
Vụ tai nạn xe đầu mùa hè tám năm trước, mùa đông tám năm sau lại nổi sóng. Sau khi các phương tiện truyền thông đăng tin người lái xe gây tai nạn thực sự là một người khác thì chưa đến hai ngày sau, báo lại đăng người bị hại trong vụ tai nạn xe thực ra là cố ý tự sát để lấy một khoản tiền bồi thường cho vợ và con gái. Những bí mật được hé lộ, toàn bộ sự việc đã từ bóng tối bước ra ánh sáng, trên mạng bỗng nhiên lại dấy lên một chủ đề bàn luận.
Lần này, dân mạng tập trung vào hai điểm chính là Liên Gia Kỳ chịu tội thay em trai và ông Diệp Chấn Hùng cố ý tự sát bằng cách tạo ra vụ tai nạn để lấy tiền bồi thường. Có không ít người cho rằng, Liên gia Kỳ chịu tội cho em là bao che tội lỗi, hành vi không thể chấp nhận được. Còn hành vi của ông Diệp Chấn Hùng cũng không khác gì. Ông đã dùng tính mạng của mình để khiến người lái xe vô tội phải chịu gánh nặng tâm lý. Nhưng suy cho cùng, họ đều vì những người thân mà có hành động như vậy. Còn có rất nhiều người cảm thấy việc làm của họ, về lý không thể chấp nhận được nhưng về tình có thể tha thứ.
Dù là nói thế nào, Liên Gia Kỳ từ chỗ có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa hết tội nay đã có thể lấy lại sự trong sạch, điều này khiến Hoắc Khởi Minh thực sự tức giận. Đối thủ đáng ra đã thất bại vạn kiếp bất phục ngay trước mắt, nào ngờ sự việc lại thay đổi chóng mặt khiến tất cả những cố gắng của anh ta trước giờ đều trở thành công cốc. Thắng lợi ngay trước mặt, rốt cuộc lại hóa trắng tay, thật không còn chuyện gì có thể khiến người ta bực bội hơn.
Điều khiến anh ta chán nản hơn nữa là lần này không những không thể mượn gió bẻ măng để quật đổ hoàn toàn Liên Gia Kỳ thối tha mà còn mất đi trợ thủ đắc lực Diệp Điền Điền. Cô vốn hận Liên Gia Kỳ đến tận xương tủy, anh ta chỉ cần đứng ngoài thêm dầu vào lửa thì cô sẽ giống như ngòi nổ, sẵn sàng nhắm vào Liên Gia Kỳ. Anh ta đứng bên mà thưởng thức, không biết vui đến nhường nào. Nhưng bây giờ, Liên gia Kỳ bỗng nhiên không còn là kẻ thù của cô nữa. Sau này, trò vui cũng không còn. Thế nên, anh ta chẳng còn hứng thú gọi điện cho cô nữa.
Gần đây, Điền Điền chẳng muốn nói chuyện với bất kỳ ai. Di động hết pin, cô cũng chẳng buồn sạc. Tâm trạng đang rối bời, hỗn loạn khiến cô chẳng biết tháo gỡ thế nào.
Bà Điền Quyên cũng biết, con gái nhất thời không chấp nhận nổi cú sốc này. Năm đó bà đã mất đi rất nhiều thời gian mới có thể tiếp nhận nổi. Thế nên bà chỉ có thể nghiêm túc nói với cô: “Điền Điền, mẹ đã giấu con tất cả chuyện này chính là vì mẹ sợ con sẽ khó có thể thích ứng nổi. Mẹ vốn định để vào năm nữa mới nói cho con biết, nhưng bây giờ không thể kéo dài thêm được nữa. Một là, mẹ không thể tiếp tục để cho anh em nhà họ Liên gánh tội oan này; hai là mẹ cũng không thể để con tiếp tục thù hận họ. Cả hai đều này đều bất công đối với họ. May mà con đã mười tám tuổi, đxa trưởng thành rồi, dần dần con sẽ học được cách đối diện với nó.”
Điền Điền lặng lẽ gật đầu. Đôi mắt dưới hàng mi dài và dày bất giác ướt nhòe. Thực sự, khoảng thời gian này đã xảy ra quá nhiều việc. Đúng là một mùa đông lắm chuyện! Tất cả đều khiến cô khó mà đối mặt nổi. Cô thật sự cần thời gian để từ từ chấp nhận chúng.






Xin lỗi, cảm ơn anh
Cụp mi xuống, đôi má ửng hồng, ánh mắt cô lẩn tránh nhưng đôi môi cô vẫn kiên quyết khác thường bật ra một câu: “Anh Liên, chuyện trước đây… xin lỗi anh.”
Tháng tư trong nhân gian chính là mùa của cỏ hoa.
Trong công viên rừng rậm Tây Sơn vùng ngoại ô, gió xuân thổi qua sườn núi xanh, hoa cỏ nở rộ khắp nơi. Giữa các khe núi nước chảy róc rách. Dưới ánh nắng mặt trời, mặt nước lấp lánh lan tỏa từng gợn sóng cầu vồng. Cảnh sắc này khiến con người ta ngây ngất.
“Vậy cô đừng thay đồ nữa. Tôi đi nói với nhân viên phục trang một câu. Tối nay cô mặc luôn bộ này, mai đến trả công ty. Cẩn thận một chút, đừng làm bẩn nhé.”
“Vâng. Tôi biết rồi.”
Hôm nay Điền Điền chụp ảnh cho trang trong một tờ tạp chí. Trang phục, giày dép và đồ trang sức đều là hàng cao cấp. Chụp hình xong còn phải bảo quản cẩn thận, trả về như cũ.
Jack nhìn đồng hồ, nói: “Vẫn còn nửa tiếng nữa, cô có thể đi rửa mặt và trang điểm lại. Trang điểm đậm thế này chụp hình thì được chứ đi dự tiệc sẽ làm người ta phát khiếp đấy.”
Điền Điề