Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341649
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1649 lượt.
rách nhiệm lên người mình, cô cắn răng giận dữ: “Sao bọn họ có thể xấu xa như vậy chứ? Chẳng có ai chịu đứng ra nói sự thật sao?”
Điền Điền cũng đồng tình: “Đúng vậy. Thật chẳng ra sao. Đổ hết trách nhiệm lên đầu một mình cậu, mà bản thân họ có trong sạch gì cho cam.”
Du Tinh càng nghĩ càng bực mình: “Nếu tớ biết bọn nó tên là gì ở đâu, tớ sẽ tìm đến tận nhà để tính sổ từng người một. Dựa vào cái gì mà nói tớ dẫn La Thiên Vũ đi dùng bột K chứ? Rõ ràng là anh ta dẫn tớ vào phòng đặt của bọn nó, lừa tớ uống rượu vang pha bột K của bọn nó.” Nói mãi, nói mãi, Du Tinh bỗng nhớ ra, bàn đập bàn đánh rầm một cái: “Đúng rồi! Những người cùng “bay” tối hôm đó, người khác thì tớ không biết nhưng tớ biết một người. A Tiệp, em họ Liên Gia Kỳ. Cậu ta cũng là một người tham gia hôm đó. Tớ phải đến tìm cậu ta đối chất mới được, hỏi tại sao cậu ta lại đổ trách nhiệm cho tớ?”
Đây đúng là một cách. Có điều, Du Tinh biết A Tiệp đang học ở thành phố S mà không biết cụ thể là học trường nào và liên hệ bằng cách nào. Nhưng không sao, cô đã có cách: “Điền Điền, cậu gọi điện cho Liên Gia Kỳ giúp tớ. Chắc chắn là anh ta biết.”
Điền Điền hoài nghi, rút di động ra đưa cho Du Tinh: “Cậu tự gọi đi. Tớ sợ không nói rõ được đâu.”
Điện thoại nhanh chóng có người bắt máy nhưng không phải là Liên Gia Kỳ. Đầu bên kia là một giọng nam khàn khàn rất lịch sự giới thiệu mình là trợ lí của Liên Gia Kỳ, nói bây giờ họ đang tiến hành hội đàm ở Hồng Kông. “Bây giờ anh Liên tạm thời không tiện nghe điện thoại, có chuyện gì cô cứ để lại lời nhắn, tôi sẽ chuyển lời giúp cô.”
Du Tinh im lặng mất một lát. Chuyện của cô không thể nhắn dăm ba câu là nói rõ được nên cô chỉ có thể nói: “Xin anh chuyển lời với anh Liên rằng Du Tinh và Điền Điền có chuyện cần tìm anh ấy. Khi nào anh ấy có thời gian thì gọi lại cho chúng tôi. Cảm ơn anh.”
Một tiếng sau, Liên Gia Kỳ gọi điện lại. Du Tinh lại không có ở phòng, cô ấy đi lấy nước sôi ở phòng phát nước. Điền Điền chỉ có thể đem sự tình kể lại cho anh, cuối cùng thì ướm hỏi: “Anh Liên, Du Tinh muốn xin anh số điện thoại của A Tiệp. Có được không ạ?”
“Không thành vấn đề. Tôi đọc cho cô số di động của A Tiệp. Cô ghi lại đi.”
Ghi xong, Điền Điền lại cảm ơn hết làn này đến lần khác: “Cảm ơn anh Liên. Thật ngại quá! Anh bận như vậy mà chúng tôi còn làm phiền anh.”
“Không có gì. Bận nữa thì vẫn có thời thời gian gọi lại chứ! Phải rồi, cô cảm thấy làm việc ở vườn hoa cầu vồng thế nào? Vẫn ổn chứ?”
Tuy biết Liên Gia Kỳ không nhìn thấy nhưng Điền Điền vẫn gật đầu cái rụp: “Rất ổn ạ! Ở đó thật sự là quá đẹp! Tôi thích lắm! Hơn nữa vợ chồng anh Tằng Thiếu Hàng và chị Lục Hiểu Du đều rất tử tế.”
“Đúng vậy. Họ đều là người rất tốt. Cô làm việc cùng họ thì tôi yên tâm rồi.”
Liên Gia Kỳ buột miệng nói ra câu đó khiến lòng Điền Điền chợt rung động mơ hồ. Tựa như chuồn chuồn chạm vào ngọn lá sen, nhẹ nhàng như không.
Du Tinh gọi điện cho A Tiệp thì mọi chuyện hóa ra thuận lợi lạ thường. Cậu ta nhận lời giúp cô nói rõ mọi chuyện với mẹ La Thiên Vũ ngay, còn nói: “Vừa rồi, anh Gia Kỳ đã gọi điện dặn tôi, bảo tôi nhất định phải nói rõ với mẹ Thiên Vũ, không thể để bà ấy đến gây phiền phức cho cô. Tôi sẽ giải quyết chuyện này. Cô cứ yên tâm đi.”
Có lời nói này, cuối cùng Du Tinh cũng có thể yên tâm. Cô cũng thầm cảm ơn Liên Gia Kỳ đã suy nghĩ chu đáo như thế. Anh còn gọi điện dặn dò trước A Tiệp, nên cô không cần phải dài dòng mất thì giờ mà A Tiệp đã nhận lời giúp cô ngay.
“Điền Điền, Liên Gia Kỳ giúp tớ hết lần này đến lần khác. Tớ muốn mời anh ấy đi ăn một bữa để tỏ lòng cảm ơn. Nhưng nên đi đâu ăn đây? Những chỗ bình thường thì không thích hợp với anh ấy. Những nơi quá đắt thì tớ lại không mời nổi. Bây giờ tớ còn đang mắc nợ đầy mình, khoản nợ mười nghìn tệ kia rồi từ từ tớ sẽ trả cậu nhé!”
“hay là cậu mua một món quà tặng anh ấy là được rồi. Đỡ phải mời đi ăn phiền phức như vậy.”
“Nhưng mua quà cũng không dễ thế đâu. Những món quà đắt tiền thì tớ không mua nổi, quà bình thường thì tớ không dám tặng.”
“Tặng quà quan trọng nhất là bày tỏ tấm lòng, không nhất định phải đắt tiền mới coi là có thành ý.”
Điền Điền tán thành gật đầu: “Có lý. Vậy cậu nghĩ xem tặng cái gì thì thích hợp?”
“Một mình tớ nghĩ cũng chẳng ích gì. Tớ lại không biết Liên Gia Kỳ thích gì, có nghĩ cũng không nghĩ ra. Phải rồi! Anh chị chủ vườn hoa nơi cậu làm thêm đều thân thiết với anh ấy, hay là cậu đi hỏi hộ tớ đi, xem thường ngày anh ấy thích thứ gì.”
Chỉ là buột miệng hỏi nhưng Điền Điền không hề do dự nhận lời ngay: “Được. Lần sau, tớ sẽ đi hỏi giúp cậu.”
Hai ngày sau đều phải lên lớp, Điền Điền không có thời gian đến vườn hoa cầu vồng. Mãi đến buổi trưa cuối tuần, cô mới đi được. Cô phụ giúp Tằng Thiếu Hàng ở nhà kính trồng hoa lan cả buổi, Lục Hiểu Du cười khì khì gọi họ về nhà uống trà trưa.
Dưới cây ngô đồng đẹp như tranh vẽ trước căn nhà gỗ nhỏ, một bộ bàn ghế gỗ được bày giữa thảm cỏ xanh. Trên bàn được phủ một chiếc kh