Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Luôn Có Người Đợi Anh

Luôn Có Người Đợi Anh

Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341471

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1471 lượt.

ắm.
Điền Điền cảm thấy tay tài xế đang dò xét mình. Cô cúi đầu, theo bản năng muốn kéo chiếc khăn choàng che trước ngực nhưng trống không. Lúc này, cô mới sực nhớ, khăn choàng cũng như túi xách không biết đã đâu mất rồi. Thật thà mà nói, túi xách có mất cũng không sao. Trong đó cũng chỉ có cái điện thoại và vài đồng lẻ. Mất khăn choàng mới là phiền phức. Đây là bộ đồ cô đi mượn, mai phải đem về trả công ty, mất thì sẽ phải đến rất nhiều tiền. Bộ váy hàng hiệu này cực kỳ đắt. Đền xong chắc cô phải làm không công mấy tháng mất. Hết kinh ngạc, cô bắt đầu hoang mang, cô nghĩ ở bệnh viện không thấy đồ của mình, chắc là rơi ở biệt thự của Tổng giám đốc Đào. Mai đến hỏi Yoyo và Lily xem, có khi họ lại cầm giúp cô.
Hi vọng là như vậy.
Tốt nhất là như vậy.
Taxi dừng lại trước cổng trường, Điền Điền không có tiền để trả, đành phải hỏi người tài xế có thể đợi cô mang tiền ra không. Tài xế nhìn cô gái trẻ mà chẳng hề giận dữ, còn nói: “Con gái tôi cũng học ở trường này. Thôi vậy, coi như tôi chở một người bạn học giúp nó.”
Điền Điền cảm kích nói lời cám ơn: “Cảm ơn chú. Cháu cảm ơn chú rất nhiều.”
Còn khoảng mười lăm phút nữa là ký túc xá đóng cửa. Điền Điền xuống xe, vội vã chạy, chỉ sợ chậm một bước lại phải xin cô quản lý mở cửa cho. Đến lúc đó sẽ được nghe cả một tràng cằn nhằn cho mà xem.
Nhưng vừa chạy được một đoạn, phía sau đã có người gọi cô: “Điền Điền, đợi một chút.”
Sững người quay đầu lại, Điền Điền phát hiện ra xe của Liên Gia Kỳ đã đuổi tới . Chiếc Mercedes Benz màu đen như chú cá lướt nhanh đến rồi phanh lại bên cô. Anh ta đẩy cửa bước xuống: “Đồ của cô còn ở trên xe tôi.”
Có hai món đồ trong tay anh ta: một là chiếc khăn choàng xa tanh màu đỏ, một là chiếc túi xách nhỏ xinh. Hóa ra đều ở trên xe anh ta. Vừa rồi, nếu cô không vội vã bỏ đi như vậy thì trên đường cũng không phải thấp thỏm lo lắng, kết quả lại bắt người ta lái xe đuổi theo mình về tận trường.
Nhận khăn choàng và túi xách, Điền Điền chỉ có thể đỏ mặt nói lí nhí. “Cám ơn anh Liên. Thật ngại quá! Để anh phải đi cả đoạn đường đem đồ về cho tôi.”
Giọng anh cực kỳ dịu dàng: “Không có gì. Được rồi. Cô mau vào đi.”
Điền Điền bước qua cổng trường, Liên Gia Kỳ cũng lên xe nổ máy chuẩn bị rời đi, cô bỗng nhớ ra một chuyện, lại vội chạy ra gọi lớn: “Anh Liên, đợi một chút.”
Liên Gia Kỳ nghe thấy liền đạp phanh, hạ cửa kính xuống, nhìn Điền Điền với ánh mắt ngạc nhiên: “Còn chuyện gì nữa?”
Điền Điền cúi người lại gần, mở túi xách ra, rút mấy tờ tiền giấy đưa cho anh. “Vừa nãy, anh đã trả tiền thuốc giúp tôi ở bệnh viện. Bây giờ tôi gửi lại anh.”
Sững sờ giây lát, Liên Gia Kỳ nhận tiền một cách vô thức, “ồ” một tiếng.
Trả tiền xong, Điền Điền đáng lẽ có thể đi rồi nhưng cô lại có chút ngần ngại. Có một câu mà cô đã chôn trong lòng từ rất lâu rồi mà không biết nói ra thế nào. Tối nay, được Liên Gia Kỳ giúp đỡ, câu nói đó như hạt giống ngoan cường đâm lên từ dưới tảng đá lớn.
Cụp mi xuống, đôi má ửng hồng, ánh mắt cô lẩn tránh nhưng đôi môi vẫn kinh quyết khác thường bật ra một câu. “Anh Liên, chuyện trước đây… xin lỗi anh.”






Điền Điền gần như bước vào tòa nhà kí túc xá vừa lúc tiếng chuông đóng cửa vang lên, ngay phía sau cô là Du Tinh. Cô nàng và La Thiên Vũ đi hẹn hò. Anh ta vừa đưa cô ấy về. Cô ấy đuổi theo Điền Điền gọi: “Điền Điền, đợi tớ với.”
Vừa nhìn thấy cô, Du Tinh liền khen bộ váy cô đang mặc: “Oa! Bộ váy này đẹp thật! Cậu mặc đẹp như thế cùng Liên Gia Kỳ đi đâu vậy?”
Câu này nói đi đâu thế? Điền Điền không hiểu gì cả” Cậu nói gì? Cái gì gọi là tớ và Liên Gia Kỳ đi đâu đấy?”
“Đừng giả vờ nữa. Vừa rồi khi Thiên Vũ lái xe đưa tớ về có đi qua cổng trường. Chúng tớ đã nhìn thấy hai người rồi. Rõ ràng là anh ta đưa cậu về. Trước đấy, chắc chắn hai người đi cùng nhau. Cậu và anh ta qua lại với nhau từ khi nào thế? Chẳng thấy nói năng gì cả. Như vậy mà là bạn bè sao?”
“Du Tinh, cậu hiểu lầm rồi. Không phải như cậu nghĩ đâu.”
“Chị vừa la lên, vài chục người ở bàn tiệc đều chạy đến. Tổng giám đốc Đào vốn cử lái xe đưa em đến bệnh viện nhưng đúng lúc anh Liên xin phép về trước nên nói tiện đường đưa em đi luôn.”
Điền Điền nghe vậy sững sờ, chuyện xảy ra tối qua giống như những thước phim tự động hiện lên trong đầu cô. Hình ảnh sau khi hôn mê lờ mờ không rõ nhưng có một chi tiết cô nhớ nhất là đôi tay rắn chắc và lồng ngực ấm áp… Hóa ra đều đến từ Liên Gia Kỳ. Người bế cô tối qua là Liên Gia Kỳ, Sau khi cảm nhận được hơi ấm của anh, cô còn kề sát vào anh theo bản năng. Nghĩ đến đây, mặt Điền Điền lại bất giác đỏ lên. Vừa xấu hổ, vừa ngượng ngùng, có chút hối hận. Sớm biết như vậy, thật sự không nên đi ăn bữa cơm chùa đó mà. Kết quả là chưa nhận được bao lì xì một nghìn tệ thì đã rơi vào tình huống khó xử này.
Yoyo còn đứng bên úp úp mở mở: “Điền Điền, tối qua, anh Liên chủ động đề nghị đưa em đến bệnh viện. Xem ra anh ta rất quan tâm đến em. Chưa biết chừng em còn có cơ hội đấy!”
Ý là có cơ hội được để mắt đến.