Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Luôn Có Người Đợi Anh

Luôn Có Người Đợi Anh

Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341485

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1485 lượt.

à lại vừa mốt.”
Hóa ra là như vậy. Điền Điền thật không dám coi thường chiếc khăn tay “hàng hiệu” này. Man Lệ đem mười mấy chiếc khăn tay đến công ty tặng cho mọi người, nam có, nữ có, tùy ý lựa chọn. Khi đó, các nam nữ người mẫu đều cười rất vui vẻ, vây quanh tranh nhau. Điền Điền rất ngại tranh giành với người khác nên đợi mọi người chọn xong cô mới đến lấy và chỉ còn lại một chiếc khăn tay nam.
Tuy không thích hợp cho cô dung nhưng Lily đứng bên cạnh nói: “Em không dùng được thì có thể đem tặng cho người khác. Chẳng hạn như tặng bạn trai cũng được đấy! Chị cũng lấy một tiếng khăn tay nam để tặng BF [1'> của chị này.”
Khi đó, Điền Điền nhớ tới Hạ Lỗi mà lòng thấy mất mát thứ gì đó. Nếu có thể thì cô rất muốn tặng chiếc khăn tay này cho anh ấy.
“Không viết thư tình, không viết thơ
Chỉ đem khăn này gửi tương tư
Quân tử, chàng xem cho thật kĩ
Đường ngang đường dọc đều là tơ.”
Thời cổ đại, chiếc khăn tay mềm mại luôn là tín vật bày tỏ lòng tương tư.Tiếc là Hạ Lỗi đã có bạn gái. Tớ tình của cô không thể nào mượn chiếc khăn tay này để bày tỏ được rồi.
Nhìn chiếc khăn tay đắt tiền mà mình đã lau ướt trong tay, Điền Điền cảm thấy rất ái ngại: “Xin lỗi anh. Tôi làm ướt hết khăn tay của anh rồi.”
Liên gia Kỳ cười nhẹ nhàng: “Không có gì. Khăn tay là dùng để lau mà.”
Nói là như vậy nhưng chiếc khăn hàng hiệu này rất đắt tiền. Điền Điền chỉ cảm thấy, nếu thật sự dùng nó để lau mồ hôi, lau mặt thì quá là phí phạm. Cô nghĩ mình phải giặt thật sạch sẽ rồi đem trả lại cho chủ nhân của nó.
“Khăn tay ướt thế này rồi. Tôi mang về giặt sạch, phơi khô rồi gửi trả anh nhé!”
“Không cần đâu. Tôi tự giặt cũng được.”
Liên Gia Kỳ vừa nói vừa giơ tay ra lấy lại chiếc khăn tay trong tay Điền Điền. Đương nhiên cô cảm thấy thật ngại khi để anh phải tự giặt nên vội vàng giành nó lại: “Là tôi làm bẩn nó, cứ để tôi giặt đi.”
Khi cô giành lại chiếc khăn tay, động tác hơi mạnh nên kết quả là cô không chỉ cầm được chiếc khăn tay mà còn nắm cả ngón tay thon dài của anh. Tay anh rất ấm, còn tay cô thì lạnh ngắt. Lạnh và ấm quyện vào nhau, cảm giác thật rõ rệt, không thể nào không nhận ra được. Như chạm phải dòng điện, Điền Điền vội vàng rụt tay về, mặt cô thoáng đỏ ửng lên. Liên Gia kỳ cũng có chút sững người, vô thức anh cúi xuống liếc nhìn tay mình. Vừa rồi, tuy hai bàn tay chỉ chạm nhẹ rồi buông ra ngay nhưng cảm giác như còn vương vấn nơi đầu ngón tay, không dứt ngay được.
Cách đó không xa, dưới giàn hoa tường vi, Lục Hiểu Du và Tằng Thiếu Hàng đang nhìn về phía ang trồng sen. Lục Hiểu Du vừa nhìn vừa hỏi chồng: “Anh có cảm thấy hình như Gia Kỳ rất quan tâm đến Điền Điền không?”
Tằng Thiếu Hàng gật đầu tán thành: “Đúng là có một chút. Ban đầu, khi Liên Gia kỳ nói muốn sắp xếp cho cô ấy đến đây làm việc, anh đã cảm thấy có chút kỳ lạ. Cậu ta rất hiếm khi quan tâm đến một cô gái như vậy.”
Thấy chồng tán đồng, Lục Hiểu Du lại lên tiếng kết luận thẳng thừng: “Quan tâm đến một người có lúc chính là điểm khởii đầu của tình yêu. Nếu không thích cô ấy, không để ý đến cô ấy thì cũng chẳng cần phí công phí sức lo cho sự sống chết của cô ấy làm gì. Em nghĩ Gia Kỳ, cậu ấy… tuy chưa thể nói là yêu nhưng ít nhất cũng đã thích Điền Điền rồi.”
[1'> Boyfriend






Khi hoàng hôn buông xuống, Điền Điền và Liên Gia kỳ cũng rời khỏi vườn hoa. Anh tiện đường đưa cô về thành phố. Hai người ngồi trong một chiếc xe nhỏ khiến cô cảm thấy vô cùng căng thẳng. Không phải nỗi căng thẳng do sợ sệt hay hoảng hốt mà là do tâm trạng rối bời không nói rõ được, sao trái tim không yên tĩnh được chứ?
Anh vẫn bình tĩnh như thế, hai tay giữ chặt vào vô lăng, giọng nói dịu dàng , điềm tĩnh: “Tôi đưa cô về trường hay về nhà đây?”
Cô định thần lại: “Tôi muốn đến phố hải sản Vạn Gia Đăng Hỏa, anh có tiền đường không? Nếu không thì chỗ nào tiện anh cho tôi xuống cũng được.”
“Vạn Gia Đăng Hỏa? Vậy tôi đưa cô đi. Cô hẹn người ta ăn cơm ở đó à?”
“Là Du Tinh mời cơm. Tôi chỉ đi cùng thôi.”
Nghe nói Liên Gia Kỳ hẹn Hoắc Lệ Minh cùng đi ăn tối, trong lòng Điền Điền hơi bàng hoàng, lay động nhẹ như có hòn đá nhỏ ném xuống mặt hồ yên ả. Tuy không sóng không gió nhưng từng vòng tròn cứ thế lan tỏa mãi. Liên Gia kỳ lịch sự từ chối Du Tinh rồi lái xe đi. Điền Điền vô thức nhìn theo xe anh khuất dần. Hoắc Khởi Minh để ý thấy ánh mắt của cô mà không kìm được, thầm cắn răng hậm hực.
Sau bữa cơm, Hoắc Khởi Minh lái xe đưa hai cô gái về nhà. Anh ta đưa Du Tinh về trước, sau đó đến lượt Điền Điền. Vừa lái xe anh ta vừa làm ra vẻ bâng quơ hỏi: “Hình như quan hệ giữa cô và Liên Gia Kỳ đã cải thiện rất lớn nhỉ? Trở nên tốt như vậy từ bao giờ thế?”
Điền Điền có chút ngài ngại: “Sau khi hiểu rõ chân tướng sự thật về vụ tai nạn của bố tôi, đương nhiên tôi không thể tiếp tục nhìn anh ấy với ánh mắt căm thù rồi. Dẹp bỏ phẫn hận và ác cảm, tôi mới dần dần phát hiện… thực ra… con người anh ấy rất tốt.”
Lạnh lùng nhìn má cô đỏ ửng lên, Hoắc Khởi Minh bỗng hỏi một câu:


Pair of Vintage Old School Fru