Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Luôn Có Người Đợi Anh

Luôn Có Người Đợi Anh

Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341475

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1475 lượt.

ì chắc bây giờ tôi vẫn bị giam ở đồn cảnh sát.”
Điền Điền cũng cảm ơn theo: “Anh Liên, cảm ơn anh đã nộp phạt giúp Du Tinh. Lát nữa tôi sẽ đi rút tiền gửi trả anh.”
“Phải rồi. Tôi và Điền Điền nợ anh mười nghìn tệ. Ngã tư vừa đi qua có một cây ATM, lát nữa đi về qua đó, chúng tôi rút tiền gửi lại anh nhé!”
“Không cần vội như thế đâu. Chúng ta đi ăn trưa trước đã. Các cô không đói sao? Vì vội lái xe đến thành phố S mà tôi còn chưa kịp ăn sáng. Tôi đói lắm rồi.”
Sao có thể không đói chứ? Trên thực tế, Điền Điền cùng vì vội đến thành phố S mà chưa kịp ăn sáng. Du Tinh thì ở trong đồn cảnh sát nên cũng chẳng còn tâm trạng nào nghĩ đến đồ ăn, chỉ uống mấy cốc nước. Nghe Liên Gia Kỳ nói như vậy, bụng dạ họ bỗng dưng đều sôi ùng ục. Không tranh cãi gì nữa, họ cùng Liên Gia Kỳ đi ăn cơm.






Thành phố S nằm trên bờ biển, nguồn hải sản đặc biệt phong phú. Tất cả các nhà hàng lớn nhỏ trong thành phố đều có món chủ đạo là hải sản tươi. Nhân viên phục vụ mang thực đơn cho khách cũng đều ra sức giới thiệu những món tươi ngon của ngày hôm nay.
Liên Gia Kỳ dẫn Điền Điền và Du Tinh đến một nhà hàng trang trí thanh nhã. Sau khi thực đơn được đưa đến, anh hỏi ý kiến hai cô rồi gọi mấy món hải sản tươi và mấy món thức ăn. Món tôm hấp nhanh chóng được dọn lên. Tôm chín từng con màu trắng chuyển sang đỏ. Trông đã thấy ngon miệng khó cưỡng rồi.
Đồ ngon trước mặt nhưng Liên Gia Kỳ không hề ăn một miếng. Anh cũng chẳng động đến con tôm nào mà chỉ ăn bát canh sườn nấu bí đao.
Du Tinh ăn mà cảm thấy lạ: “Í! Anh Liên, sao anh không ăn tôm thế?”
“Tôi bị dị ứng hải sản.”
Liên Gia Kỳ ngồi hàng ghế trước lái xe, nghe vậy thì ngoảnh đầu lại nhìn rồi nói: “Chắc là không sao đâu. A Tiệp nói sau khi dùng bột K thì sẽ đau đầu khó chịu, nhưng triệu chứng này sẽ dần dần qua đi.”
Nghe anh nói như vậy, Điền Điền cũng thấy yên tâm.
Du Tinh ngồi dựa vào ghế, hai mắt nhắm nghiền, mãi sau cô mới mở mắt ra nói với Điền Điền: “Điền Điền hay cậu lên ghế trước ngồi để tớ nằm ở ghế sau một lát. Ngồi thế này ngủ khó chịu lắm.”
“Ừ! Được rồi.”
Liên Gia Kỳ dừng xe để Điền Điền lên ngồi bên ghế phụ lái. Sau khi Du Tinh nằm thoải mái ở ghế sau, anh còn lấy chiếc com lê của mình đưa cho cô. “Cô đắp tạm đi. Cẩn thận kẻ bị lạnh.”
Du Tinh vô cùng xúc động: “Cảm ơn anh Liên. Anh thật là tốt.”
Chiếc xe nổ máy chạy trên đường cao tốc thẳng băng và thoáng đãng. Du Tinh dần dần chìm vào giấc ngủ. Ghế sau yên tĩnh như không có người. Trên xe dường như chỉ có Điền Điền và Liên Gia Kỳ. hai người bọn họ cùng giữ im lặng không nói gì. Cô không phải là người giỏi ăn nói, anh có vẻ cũng không phải là người thích nói chuyện. May mà trên xe có radio, những bản nhạc du dương phần nào xua tan đi bầu không khí tĩnh lặng này.
Tiếng chuông điện thoại đã phá vỡ bầu không khí đó, Liên Gia Kỳ đeo tai nghe, ngay sau câu nói đầu tiên của anh, Điền Điền đã biết ngay là ai gọi đến: “Gia Ký, chuyện gì vậy?”
Điền Điền không biết Liên Gia Ký nói gì với anh trai trong điện thoại, nhưng qua mấy câu anh đáp lại thì cô cũng có thể hiểu được lõm bõm.
“Không sao. A Tiệp đã về trường rồi. Cậu ấy hứa với anh sau này sẽ không động đến những thứ đó nữa… Phải rồi, sao em biết tin nhanh thế?... Mẹ đúng là có chuyện gì cũng nói với em ngay… Được rồi. Em mau lên lớp đi. Tạm biệt.”
Đợi anh cúp điện thoại, Điền Điền ngần ngừ mãi mới lên tiếng: “Anh Liên… Em trai của anh… Anh ấy… vẫn còn giận à?”
Câu hỏi chẳng đầu chẳng đuôi nhưng cô biết Liên Gia Kỳ sẽ hiểu. Quả nhiên anh trả lời đúng trọng tâm: “Không đâu. Cậu ấy dã nghĩ thông suốt rồi. Nếu hồi ấy, cậu ấy không lén lái xe đi hóng gió cũng không cố tăng tốc lúc đèn đỏ thì đã không sảy ra chuyện gì. Cậu ấy nói rốt cuộc bản thân vẫn phải có trách nhiệm. Thế nên cậu ấy không thể oán mình xui xẻo được.”
Trên thực tế, sau chuyện này, Liên Gia Ký đúng là oan uổng , nhưng người xui xẻo nhất vẫn là Liên Gia Kỳ. Vì anh đã phải gánh chịu mọi trách nhiệm, mọi thù hận ngay từ lúc ban đầu. Lúc này, Điền Điền càng nghĩ lại càng cảm thấy có lỗi. Cô cụp mi xuống, lí nhí nói lời xin lỗi: “Anh Liên, trước đây tôi trách nhầm anh, có thái độ không tốt với anh. Tôi thật sự vô cùng xin lỗi.”
Giọng Liên Gia Kỳ rất bình tĩnh: “Không có gì. Cô không hề biết chân tướng sự việc mà. Đối diện với người mà mình nghĩ là đã đâm chết bố mình, thù hận như vậy cũng là chuyện cực kỳ bình thường. Tôi có thể hiểu được.”
Nói thực là sau khi biết chân tướng sự việc, nếu Liên Gia Kỳ và Liên Gia Ký cũng kích động, cùng giận dữ thì Điền Điền còn cảm thấy dễ chịu một chút. Thà anh nổi điên lên, chửi cô đánh cô một trận cho hả giận còn hơn là thái độ thấu hiểu này. Anh như vậy càng khiến cô cảm thấy mình có lỗi. Cảm giác đó cứ luẩn quẩn trong đầu khiến cô không thể nào xua tan được. “Anh Liên, bây giờ tôi đã biết rõ hcana tướng sự việc, Ngoài cảm thấy có lỗi ra, tôi còn có một ý nghĩ. Tôi muốn… trả lại anh số tiền năm trăm nghìn tệ anh bồi thường năm đó.”
Câu nói của


Insane