Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Luôn Có Người Đợi Anh

Luôn Có Người Đợi Anh

Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341474

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1474 lượt.

để ý đến anh ta. Trước đây, trong lòng cô luôn có một Hạ Lỗi. Đương nhiên, lúc này cô đã không còn ôm ấp mãi hình bóng đó nữa. Anh ta đã có người yêu. Trong mắt anh ta cô chỉ là một em gái hàng xóm, chỉ có thể gạt nước mắt mà chấp nhận hiện thực thôi.
Ngồi tán gẫu ở phòng thư giãn một lúc, Điền Điền nhìn đồng hồ. Khi cô định bảo đi về thì Hoắc Khởi Minh bỗng nảy ra ý định kì lạ. “Điền Điền hai ngày tới cô có rảnh không? Hay là chúng ta lái xe đến thành phố S chơi với Thiên Vũ và Du Tinh nhé? Cùng đến thành phố S chơi hai ngày. Cô thấy thế nào?”
La Thiên Vũ trước kia mỗi lần có dự định gì đều hỏi Hoắc Khởi Minh có muốn tham gia không, nhưng lần này, anh ta không hề rủ Hoắc Khởi Minh mà chỉ mỉm cười đầy ẩn ý: “Tôi định nhân chuyến này sẽ nắm lấy Du Tinh. Thế nên, cậu đừng đến phá đám đấy.”
Hoắc Khởi Minh cũng chẳng định đến xen vào chuyện của La Thiên Vũ. Bây giờ, trong đầu anh ta chỉ nảy ra ý nghĩ sao không cùng Điền Điền bắt đầu mối quan hệ mới. Anh ta cũng vui vẻ để La Thiên Vũ đưa Du Tinh đi, như vậy càng tiện cho họ ở riêng bên nhau, nhanh chóng có được bước tiến mới. Có điều, lần này, sau khi đánh tennis với Điền Điền, anh ta lại muốn thừa thắng xông lên, muốn nhân cơ hội tiếp tục rút ngắn khoảng cách giữa hai người. Thế nên anh ta cũng hẹn Điền Điền đến thành phố S chơi hai ngày. Chuyến đi ngắn một nam một nữ, chưa biết chừng có thể khiến tình cảm hai người có bước nhảy vọt.
Nhưng phản ứng của Điền Điền khiến anh ta thật mất hứng. Dường như cô chẳng hề suy nghĩ gì mà lắc đầu: “Không đi được. Mai tôi có việc mất rồi. Thật ngại quá!”
Trên thực tế, hôm sau, Điền Điền chẳng hề bận việc gì. Ngày kia có một tiệm áo cưới mời chụp hình. Lần này chỉ là cô muốn từ chối thôi vì cô không muốn cũng Hoắc Khởi Minh đến thành phố S. Quan hệ giữa cô và anh ta chưa thân thiết đến mức đó. Suốt quãng đường hơn một tiếng đồng hồ, cô và anh ta, hai người ngồi trong một chiếc xe nhỏ, cô lại không giỏi ăn nói lắm, đặc biệt là nói chuyện riêng suốt một khoảng thời gian dài. Đến lúc đó, nếu chỉ nhìn anh ta mà không nói gì chẳng phải càng thêm khó xử sao? Thế nên, cô chẳng hề do dự gì mà từ chối luôn.
Hoắc Khởi Minh cụt hứng nhưng vẫn nhẫn nại: “Thế à? Vậy thì để lần sau nhé!”






Sáng hôm sau, Điền Điền vẫn còn đang say giấc thì bị chuông điện thoại đánh thức. Cô chẳng muốn mở mắt, chỉ vươn tay sờ mãi mới thấy chiếc di động trên tủ kệ đầu giường, mơ màng nghe máy: “A lô! Ai đấy?”
Trên điện thoại đáp lại câu hỏi của cô là một trận khóc nức nở. Tiếng khóc cực kì thê thiết, giống như mũi kim nhọn đâm vào tai khiến Điền Điền bừng tỉnh. Cô ngồi thẳng người lên, vội hỏi dồn: “Du Tinh, cậu khóc gì thế? Xảy ra chuyện gì à?”
Du Tinh không nói, chỉ khóc và khóc, thương tâm và tuyệt vọng. Tuy Điền Điền không rõ nhưng biết chắc chắn là đã xảy ra chuyện gì đó nên càng lo lắng hơn: “Du Tinh, cậu đừng khóc nữa. Bây giờ cậu đang ở đâu?”
Rốt cuộc Du Tinh cũng nức nở được một câu: “Đồn… đồn cảnh sát.”
“Cái gì? Sao lại ở đồn cảnh sát? Không phải cậu cũng La Thiên Vũ đến thành phố S chơi sao?”
“La Thiên Vũ chẳng có thời gian mà lo cho tớ đâu. Bây giờ anh ta còn đang bất tỉnh nhân sự nằm cấp cứu trong bệnh viện ấy. Tớ bị vào đồn cảnh sát cũng là do anh ta hại cả.”
Điền Điền càng nghe càng kinh ngạc: “Rốt cuộc là thế nào?”
Chiều hôm qua, La Thiên Vũ cũng Du Tinh lái xe đến thành phố S. Ban đầu, đúng là anh ta đưa cô đi ăn hải sản. Ăn xong thì bọn họ đến thuê một biệt thự nhỏ bên bờ biển ở khu làng nghỉ mát gần đó. Buổi tối, họ đi nhảy ở một hộp đêm. Tại đó, La Thiên Vũ gặp bạn, anh ta kéo họ đi bao một phòng hát, bảy tám người cả nam cả nữ đều cao hứng tìm cảm giác của các cô ấm cô chiêu hưởng lạc. các hưởng lạc của bọn họ chính là hít ma túy.
Những thanh niên con nhà giàu này coi đó là phương thức phiêu du tuyệt vời. Họ cho rằng người có tiền, có thân phận mới có thể tiêu xài. Cách tiêu xài thời thượng ở quán rượu, sàn nhảy, quán karaoke, hộp đêm… là những nơi giải trí điển hình nhất. Bình thường đám bạn của La Thiên Vũ thường hít bột ke [1'>, thứ bột trắng dễ dàng hòa tan trong nước mà không bị kết tủa. Họ có thể tùy ý hòa vào đồ uống hoặc rượu. Hai chai rượu vang trên bàn đã được pha thuốc. Họ cười rủ La Thiên Vũ: “Thiên Vũ, cùng “bay” đi! Là bột Hà Lan chính hiệu đấy!”
Tuy trong nước có khá nhiều nơi bán bột ke nhưng bột của Hà Lan mới là tinh khiết nhất. Nó chính là lựa chọn hàng đầu của những tay chơi đẳng cấp. Vì vậy bột Hà Lan cực kỳ đắt. Người bình thường không thể mua nổi.
Trước đây, La Thiên Vũ và họ đã từng “bay”. Bột Hà Lan không những có thể khiến người ta sinh ra ảo giác mới lạ mà còn “giúp” tinh thần phấn khích, nhảy múa điên cuồng hết mức. Một mặt, anh ta không thể từ chối khoái cảm mạnh mẽ mà loại thuốc này đem lại, mặt khác, anh ta định sẽ chiếm đoạt Du Tinh tối nay. Nếu như lừa được cô uống hai ly rượu vang có pha bột K cùng “bay” thì đêm nay anh ta có thể ngất ngây ngây ngất rồi.
Thế là La Thiên Vũ ngoái đầu lại g