Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341481
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1481 lượt.
muốn thuyết phục Điền Điền mặc bikini tham gia bữa tiệc trên hồ bơi đó. Nghe đến đây, long mày anh bỗng cau lại.
Liên Gia Kỳ biết người của công ty Kinh Kỉ là như thế nào. Công việc được sắp xếp cho những người mẫu dưới cờ của họ, có những việc có vẻ rất mờ ám. Chẳng hạn, ăn cơm chùa chính là một việc như vậy. Nhưng xã hội là thế. Bữa cơm của những người giàu có luôn cần sự hiện diện của các người đẹp bên cạnh, còn những người thừa nhận rằng mình “lòng cao hơn trời, thân thì hèn kém” cũng muốn thông qua những bữa cơm như vậy để leo cao “mượn thế gió lớn, đưa mình lên mây”. Thị trường có nhu cầu thì tự nhiên những bữa cơm như vậy sẽ càng ngày càng nhiều. Những cô gái xinh đẹp như khổng tước lần lượt bay vào các câu lạc bộ cao cấp. Mục đích rất rõ ràng, họ đều mong muốn tìm được một lầu son gác tía xa hoa.
Liên Gia Kỳ không thích các cô gái tham gia những “bữa tiệc” sắc đẹp như vậy. Trong những dịp như vậy, anh chưa từng nói chuyện với bất cứ người đẹp nào ngồi bên. Trong bữa tiệc của chủ tịch Hoắc hôm đó, ban đầu anh hoàn toàn không để ý gì đến Điền Điền ngồi bên cạnh. Sau đó, cô bỗng nhiên đứng dậy giáng cho anh một cái tát. Không hiểu vì sao mình bị đánh, đương nhiên anh vừa ngạc nhiên vừa tức giận. Sau khi biết nguyên do, anh không còn giận dữ nữa nhưng ngạc nhiên lại tăng thêm bội phần. Hóa ra là cô !
Tám năm trước, cô bé con đó, lòng đầy thù hận, cắn vào cánh a=tay Liên Gia Kỳ mãi không chịu buông ra, đến giờ anh vẫn còn nhớ rất sâu sắc. Khi đó, cô đu bám lơ lửng trên cánh tay anh, hai hàm răng vừa nhỏ, vừa sắc đâm vào da thịt anh, máu tươi chảy ròng ròng. Anh đâu đến lạnh cả người. Khó khăn lắm cô mới buông ra nhưng cánh tay anh thì đã có một vết thương đẫm máu. Vết cắn đó rất sâu, sau khi lành, trên cánh tay anh vẫn còn lại vết sẹo hình bầu dục, rõ ràng là hình hàm răng.
Cô bé con tám năm trước bây giờ đã là một thiếu nữ xinh đẹp, nhưng mối thù hận của cô đối với anh vẫn không hề nguôi ngoai theo thời gian. Sau khi nhận một cái bạt tai nảy đom đóm, anh lập tức nhìn thấy nỗi căm thù sâu trong mắt cô. Liên Gia Kỳ có thể hiểu được mối hận ấy, cũng biết là không thể nào hóa giải được. Nhưng trong những bữa tiệc kiểu này, thấy Điền Điền phải đi tiếp khách, anh thật sự rất đau lòng. Anh nghĩ, chính vì người bố bị tai nạn xe mà mấy năm qua, con gái của ông mất đi sự che chở, phải tham gia vào đội ngũ “khổng tước đợi tuyển chọn”. Điều này khiến anh cảm thấy như thể “tôi không hại người nhưng người vì tôi mà chết”. Nếu không phải vì vụ tai nạn kia, bây giờ cô vẫn là công chúa nhỏ trong vòng tay thương yêu, che chở của bố mẹ. Khoản tiền năm trăm nghìn tệ bối thường năm đó đâu? Lẽ nào nó không giúp được gì cho cuộc sống của họ sao?
Khi anh chuẩn bị rời đi, cô bỗng chạy ra khỏi cổng trường ngăn anh lại. Trước tiên, cô trả lại anh tiền thuốc, sau đó, cô do dự giây lát, cuối cùng thì đỏ mặt cúi đầu, tuy ánh mắt muốn né tránh nhưng giọng nói thì kiên quyết lạ thường: “Anh Liên, chuyện trước đây… xin lỗi anh.”
Nói xong, Điền Điền quay đầu chạy mất tựa như chú chim câu sự hãi vỗ cánh bay vọt qua cổng trường. Nhưng câu xin lỗi của cô lại khiến Liên Gia Kỳ mỉm cười. Bất luận thế nào, cô đã chịu đối diện và chấp nhận hiện thực rồi chứ không còn chạy trốn mãi nữa.
Nhưng Liên Gia Kỳ không ngờ, khi Điền Điền bắt đầu nhìn thẳng vào hiện thực thì cô lại nảy ra ý định hoàn trả lại anh năm trăm nghìn tệ. Vì việc này mà cô cố gắng hết sức để kiếm tiền, nhận việc liên tục và cũng chẳng quan tâm đến tình trạng sức khỏe của mình. Anh chỉ biết điều đó, vào ngày cô ngất xỉu. Rõ ràng ban ngày cô đã không đủ sức khỏe để hoàn thành công việc chụp hình, thế mà tối đến còn nhận lời đi ăn chùa. Đương nhiên là cô không thể chịu nổi.
Còn lần này, Jack gọi điện đến muốn sắp xếp Điền Điền tham gia bữa tiệc bên hồ bơi gì đó. Cô cũng không lập tức từ chối mà còn do dự vì muốn thương lượng với anh ta chuyện mặc bikini. Tất nhiên là miệng lưỡi Jack cũng không vừa. Liên Gia Kỳ ngồi bên nghe mà cau mày. Cuối cùng, không kìm chế được, anh bèn cướp di động của cô và thẳng thừng thay cô từ chối. “Điền Điền không có thời gian. Anh tìm người khác đi.”
Sau khi Liên Gia Kỳ cúp máy, Jack không hiểu gì, vội vàng gọi lại. Anh liếc nhìn tên người gọi đến, liền đưa điện thoại trả lại cho Điền Điền, nói với cô bằng giọng kiên quyết: “Tự nói lại với anh ta lần nữa đi, cô không có thời gian.”
Thấy Liên Gia Kỳ cau mày, Điền Điền không nói gì chỉ ngoan ngoãn nghe điện thoại và từ chối Jack theo lời dặn của anh. Jack vô cùng ngạc nhiên: “Điền Điền, có phải cô có bạn trai rồi không? Anh ta quản lí cô từ đầu đến chân sao?”
Rõ ràng Jack đã hiểu lầm giọng nam vừa rồi, Điền Điền vội liếc Liên Gia Kỳ, ánh mắt anh bình tĩnh không hề gợi sóng, không biết là anh có nghe thấy hay không. Cô lại đỏ mặt: “Không phải. Anh hiểu lầm rồi. Có điều là tôi không thể đi dự bữa cơm chùa này được. Anh tìm người khác đi nhé!”
“Điền Điền, không phải cô nói muốn kiếm tiền sao? Tại sao bây g