Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341479
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1479 lượt.
thấy Điền Điền bị ngất, cô người mẫu Yoyo đứng ở cửa bàng hoàng giây lát. Sau đó, cô ta lập tức gọi lớn: “Không hay rồi. Có ai không? Có người bị ngất.”
Điền Điền không rõ mình bị làm sao. Sau khi ngã khụy xuống, cô không biết gì nữa, cả người rơi vào trạng thái nửa mê nửa tỉnh. Trong đầu cô vang lên tiếng kêu cảnh báo, cả người mềm nhũn như sợi bún, chẳng có chút sức lực nào, cảm giác rất lạnh, lạnh đến phát run lên.
Trong lúc đầu óc mông lung, cô cảm thấy có không ít người vây quanh mình. Vô số khuôn mặt lướt qua nhưng lại rất mơ hồ, cô không phân biệt được ai với ai. Đồng thời họ còn bàn tán liên hồi, người câu này kẻ câu khác, nhưng cô không nghe rõ họ nói gì như thể những lời nói đó đều vọng đến từ một nơi rất xa, lọt vào tai cô chỉ còn lại tiếng ong ong, khiến cô cảm thấy đau đầu khủng khiếp, ý thức càng lúc càng hỗn loạn…
Giây cuối cùng, dường như những khuôn mặt và âm thanh vây quanh cô bỗng như nước thuỷ triều lùi dần. một đôi tay mạnh mẽ bế xốc cô lên, cô cảm giác mình đang ngả vào một lồng ngực rộng rãi và ấm áp. Trái ngược với cơ thể run lên vì lạnh của cô, lồng ngực này ấm áp như mùa xuân. Theo bản năng, cô áp lại gần hơn, sau đó thì không còn biết gì nữa.
Khi mơ hồ mở mắt, Điền Điền phát hiện mình đang ở trong bệnh viện. Một nữ bác sĩ khoảng ngoài bốn mươi cúi xuống hỏi cô: “ Tỉnh rồi à? Cháu cảm thấy thế nào?”
Chớp chớp mắt, Điền Điền nhớ lại chuyện đã xảy ra. Cô đoán chắc là Yoyo hoặc Lily đã đưa mình đến bệnh viện. Bây giờ, cô cảm thấy khá hơn rất nhiều. Hóa ra, cũng không có chuyện gì nghiêm trọng cả, chỉ là đang “ đến tháng”, Đứng trong nước lạnh nên cơ thể không chịu nổi, cộng thêm cả ngày làm việc mệt nhọc, tối đến lại nhận lời đi ăn cơm chùa nữa. Sau khi thấy Liên Gia Kỳ, bữa cơm trở thành khổ hình, cô còn gắng gượng uống hai ly rượu. Mọi thứ ùn ùn kéo tới, cuối cùng còn bị cánh cửa va phải, hệt như cọng rơm cuối cùng đè ngã con lạc đà.
Ra khỏi phòng khám, Điền Điền đi như bay về phía trước, Liên Gia Kỳ không nói lời nào đi theo sau. Xuống sảnh lớn tầng một, anh mới cất tiếng gọi: “ Còn chưa đi lấy thuốc. Cô ngồi ở đây một lát, đợi tôi lấy thuốc rồi đi.”
Câu nói nhắc nhở Điền Điền, cô xoay người, mặt đỏ tía tai, ngại không dám nhìn Liên Gia Kỳ, cố tránh ánh mắt của anh: “Cái đó… Anh đưa đơn thuốc cho tôi, tôi tự đi lấy.”
Sao có thể để Liên Gia Kỳ thay cô đi lấy thuốc chứ? Cô nghĩ đã thấy xấu hổ chết đi được. Cô băn khoăn mãi mà không hiểu tại sao lại là Liên Gia Kỳ đưa cô đến bệnh viện. Ở đó có bao nhiêu người, ai đưa cô đi cũng không làm cô ngại ngùng đến vậy.
Nhìn khuôn mặt Điền Điền đỏ như gấc, Liên Gia Kỳ cũng biết cô xấu hổ và ngượng ngùng. Nghĩ vậy, anh bèn lặng lẽ đưa đơn thuốc cho cô. Điền Điền cầm lấy, chạy đến quầy thu ngân, nhân viên gõ lách cách vài cái rồi nhanh chóng thông báo số tiền cô phải trả. Lúc này, cô mới giật mình vì không đem theo một đồng nào trên người. Túi xách cô mang theo không biết đã đi đường nào rồi. Sau khi ngất đi, cô đánh rơi nó ở đâu nhỉ?
Thấy Điền Điền sững người, nhân viên thu ngân thò đầu qua ô cửa kính nhắc lại. Cô đang bối rồi thì một bàn tay đưa tờ một trăm tệ mới cứng đưa qua. Là Liên Gia Kỳ!
Cúi gằm xuống, cô nhìn đầu ngón chân mình. Khẽ lên tiếng: “Cảm ơn anh.”
Giọng anh ta dịu dàng lạ thường. “Đừng khách sáo.”
Quầy thuốc nằm đối diện với quầy thu ngân, Điền Điền cầm hóa đơn quay sang, nhanh chóng nhận được hai hộp thuốc. Ra khỏi bệnh viện, xe của Liên Gia Kỳ đã đỗ ngay ở bên kia cổng lớn. Anh mở cửa xe nói: “Lên xe đi. Tôi đưa cô về.”
Điền Điền chẳng hề nghĩ ngợi, lắc đầu: “Không cần đâu. Tôi tự bắt xe về cũng được. Tối nay, tôi đã làm phiền anh quá rồi. Anh Liên, mai tôi sẽ gửi lại anh tiền thuốc.”
Sao cô có thể để anh ta đưa về được chứ? Cô đã đủ ngại lắm rồi. Bây giờ cô chỉ muốn tránh xa anh ta, không bao giờ gặp lại nữa.
“Bây giờ muộn rồi. Cô vừa bị ngất, một mình về nhà e là không ổn. Nếu cô không muốn tôi đưa về thì gọi điện bảo Hạ Lỗi đến đón cô đi.”
Liên Gia Kỳ vẫn còn nhớ Hạ Lỗi, xem ra hành động Hạ Lỗi đứng chắn trước mặt để bảo vệ cô tối hôm đó đã để lại ấn tượng sâu sắc trong đầu anh ta. Nhưng ăn tết xong, hạ Lỗi sẽ cùng bạn gái quay về Bắc Kinh, người đabs ông đó chỉ là nhất thời đứng ra bảo vệ cô mà thôi.
Cô ngượng ngùng cười: “Không cần đâu. Hạ Lỗi về Bắc Kinh rồi. Tôi đi một mình cũng được. Không sao đâu mà.”
Trong lúc cô nói, vừa hay có một chiếc taxi đi qua, Điền Điền vội vẫy lại rồi lao vào xe. Cô chỉ buông một câu “tạm biệt” với Liên Gia Kỳ. Dường như muốn nói gì đó, môi anh ta mấp máy, ánh mắt nhìn theo nhưng không kịp nói gì. Cô cũng không có cảm giác gì. Bây giờ cô chỉ mong chiếc xe này chạy càng nhanh càng tốt. Cô còn liên tục hối thúc tài xế tăng tốc lên.
Tài xế vừa nổ máy vừa nhìn Điền Điền qua gương chiếu hậu, ánh mắt vô cùng tò mò. Vì cô gái này ăn mặc rất đẹp, một bộ lễ phục màu đỏ, vai trần, váy xòe rộng như váy cưới. Người như thế này phải có xe riêng chứ, ngồi taxi thì không hợp lý l