XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Luôn Có Người Đợi Anh

Luôn Có Người Đợi Anh

Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341494

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1494 lượt.

ời. Xe lên lưng chừng núi, sau khi rẽ sang khúc ngoặt hình chữ L, cảnh vật bỗng trở nên đầy màu sắc. Điền Điền định thần thì phát hiện ra đó là vô số bông hoa tươi đỏ tím các loại. Hóa ra bắt đầu từ lưng chừng núi, đâu đâu cũng có hoa, hàng trăm loài hoa đua nhau khoe sắc.
Thật khó mà tin nổi. Khi bước xuống xe, Điền Điền nhìn bức tranh thiên nhiên rực rỡ trước mặt, vừa ngạc nhiên vừa vui mừng: “Đẹp quá đi mất!”
Thật sự là rất đẹp, đẹp đến mức không thể dùng ngòi bút hay câu văn nào để hình dung và miêu tả. Trong tầm mắt, mặt đất đều phủ kín hoa tươi rực rỡ. Những loại hoa không cùng màu sắc được trồng tách biệt, hoặc là đỏ sẫm, hoặc là xanh nhạt, hoặc là vàng cam, hoặc là tím biếc, hoặc là xanh lục, hoặc là trắng ngần… Tựa như dưới ngòi bút màu như trong mộng ảo, như thể cầu vồng rơi xuống chốn nhân gian.
Điền Điền không kìm được lòng bước vào, đi quanh những khóm hoa, từ từ bước vào giữa rừng hoa. Hương hoa cũng khác, lúc thì thoang thoảng, lúc thì nồng nàn. Cô vô thức chìm đắm trong cảnh đẹp nơi này. Ở trong rừng bê tông của thành phố quá lâu, đứng trước cảnh thiên nhiên mê hồn, thật khó kìm được cảm xúc. Trong biển hoa đó bỗng có một người đứng lên vẫy tay mỉm cười với cô: “Xin chào! Cô là Điền Điền hả?”
Đó là một chàng trai có đôi mắt to, lông mày rậm, khoảng chừng ngoài ba mươi, mặc bộ đồ bảo hộ lao động màu xanh lục. Nụ cười vui vẻ của anh ta rất dễ khiến người khác có cảm tình.
Điền Điền cũng mỉm cười đáp lại: “Vâng. Tôi là Điền Điền. Xin hỏi anh là…”
“Tôi là Tằng Thiếu Hàng. Trước đây tôi học cùng đại học với Gia Kỳ nhưng không cùng khoa, hơn cậu ấy hai khóa.Chúng tôi đã hợp tác để làm ra vườn hoa cầu vồng này. Hôm nay, cậu ấy gọi điện cho tôi nói muốn sắp xếp cho cô một công việc làm thêm ngoài giờ học. Chào mừng cô đến đây.”
“Cảm ơn anh Tằng. Nhưng tôi chẳng biết gì về trồng hoa cả. Công việc sau này mong anh chỉ dạy.”
“Không hiểu cũng không sao. Từ từ rồi sẽ biết. Tôi cũng không hi vọng cô trong phút chốc có thể trở thành tiến sĩ về nghệ thuật vườn. Đi nào. Tôi dẫn cô đi tham quan nơi này.”
Điền Điền đi theo Tằng Thiếu Hàng đi tham quan vườn hoa cầu vồng. Ở đây trồng rất nhiều loài hoa, có cả nhà kính rất đẹp chuyên để trồng hoa lan và có khoảng chục công nhân phụ trách chăm sóc hoa hằng ngày. Tằng Thiếu Hàng học chuyên ngành nghệ thuật vườn. Phương tiện này, anh ta là chuyên gia. Công việc chăm sóc vườn hoa mỗi ngày đều do một tay anh ta đảm đương. Liên Gia Kỳ chỉ là cổ đông đầu tư chứ không trực tiếp quản lý.
“Nhưng Liên Gia kỳ cũng rất có hứng thú với việc trồng hoa chăm cỏ. Đó là một trong những sở thích của cậu ấy. Khi rảnh rỗi cậu ấy thường đến đây chơi.”
Sau khi đi tham quan cả vườn hoa, Tằng Thiếu Hàng lại dẫn Điền Điền đến một căn nhà gỗ nhỏ ở trên núi. Căn nhà này được dựng khá độc đáo. Mái nhà nhọn nhọn, ống khói cao cao, giữ nguyên màu gỗ không hề sơn bất cứ thứ gì lên, vẫn nguyên màu nâu sậm. Căn nhà gỗ dựng lên trên biển hoa giống như cảnh tượng hay xuất hiện trong những câu chuyện cổ tích vậy.
“Đây là nhà tôi. Cô vào chơi nhé. Để tôi giới thiệu cô với vợ tôi. Cô ấy, tôi và Gia Kỳ tốt nghiệp cùng một trường đại học nên đều là bạn cũ của nhau.”
Vợ của Tằng Thiếu Hàng không xinh đẹp nhưng lại rất nữ tính. Cô mặc chiếc váy hoa phong cách phóng khoáng với mái tóc xoăn dài bồng bềnh, làn da hơi nâu, đôi mắt to và sâu, sống mũi rất thẳng. Cô Tằng nở nụ cười mời Điền Điền vào, đem bánh hoa hồng và kẹo hoa quế tự tay mình làm ra mời cô dùng cùng với trà hoa nhài. Mùi vị của kẹo hoa quế và bánh hoa hồng cực kỳ ngon. Dùng với trà hoa nhài lại càng ngọt ngào hơn nữa. Điền Điền không kìm nén nổi ăn mấy chiếc liền. Hương thơm của hoa tràn ngập trong miệng cô. Cô Tằng thấy cô thích, bèn gói một hộp điểm tâm cho cô: “Em mang về nhà ăn nữa nhé!”
Điền Điền ngài ngại: “Chị Tằng, thế này thì ngại quá! Em đã ăn rồi còn gói mang về nữa.”
“Không sao. Có người thích ăn đồ điểm tâm chị làm, chị rất vui mà.”
“Chị Tằng, chị làm ngon lắm ạ!”
Cô Tằng mỉm cười: “Em không cần phải khách sáo như thế. Cái gì mà anh Tằng, chị Tằng chứ! Tên chị là Lục Hiểu Du. Em gọi là là Hiểu du, gọi anh ấy là Thiếu Hàng được rồi.”
Gặp vợ chồng anh chị chủ không câu nệ như vậy, Điền Điền chẳng có ý kiến gì, chỉ mỉm cười gật đầu. “Vâng ạ!”






Hạt mầm tình yêu
Trong lòng Điền Điền đã nảy một hạt mầm –một hạt mầm tình yêu yếu ớt nhưng cũng rất cố chấp, ngoan cường. Chồi mầm từ từ nảy ra, giống như ngọn cỏ trong mưa xuân dịu nhẹ, không sợ tảng đá lớn đang đè trên đầu mình, vươn lên không ai ngăn cản nổi.
Điền Điền cực kỳ thích vườn hoa cầu vồng, có thể nói là vừa nhìn đã yêu ngay thế giới vui vẻ này.
Tằng Thiếu Hàng nói với cô rằng, hai ngày nghỉ cuối tuần, cô có thời gian thì đến giúp là được. Nhưng chỉ cần khi nào không phải lên lớp, cô lại hào hứng chạy đến vườn hoa. Tuy ở tận ngoại ô nhưng từ trường học chỉ cần bắt xe buýt ra khỏi thành phố, đi liền một mạch đến chân núi cũng chỉ mất khoảng hơn